Mẹ chồng nhốt tôi và con ngoài cửa

Mẹ chồng nhốt tôi và con ngoài cửa

Tâm lýHành động

11.054 từ · 23 phút đọc

Mẹ chồng luôn thích nhân lúc tôi đưa con gái đi dạo mà khóa trái cửa. Lần nào bà cũng bắt chúng tôi phải đứng ở cửa đợi bà mở cửa. Lần đầu là nửa tiếng, lần thứ hai một tiếng, lần thứ ba hai tiếng... Đối với việc này, lần nào mẹ chồng cũng nói mình hay quên, sau này nhất định sẽ chú ý, nhưng lần sau vẫn đâu vào đấy. Cho đến tận sau này, khi tôi và con gái lại một lần nữa bị nhốt ngoài cửa, tôi đã rầm rộ gọi thợ mở khóa đến, dưới ánh mắt bàn tán của đông đảo hàng xóm mà rơi lệ: "Chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, nhưng mẹ chồng làm ra chuyện ngoại tình như thế, phận làm con dâu sao có thể để mặc bà sa ngã được?" 01 Đang đi dạo nửa chừng trong khu tập thể thì con gái đột nhiên đói đòi bú, nhìn dòng người qua lại tấp nập, tôi chỉ đành đẩy xe vội vã về nhà. Đến trước cửa nhà, lấy chìa khóa ra mở nhưng phát hiện không vặn được, tim tôi lập tức thắt lại. Mẹ chồng lại khóa trái cửa rồi. Thở dài một tiếng, tôi thành thục vừa gõ cửa vừa gọi điện thoại, nhưng kết quả chẳng có ai đáp lại. Lúc này con gái đói đến mức bắt đầu quấy khóc, tôi đành phải bế bé lên để dỗ dành. "Điềm Điềm ngoan, mẹ sắp cho con bú đây..." Đồng thời, tôi gõ cửa mạnh hơn. "Mẹ ơi? Mẹ! Mở cửa đi, Điềm Điềm đói đòi bú rồi!" Gào thét mấy phút đồng hồ, cổ họng tôi đã bắt đầu đau rát nhưng bên trong cửa vẫn im lìm không một tiếng động, thứ phản hồi lại tôi đầu tiên chính là tiếng khóc của con gái. "Oa oa oa oa..." Tiếng khóc vang dội khắp hành lang, bé đã không thể chờ thêm được nữa rồi. "Điềm Điềm, ngoan, đừng khóc... đừng khóc, có mẹ đây..." Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì khóc của con, tôi vội vàng gọi điện cho chồng là Chu Thành: "Alo chồng à? Anh gọi cho mẹ đi, mẹ lại khóa cửa rồi, cũng không nghe máy của em..." Chu Thành lại tỏ vẻ mất kiêu: "Bà ấy không nghe thì làm được gì? Anh gọi thì bà ấy sẽ nghe chắc? Khóa rồi thì em cứ đợi đi, gọi cho anh thì có tác dụng gì?!" "Không có việc gì thì cúp đây, bên chỗ anh ồn chết đi được!" Sau đó là tiếng "tút tút tút" lạnh lùng. Tôi siết chặt điện thoại, trong lòng dâng lên một cơn giận dữ. Một lát sau tôi lại gọi lại, gọi liền ba cuộc mới kết nối được: "Cô lại làm cái gì thế? Tôi đã nói là anh gọi không có tác dụng rồi mà..." "Sao lại không có tác dụng?!" Tôi gầm lên một tiếng. "Chẳng phải lần nào cũng nhờ bà ấy nghe điện thoại của anh thì mới mở cửa sao?" Chu Thành im lặng. Tôi hít sâu một hơi để trấn tĩnh tâm trạng: "Điềm Điềm đói đòi bú, khóc không chịu nổi rồi, bây giờ em không vào được nhà, mẹ anh thì không nghe máy, cửa cũng không mở, anh nói xem em phải làm thế nào? Chẳng lẽ bắt em cho con bú ngay giữa hành lang sao?" Nhà tôi ở tầng hai, lối cầu thang bộ này có thể nói là đường đi lại thiết yếu của cư dân trên và dưới. Chu Thành cũng nghĩ đến điểm này, lí nhí nói: "Anh biết rồi, để anh gọi cho mẹ." Sau khi cúp máy, con gái khóc càng lớn hơn, thậm chí bắt đầu ho dữ dội. Nhìn cánh cửa đóng chặt, tôi quay người vội vàng gõ cửa hai nhà hàng xóm, nhưng qua mấy phút vẫn không thấy ai mở. Lúc này tôi mới sực nhớ ra, một người hàng xóm ban ngày đi làm không có nhà, người kia thì mấy hôm trước đã về quê rồi. Mẹ chồng vẫn không mở cửa, ngay cả điện thoại của Chu Thành cũng không ai bắt máy. Tôi đã lo đến mức mồ hôi vã ra như tắm, còn tiếng khóc của con gái nghe thật thê lương và đáng thương. Tôi biết chờ mẹ chồng mở cửa để cho con bú không biết sẽ mất bao lâu, Điềm Điềm không đợi được, mà tôi cũng vậy. Tiếng khóc của bé như dao cắt vào tim tôi. Vì quá đói, con bé cứ liên tục rúc vào ngực tôi. Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, tôi ngồi thụp xuống góc khuất tránh camera giám sát, dứt khoát vén áo lên. Điềm Điềm mải miết bú cho đến khi no nê mới lộ ra nụ cười mãn nguyện. Sau khi đã dỗ con ngủ và đặt vào xe đẩy, cửa nhà cuối cùng cũng mở. Mẹ chồng tóc tai rối bời, trông như vừa mới ngủ dậy: "Ái chà Ngọc Dao à, xin lỗi nhé, mẹ đang ngủ trưa, ngủ say quá nên không nghe thấy, mau vào đi!" Tôi sa sầm mặt mày, bế con đặt vào nôi rồi đóng cửa lại. Làm xong tất cả, cuối cùng tôi không nhịn được mà hét lên: "Mẹ, con đã nói bao nhiêu lần là đừng có khóa cửa rồi!" Mẹ chồng bị giật mình một cái. Tính tình tôi vốn rất tốt, kết hôn với Chu Thành gần hai năm qua chưa bao giờ nặng lời với bà, luôn đối xử rất kính trọng. Sau khi ngẩn người một lúc, mẹ chồng có chút không phục: "Mẹ biết mà, nhưng tại mẹ hay quên, cứ quên mất việc mở cửa, già rồi nó thế đấy, tai cũng lãng đi..." "Vậy thì mẹ đừng khóa trái nữa! Không khóa thì đâu cần phải mở lại làm gì? Mẹ có biết không, vừa nãy Điềm Đi mừng đói đòi bú, khóc thảm thiết thế nào ngoài kia không!" "Nếu mẹ đã biết mình hay quên, tai lại lãng, vậy mẹ khóa làm cái gì? Không khóa thì chẳng lẽ chết người sao?" Mẹ chồng trợn tròn mắt, há miệng mấy lần rồi cuối cùng lại ngậm lại. Tôi phải uống hết ba ly nước lớn mới miễn cưỡng bình tâm lại được. "Mẹ, con không có yêu cầu gì khác ở mẹ, chỉ duy nhất việc này thôi." "Ngày nào con cũng đưa Điềm Điềm đi dạo, mẹ đừng khóa cửa, hoặc trước khi chúng con về thì đừng khóa, chỉ một tiếng đồng hồ thôi, có được không?" Mẹ chồng cúi đầu không nói gì, hồi lâu sau mới run rẩy bước về phía ghế sofa. "Được, mẹ nghe con, mẹ cũng biết mình già rồi, chẳng làm được tích sự gì, muốn giúp các con mà lại toàn làm vướng chân vướng tay, mẹ thật vô dụng, cái loại người như mẹ thà chết quách đi cho xong!" Nói đoạn, bà quay lưng đi lau nước mắt. Nhìn tấm lưng còng của bà, tôi bất giác nghĩ đến mẹ mình, lòng bỗng chốc mềm lại. "Mẹ, mẹ biết con không có ý đó mà, mẹ đã giúp chúng con rất nhiều, chỉ có sự khác biệt trong việc khóa cửa thôi. Nhưng con nghĩ việc không khóa trái cửa cũng đâu có gì khó khăn, lúc con và Điềm Điềm ở nhà, mẹ muốn khóa thế nào cũng được..." Mẹ chồng quay mặt đi không thèm để ý đến tôi. Sau một hồi dỗ dành lâu lắm, bà mới vừa khóc vừa hứa: "Ngọc Dao, con yên tâm, từ nay về sau, mẹ đều nghe theo con hết!" Tôi thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc tại đây. Nào ngờ tối đến, khi tôi vừa tắm xong bước ra, Chu Thành đã nóng lòng kéo tôi vào phòng ngủ: "Trần Ngọc Dao, em có cần thiết thế không? Mẹ anh chẳng qua chỉ khóa cửa một chút thôi, vậy mà em lại nói toàn những lời khó nghe để làm nhục bà!" Làm nhục? Tôi thực sự có chút ngơ ngác. "Em đã nói gì đâu..." "Tự em biết đấy!" Chu Thành giận dữ: "Em vừa mắng bà già, vừa mắng bà lãng tai, lại còn bảo bà chết đi cho rảnh, đó là lời mà một người hậu bối nên nói với trưởng bối sao?" 03 Mắt tôi tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngất xỉu. "Em thừa nhận lúc nóng nảy thái độ có không tốt, nhưng em chưa từng nói những lời đó, anh đừng có ngậm máu phun người, không tin thì đi mà hỏi mẹ anh!" "Hỏi mẹ anh?" Chu Thành cười lạnh một tiếng. "Em còn mặt mũi bảo anh đi hỏi à, chính bà đã kể với anh đấy! Chuyện nhỏ xíu mà làm rùm beng lên như vậy, cho dù em không nói những lời đó thì em cũng thừa nhận là đã quát bà rồi, sao trước đây anh không thấy em tính toán chi ly thế nhỉ?!" Cuối cùng tôi cũng hiểu ra là mẹ chồng đã mách lẻo với anh ta, không chỉ mách mà còn thêm mắm dặm muối để bôi nhọ tôi! Hóa ra sự tự kiểm điểm và lời hứa ban ngày đều là giả dối! Nghĩ đến đây, lửa giận trong tôi bùng lên: "Em nói cho anh biết, em không hề nói những lời đó. Còn về mẹ anh, một lần nhốt tôi và Điềm Điềm ngoài cửa là chuyện nhỏ, nhưng hai lần, ba lần, bốn lần thì không phải nữa! Đặc biệt là hôm nay Điềm Điềm đói đến phát khóc, chỉ cần liên quan đến con gái tôi thì tuyệt đối không thể coi là chuyện nhỏ được!" "Mẹ anh làm việc này bao nhiêu lần rồi, tự anh biết rõ nhất!" Chu Thành im lặng. Lần đầu tiên bị mẹ chồng nhốt ngoài cửa, tôi rất thắc mắc. Tự dưng lại khóa cửa làm gì? Huống hồ mẹ chồng đến nhà chúng tôi mới được hai tháng, chưa từng có thói quen này. Gõ cửa và gọi mấy phút đồng hồ, tôi bắt đầu gọi điện cho mẹ chồng, gọi liền hai cuộc, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên trong nhà nhưng chẳng có ai bắt máy. Hai mươi phút trôi qua, từ sự thắc mắc ban đầu, lòng tôi chuyển sang lo lắng. Không mở cửa, không đáp lại, điện thoại cũng không nghe, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì? Tiếng gõ cửa ngày càng dồn dập, tôi không kìm được cao giọng, lo lắng hét lớn: "Mẹ ơi? Mẹ làm sao thế? Có chuyện gì xảy ra rồi ạ? Mẹ nói gì đi chứ!" Thấy vẫn không có ai trả lời, tay tôi run rẩy vì sợ hãi: "Mẹ, mẹ đừng sợ! Con liên lạc với ban quản lý ngay đây, báo cảnh sát cứu..." Nào ngờ lời chưa dứt, cửa "xoạch" một cái mở ra, mẹ chồng đứng đó trông vẫn rất khỏe mạnh: "Báo cảnh sát gì chứ, mẹ có sao đâu!" Trong phút chốc, tôi không biết nên cười hay nên khóc. "Vậy sao mẹ không mở cửa cho con, gọi cũng không thưa, điện thoại cũng không nghe, con cứ tưởng mẹ xảy ra chuyện rồi..." Mẹ chồng có chút ngại ngùng, bảo là mình bị tiêu chảy, điện thoại không mang vào nhà vệ sinh được. Nhìn chiếc điện thoại đặt trên ghế sofa, tôi thở phào nhẹ nhõm. "Vậy thì mẹ cũng phải lên tiếng một câu chứ, với cả ban ngày ban mặt khóa cửa làm gì? Làm con không vào được..."

Thông tin trước khi đọc

Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyện — Miễn phí

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Đồng nghiệp lướt bài

Đồng nghiệp lướt bài

15 phút

Sương Mù

Sương Mù

19 phút

Bảng xếp hạng xét tuyển thẳng đã có, tôi trở thành nghi phạm số một.

Bảng xếp hạng xét tuyển thẳng đã có, tôi trở thành nghi phạm số một.

22 phút

Trọng Sinh

Trọng Sinh

22 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Website đọc truyện ngắn tiếng Việt, phân loại theo gu đọc và tối ưu cho trải nghiệm đọc rõ ràng trên di động.

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.