
10.018 từ · 21 phút đọc
Chồng tôi vốn rất giỏi chiêu giả điếc giả câm. Mỗi lần bảo hắn làm việc gì, nếu không gọi đến mức tôi nổi trận lôi đình, hắn tuyệt đối sẽ không có phản ứng. Đã vậy còn đổi trắng thay đen: "Vốn dĩ định đi rồi, nhưng em gào lên như thế thì anh không đi nữa đâu." Tôi tức đến mức đột ngột bị điếc. Lúc kiểm tra ở bệnh viện, tôi bỗng nhiên nghĩ thông suốt rồi. Hắn điếc, tôi cũng có thể "điếc"! 01 Cơn sốt cao tới bốn mươi độ, cổ họng khô khốc vô cùng, tôi gọi chồng: "Rót cho em ly nước." Gọi mấy lần chỉ nghe thấy hắn đang la hét bên kia: "Lên lên lên, đẩy trụ..." Tôi nén cơn đau rát ở cổ họng định ngồi dậy tự đi lấy nước, nhưng vì người bủn rủn nên lại ngã xuống giường. Bất lực, tôi đành cầm điện thoại gọi cho hắn. Thấy là số của tôi, hắn quay đầu nhìn tôi một cái: "Cùng một phòng mà có chuyện gì không nói được, cứ phải gọi điện thoại làm gì?" Tôi thậm chí chẳng còn sức để mắng hắn, chỉ bảo hắn rót nước. Hắn đồng ý. Nhưng nửa giờ sau, hắn vẫn ngồi trước bàn máy tính chiến đấu với trò chơi, mông chẳng hề nhúc nhích lấy một phân. Tôi tức quá, cầm cái gối ném thẳng về phía hắn. Chu Dương lập tức nổi hỏa: "Em phát điên cái gì thế?" Tôi giận dữ nhìn hắn: "Em bảo anh rót cho em ly nước, gọi anh bao nhiêu lần rồi, nước của anh đâu!" "Biết rồi, biết rồi, có chút việc nhỏ mà nói đi nói lại, phiền chết đi được." Nói thì nói vậy, nhưng hắn chẳng hề có ý định đứng dậy. Ngược lại, cô con gái bốn tuổi nghe thấy tiếng động liền bưng chiếc cốc nhỏ của mình lạch bạch chạy vào, cẩn thận đưa ống hút đến bên bờ môi khô nẻ của tôi: "Mẹ ơi, uống nước đi ạ." Nước mắt tôi tức khắc trào ra không kìm lại được. Sau khi dỗ con gái ra ngoài, tôi không nhịn được mà oán trách chồng: "Anh còn chẳng hiểu chuyện bằng một đứa trẻ." "Anh đã bảo là không có nói không đi đâu, em nằm đó thoải mái đợi thêm một lát thì có sao?" Hắn thản nhiên nói với vẻ bất cần. Tôi bị cái lý lẽ cùn này của hắn làm cho đầu óc quay cuồng. Lúc hắn ốm, hắn hận không thể bắt tôi đút từng miếng cơm vào miệng. Đến lượt tôi không khỏe, bảo hắn lấy cốc nước, hắn lại tìm đủ mọi lý do để thoái thác. Bình thường việc nhà hắn coi như không thấy, cứ hễ gọi làm gì là lại giả điếc giả câm. Cứ như thể cái nhà này chỉ có mình tôi vậy. Càng nghĩ ngọn lửa trong lòng càng bùng lên dữ dợn, đột nhiên tai tôi ù đi, âm thanh trong phòng trở nên nghẹt và nặng nề như bị phủ một lớp vải dày. Tôi giật mình kinh hãi, vội vàng cố gắng điều hòa nhịp thở. Nhưng triệu chứng này không những không thuyên giảm mà tiếng ù tai còn ngày càng lớn hơn. Suốt cả đêm, âm thanh trong tai không hề dứt. Sáng sớm hôm sau vừa hửng sáng, tôi đã bắt xe lao thẳng đến bệnh viện. Trong lúc chờ kiểm tra, lòng tôi vô cùng hoảng loạn. Trên đường đi, tôi tìm thấy rất nhiều trường hợp đột ngột bị điếc không thể chữa khỏi, nếu sau này thật sự không nghe thấy gì nữa thì phải làm sao? Con gái tôi sẽ ra sao? Ngoài nỗi sợ hãi, tôi bắt đầu tự trách mình: Bao nhiêu năm qua đều đã nhẫn nhịn được, tại sao lúc đó không thể nhịn thêm một chút nữa? May mắn là bác sĩ nói tôi đến kịp thời, sau khi tiêm một mũi, triệu chứng cuối cùng cũng thuyên giảm. Bác sĩ bảo tôi về nhà nghỉ ngơi cho tốt. Tôi cười khổ, năm hết Tết đến, việc nhà chất chồng. Cha mẹ chồng thì chẳng trông cậy được gì, Chu Dương lại càng là kẻ chỉ biết khoanh tay đứng nhìn, thế này thì làm sao mà nghỉ ngơi cho nổi? Khi xách túi thuốc lớn ra ngoài, tôi chợt nhận ra: Không có gì quan trọng hơn sức khỏe của chính mình. Nhà này cũng không phải của riêng mình tôi. Nếu Chu Dương đã có thể giả điếc giả câm, vậy thì một kẻ bị hắn làm cho tức đến mức đột ngạch điếc như tôi, việc không nghe thấy lời họ nói chẳng phải là điều đương nhiên sao? Tôi siết chặt tờ kết quả kiểm tra, trong lòng đã có quyết định. 02 Vừa bước vào cửa, con gái đã mặc bộ quần áo xộc xệch lao tới ôm lấy chân tôi: "Mẹ ơi, con đói." Mẹ chồng đang ngồi trên sofa lướt video ngắn, âm lượng mở cực lớn. Thấy tôi mãi không chào hỏi bà như mọi khi, bà liếc nhìn đứa trẻ rồi bĩu môi phàn nàn: "Cô cũng chẳng dặn là phải nấu cơm gì, tôi đâu có dám cho ăn lung tung." Tôi nén cơn giận trong lòng, mặc lại quần áo cho con gái, rồi quay người đưa con về nhà bố mẹ đẻ. Biết tin con bé sẽ ở lại một thời gian, bố mẹ tôi vui mừng không khép được miệng, vội vàng lo liệu mua đủ thứ đồ ăn ngon cho cháu ngoại. Sau khi ổn định cho con xong, tôi về đến nhà thì trời đã tối mịt, trong nhà lạnh lẽo không có hơi ấm của bếp lửa. Chu Dương nghe thấy tiếng mở cửa, cái đầu cuối cùng cũng chịu rời khỏi điện thoại, gắt gỏng với tôi: "Giờ này rồi mới biết đường về, không mau chóng nấu cơm định để chúng tôi chết đói à?" Mẹ chồng nói giọng mỉa mai: "Đây là đang trả đũa tôi đấy à?" Lần này tai Chu Dương nhạy như radar, lập tức hỏi xem có chuyện gì. Mẹ chồng nói: "Sáng nay tôi cũng đâu có quản con bé, ai biết con bé chưa ăn cơm, thế là vợ anh lại giận dỗi với tôi đây này." Chu Dương sa sầm mặt: "Bà không biết lo cho con xong xuôi rồi mới ra khỏi cửa à?" "Còn dám trưng bộ mặt đó ra, thật là càng ngày càng quá quắt, xin lỗi mẹ tôi ngay!" Lúc sáng khi đi, rõ ràng tôi đã bảo hắn rằng tai tôi không thoải mái, bảo hắn sáng dậy lo liệu cho con xong xuôi rồi hãy đi. Vậy mà hắn lại đẩy hết trách nhiệm lên đầu tôi. Tôi tự nhéo mạnh vào mình một cái để giữ bình tĩnh. Giả vờ như không nghe thấy gì, tôi sải bước đi thẳng về phía phòng ngủ. Chu Dương lập tức nổi trận lừng lẫy: "Đứng lại, em bị điếc à? Tôi nói chuyện với em mà em không thèm hé răng lấy một lời là có ý gì?" "Nếu em không xin lỗi, thì đừng hòng mẹ tôi sang đây trông con cho nữa!" Hay thật, cái gọi là "mẹ tôi sang trông con"! Ngay khi con gái vừa vào mẫu giáo, bố mẹ hắn đã "đúng lúc" đề nghị sang giúp đỡ chúng tôi. Nhưng sau khi đến, họ lại lấy cớ không biết dùng đồ đạc trong nhà, không biết khẩu vị của chúng tôi, không biết cách chăm trẻ... Tóm lại, cái gì cũng đợi tôi làm hết. Tôi nghĩ họ từ nông thôn lên, có lẽ thực sự không thạo những việc này, nên đã bao thầu tất cả những gì có thể. Kết quả đổi lại được một câu "để mẹ trông con". Nhưng con đâu phải của riêng mình tôi, dựa vào cái gì mà mọi việc đều phải một mình tôi gánh vác! Tôi bước nhanh hơn nữa, dù sao thì tôi cũng đã ăn cơm rồi. Lúc này bố chồng cũng vừa đánh mạt chược về, thấy trên bàn không có cơm canh liền nổi trận lôi đình: "Cả nhà này chết hết rồi à, mấy giờ rồi mà còn chưa nấu cơm?" "Cơm sắp xong rồi đây." Chu Dương vừa dỗ dành bố mình, vừa nói giọng đầy mỉa mai với tôi: "Có những người thật sự coi mình là quan trọng đấy, chẳng qua chỉ là nấu bữa cơm thôi mà, cứ như không có cô ta thì chúng ta không có gì ăn không bằng." Một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Chu Dương vừa khoa trương húp tôm hùm đất, vừa nói lớn về phía phòng ngủ: "Thế này mới gọi là cơm chứ! Tốt hơn nhiều so với cái thứ thức ăn cho lợn mà ai đó nấu." Mẹ chồng cũng phụ họa theo: "Chứ còn gì nữa, vẫn là con trai tôi biết thương người nhất!" Bố chồng uống ừng ực bia, thỏa mãn chép miệng, thậm chí còn ngân nga một điệu nhạc nhỏ. Ba người họ nâng chén chúc tụng, cố tình nói thật lớn, như thể làm vậy để khiến tôi phải bẽ mặt. Tôi chẳng thèm đếm xỉa đến họ, đi thẳng vào phòng con gái ngủ. Nửa đêm, từ phòng khách truyền đến tiếng bước chân và tiếng rên rỉ liên tục, tôi bị giật mình tỉnh giấc. Tôi ngồi dậy lắng nghe kỹ, thấy là tiếng của bố mẹ chồng, lúc này mới trở mình ngủ tiếp. Giữa mùa đông lạnh giá mà ăn tôm hùm đất uống bia, Chu Dương cũng không nghĩ xem dạ dày của bố mẹ hắn có chịu nổi không. Quả nhiên, ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Chu Dương đã gõ cửa nhà tôi rầm rầm: "Lát nữa em đưa bố mẹ anh đi bệnh viện một chuyến, họ bị tiêu chảy rồi." Tôi không lên tiếng. Chu Dương lại gõ thêm vài cái, rồi bực bội bỏ đi. Hắn tưởng lần này cũng giống như mọi khi, cứ giao việc cho tôi là xong. 03 Sau khi trời sáng, tôi mặc quần áo, xách túi, đi thẳng ra khỏi cửa. Trên đường đến công ty, tôi còn mua thêm một chiếc bánh kếp và quẩy. Đến công ty thì vẫn còn sớm. Tôi rửa cốc, tự pha cho mình một tách cà phê, rồi tựa lưng vào ghế nhấp từng ngụm chậm rãi. Đồng nghiệp đi ngang qua, cười nói: "Hôm nay đến sớm thế?" Tôi mỉm cười, không nói gì. Thực ra ngày nào tôi cũng dậy từ năm giờ sáng. Chỉ là trước đây sau khi làm xong bữa sáng, đưa con đến trường mẫu giáo, rồi vội vã chạy đến công ty để kịp giờ chấm công đã là tốt lắm rồi. Cà phê còn chưa uống xong, điện thoại trên bàn rung lên dữ dội. Tôi liếc nhìn, là cuộc gọi của Chu Dương. Tôi thản nhiên nhấn chế độ im lặng. Tin nhắn hắn gửi tới tôi cũng coi như không thấy. Buổi tối khi về đến nhà, trong phòng tối om. Tôi tiện tay bật đèn lên, mới thấy bố mẹ chồng và Chu Dương đang ngồi trên sofa với vẻ mặt đầy ác ý. "Bây trưởng giờ em còn không gọi nổi anh nữa rồi đúng không? Cơm không nấu, nhà không lo, em còn ra cái thể thống gì là một người vợ nữa?" Chu Dương là kẻ khơi mào trước. "Con trai, con cũng đừng nói thế, chúng ta già rồi, có khó chịu chút cũng chẳng sao, chỉ cần các con sống tốt là được."
Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.