
9.227 từ · 19 phút đọc
Chị tôi đã chết được ba năm, nhưng lòng tôi vẫn hận chị thấu xương. Vào một đêm mưa, chị đã tự sát trong lặng lẽ. Hàng xóm láng giềng đồn rằng đời tư của chị không đoan chính, đám công tử nhà giàu trong huyện đã chơi đùa chị đủ kiểu. Vì chị tôi, gia đình chúng tôi bị người đời khinh bỉ, cả nhà buộc phải chuyển khỏi vùng quê. Ngay khi gia đình đang chuẩn bị bắt đầu một cuộc sống mới, có người đã gửi cho tôi một bức thư nặc danh được ghép từ rất nhiều chữ cái khác nhau. 【Chị ngươi bị kẻ khác hại chết.】 01 Cả nhà chúng tôi vừa chuyển lên thành phố, tôi đã nhận được một bức thư nặc danh. Bức thư này rất đặc biệt, tất cả đều là những chữ cắt dán lại với nhau. Nội dung rất ngắn, chỉ vỏn vẹn chín chữ: 【Chị ngươi bị kẻ khác hại chết.】 Chị tôi đã mất ba năm. Ba năm trước, cả nhà đi dự tiệc mừng thọ người khác, nhưng chị nói trong người không khỏe nên không đi cùng chúng tôi. "Em bảo với mẹ một tiếng, em không đi đâu, tránh để lây bệnh cho mọi người." Lúc đó tôi còn thấy chị rất làm màu, bởi vì chị không đi, người ta sẽ hỏi thăm, khiến chị lại được dân làng quan tâm thêm một phen. "Tùy em." Có lẽ vì đố kỵ nên tôi rất ghét chị, bởi vì chị làm gì cũng hoàn hảo. Xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, lại còn là đội trưởng đội hợp xướng của trường học ở quê. Hơn nữa thiên phú hội họa cực cao. Chỉ cần hai chị em đứng cạnh nhau, tôi mãi mãi là kẻ mờ nhạt. Tiệc sinh nhật kết thúc, đêm đang thanh tĩnh bỗng nhiên đổ một trận mưa lớn. Chúng tôi bị kẹt lại nhà bác cả. Khi về đến nhà đã là nửa đêm. Người đầu tiên phát hiện chuyện của chị là bố tôi. Ông là người về nhà mở cửa trước, rồi thấy chị ngồi trên sàn phòng khách, bất động. Bố lay chị dậy, bảo chị về phòng ngủ. Kết quả là chị ngã quỵ xuống đất, không chút phản ứng. Bố thấy có gì đó không ổn, đưa tay kiểm tra hơi thở, phát hiện chị đã tắt thở. Khi chúng tôi chạy đến, thấy trên sàn có một bức di thư. Tôi biết chắc chắn đó là nét chữ của chính chị. Chỉ để lại một câu: "Sống chẳng còn ý nghĩa gì, ta đi trước mọi người một bước đây", rồi tự sát. Mẹ tôi nghe xong không chịu nổi mà ngất xỉu, hàng xóm láng giềng đứng đầy cửa nhà xem náo nhiệt. Cha mẹ chìm trong nỗi đau mất con, tôi vội vàng lo hậu sự an táng cho chị. Nhưng từ đó về sau, bố mẹ tôi phối hợp một cách kỳ lạ, tuyệt nhiên không nhắc một lời nào về cái chết của chị, cứ như thể gia đình chúng tôi chưa từng có người này vậy. Ba năm sau, chúng tôi chuyển nhà ngay trong đêm, lên thành phố sinh sống. Họ mở một tiệm nhỏ ở đây để cắt tóc gội đầu cho khách. Dần dần, họ đều quên đi chị tôi, bao gồm cả tôi. "Ngồi thẫn thờ trước tờ giấy rách làm gì thế? Còn không mau dọn cặp sách, chuẩn bị mai đi học!" Tiếng oang oảng của mẹ kéo tôi trở về thực tại. Tôi không tin vào câu nói trên mặt giấy. Tôi vò nát tờ giấy ấy, ném vào thùng rác. 02 "Đến trường phải cẩn thận một chút, đừng có kết bạn lung tung, nghe chưa?" Từ lúc tôi dọn cặp sách, mẹ đã lải nhải không ngừng. Vì hộ khẩu ở đây vừa mới xong, tôi sắp được đi học lại. Nhưng tôi khai báo tuổi lớn hơn ba tuổi, bằng tuổi với chị mình. Hiện tại tôi mới 16 tuổi. Bước vào lớp mới, không ai dừng việc đang làm lại vì sự xuất hiện của tôi. Không khí trong lớp nồng nặc mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi đồ ăn vặt, đột nhiên một gáo nước lạnh dội xuống khiến tôi lạnh thấu tim. "Bạn học mới, đây là quà gặp mặt mà cả lớp dành cho bạn." Không biết họ đã ngừng đùa giỡn từ lúc nào, chỉ đứng cười nhìn tôi bẽ mặt. Chỉ có một nam sinh tóc húi cua đưa cho tôi chiếc áo đồng phục để che đi bộ quần áo đang ướt sũng. "Mình tên Điền Mạn." Tôi nhận ra giọng nói của cậu ấy không hề trầm ấm kiểu con trai, mà mang theo một chút mềm mại. Cậu ấy là nữ! "Người trong lớp này xấu lắm, ai là học sinh mới cũng sẽ bị đối xử như vậy thôi." Cậu ấy đang giải thích chuyện vừa xảy ra. Tôi rất muốn đấm cho mỗi người một trận, nhưng tôi chợt nhớ lời mẹ dặn: "Ngoài việc học ra, mọi chuyện khác đừng có quản!" Vì thế, tôi nhịn được. "Cái em kia, đứng ra đây cho tôi! Mặc đồng phục kiểu gì thế hả!" Một gã đàn ông bụng phệ, đầu hói không biết đã đứng cạnh tôi từ lúc nào. Tôi chưa kịp phản ứng, nhất thời nghẹn lời. "Thưa thầy, bạn ấy là học sinh mới của lớp em, hôm nay vừa mới tới ạ." Điền Mạm giải thích với thầy giáo. Thầy chủ nhiệm bỏ lại một câu: "Vậy thì hôm nay mua đồng phục cho xong đi nhé" rồi bỏ đi. "Em là người huyện Thanh, đúng không?" Tôi nhìn Điền Mạn với vẻ không tin nổi, vì tôi chưa từng tiết lộ mình là người ở đâu. "Sao cậu biết được?" "Vì mình có một người bạn rất giống cậu, cũng là người huyện Thanh." 03 Điền Mạn dẫn tôi đi tham quan quanh trường, về đến nhà đã hơn tám giờ tối. "Con gái con lứa chạy đi đâu thế hả? Đêm hôm không chịu về nhà!" Vừa về đến nhà, bố mẹ đã đen mặt, mắng nhiếc tôi xối xả. "Bạn dẫn con đi nhận diện các địa danh quanh trường ạ." Trước khi đi học, bố mẹ không cho tôi ra ngoài. Với lý do mỹ miều: "Nơi đất khách quê người, cứ ở nhà cho lành." Bố mẹ tôi trước đây đâu có thế, ở dưới quê tôi thường chơi đến mười một, mười hai giờ đêm họ cũng chẳng quản. Nhưng bây giờ, chỉ cần tôi không nằm trong tầm mắt của họ, họ liền thay đổi sắc mặt ngay lập tức. Tất cả những chuyện này đều bắt đầu thay đổi kể từ sau cái chết của chị tôi. "Ở đây đừng có nhắc đến chị con, nhà mình coi như chưa từng có người đó." Trước khi đi ngủ buổi tối, mẹ tôi dặn đi dặn lại: "Bất cứ ai nhắc tới nó, con cũng không liên quan!" Dù tôi không thích chị, nhưng dù sao đó cũng là chị ruột, tôi không ngờ mẹ lại tuyệt tình cắt đứt quan hệ với chị như vậy. Ngày hôm sau tôi dậy từ rất sớm, vì tối qua Điền Mạn nói hôm nay sẽ đi học cùng tôi. Hôm qua cậu ấy đưa tôi về nhà, tôi nhận ra đường của cậu ấy không hề thuận đường với mình. "Không cần phiền đâu, quanh đây mình cũng quen rồi, có thể tự đi được." Tôi vốn không thích giao thiệp, nên có thể trốn thì tôi sẽ trốn. Đến trường, lớp học vẫn chưa có ai, nhưng một vệt màu đỏ đã thu hút ánh nhìn của tôi. Mãi đến khi lại gần, tôi mới thấy trên bàn học của mình bị dùng sơn đỏ viết lên ba chữ: Nhan Trân Trân. 04 Tôi trợn tròn mắt, lập tức rút khăn giấy từ trong cặp ra, cố gắng lau sạch những vết chữ đó. Ba chữ "Nhan Trạm Trân" đã biến mất khỏi gia đình tôi suốt ba năm qua. Trân Trân, nghĩa là bảo bối quý giá. Chị tôi được cả nhà nâng niu như vật báu, bố mẹ luôn mong chị thành đạt, nhưng may mắn là chị cũng rất nỗ lực, thường xuyên giành giải trong các cuộc thi vẽ. Giải thưởng lớn nhất hình như chính là có được từ cuộc thi ở thành phố Huyễn Thành này. Tôi nhớ ngày chị đi thi về, lòng đầy hân hoan. Chị nói ở thành phố lớn đã kết giao được những người bạn tốt. Chị còn nói nếu có thể, sau khi lớn lên sẽ chuyển đến Huyễn Thành sống. Vậy mà giờ đây cả nhà chúng tôi chuyển tới Huyễn Thành, lại chẳng hề có lấy một chút khao khát về thành phố lớn như chị năm xưa. Tôi vừa lau bàn vừa quan sát lớp học, nhưng rồi bị thu hút bởi chiếc camera giám sát nhỏ xíu kia. Tôi rất muốn lao ngay đến phòng bảo vệ để xem camera, nhưng lúc này trường học không một bóng người, nếu chỉ đơn thuần là xem trộm, e rằng bác bảo vệ sẽ không cho phép. Tôi nhanh chóng từ bỏ ý định đó. Học sinh trong lớp dần đông lên, Điền Mạn bước vào lớp thong thả hai phút trước khi chuông reo. "Hôm nay cậu đặc biệt thật đấy." Điền Mạn dừng lại bên cạnh tôi, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe thấy, nói một cách lười biếng. ? "Đặc biệt chỗ nào?" Cậu ấy đưa tay lên chạm vào mắt tôi, tôi không quen nên né ra sau. Thầy giáo đứng trên bục giảng lớn tiếng quát: "Điền Mạn, đứng ở chỗ kia làm gì? Còn không mau về chỗ của mình!" Điền Mạn đi về phía chỗ ngồi, xòe lòng bàn tay cho tôi xem, và tôi nhìn thấy một vệt màu đỏ trên ngón trỏ của cậu ấy. "Trên mắt cậu bị dính sơn đỏ này." 05 Tôi cố tình chọn tiết tự học buổi sáng để đi kiểm tra camera. Tôi giả vờ đau bụng, ôm bụng đi đến chỗ lớp trưởng: "Lớp trưởng ơi, mình muốn xuống phòng y tế." Lớp trưởng lờ tôi đi, vẫn mải mê trò chuyện với bạn cùng bàn. "Lớp trưởng..." Tôi dùng giọng nói vô cùng yếu ớt, nhưng cậu ấy vẫn dửng dưng. Vậy thì đừng trách tôi trở mặt. Tôi "bịch" một tiếng ngã xuống sàn, cả lớp lập tức náo loạn. "Trời đất, bạn học mới ngất rồi kìa." "Lớp trưởng, cậu tiêu đời rồi." ... Điền Mạn "xoạt" một cái lao đến bên cạnh tôi, liên tục gọi tên tôi. Sau đó, cậu ấy lập tức cõng tôi chạy thẳng về phòng y tế. Đã ra được ngoài an toàn, tôi không cần phải giả vờ nữa. "Điền Mạn, thả mình xuống." "Cậu tỉnh rồi à? Cậu có biết vừa nãy cậu đáng sợ thế nào không?" Lần đầu tiên tôi thấy Điền Mạn dùng thái độ này với mình, gương mặt đỏ bừng của cậu ấy cho tôi biết chuyện này không phải là đùa. "Tốn công sức như vậy, rốt cuộc cậu muốn làm gì?" Chuyện của chị tôi, không ai được phép nói ra. "Tiết tự học chán quá, trốn tiết không được sao?" Tôi lấy cớ đi vệ sinh để lẻn đến phòng bảo vệ. "Chú ơi, cháu bị mất vòng tay, chú cho cháu xem camera với ạ." Kết quả là bác bảo vệ từ chối tôi với lý do tôi trốn học, còn dọa sẽ gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm. "Chú ơi, chú cho bạn ấy xem một chút đi ạ, vòng tay của bạn ấy đắt lắm."
Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.