
11.944 từ · 24 phút đọc
Trong nhà có ba đứa con, nhưng bố mẹ chỉ mua hai căn nhà mới. Thế là đêm Giao thừa, bố mẹ mỉm cười tuyên bố: "Chúng ta cứ công bằng như trước đây thôi, ai ăn trúng đồng xu thì người đó có phúc." "Ai ăn trúng đồng xu một tệ thì lấy nhà lớn, ai ăn trúng loại năm hào thì lấy nhà nhỏ, còn ai không ăn trúng thì ở lại nhà cũ chăm sóc bố mẹ lúc về già." Kiếp trước, tôi chính là đứa đen đủi không ăn trúng đồng xu, phải cam chịu hầu hạ bố mẹ đến cuối đời. Nhọc nhằn chăm sóc hai người suốt nửa đời người, đến cuối cùng mới bàng hoàng nhận ra trên sổ đỏ của căn nhà cũ chẳng hề có tên mình. Sống lại một đời, tôi quyết định làm tới luôn, trực tiếp phát điên. Đêm Giao thừa, tôi gói thẳng hai trăm đồng xu vào trong bánh sủi cảo! Không phải thích ăn đồng xu lắm sao? Vậy thì tôi sẽ cho các người ăn cho đã. "Tôi sẽ khiến phúc khí năm nay của nhà mình tràn trề ra ngoài luôn!" 01 "Ái chà! Con ăn trúng rồi này!" Chị cả Ngô Nguyệt Nguyệt nhổ đồng xu trong miệng vào bát, sau đó cố ý la lớn một tiếng đầy khoa trương, gương mặt không giấu nổi vẻ đắc ý. Mẹ ngồi bên cạnh thấy cảnh này, lập tức cười rạng rỡ: "Nguyệt Nguyệt đúng là có phúc! Năm nay con lại là người đầu tiên ăn trúng!" Lời còn chưa dứt, cậu em trai Ngô Tổ Cường cũng "ôi chao" một tiếng đầy ghen tị, ngay sau đó nhả ra một đồng xu năm hào, vẻ mặt khoe khoang đập mạnh lên bàn: "Mẹ, con cũng ăn trúng rồi!" "Tốt, tốt, tốt! Đều có phúc cả!" Mẹ tôi cười đến không khép được miệng, nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại thành một đoàn. "Mẹ đã bảo mà, năm nào đồng xu cũng rơi vào tay hai đứa, phúc khí này cứ xoay quanh hai con thôi!" Bố tôi ngồi bên cạnh cũng liên tục phụ họa, gắp cho mỗi đứa một miếng sườn. Còn tôi thì lẳng lặng ngồi ở góc khuất nhất của bàn ăn, tay cầm đũa, nhìn cảnh tượng ấm cúng y hệt kiếp trước này mà không nói một lời. Kiếp trước, bố mẹ dùng toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời để mua hai căn nhà, một lớn một nhỏ. Và tuyên bố rằng để đảm bảo công bằng, việc phân chia nhà sẽ dựa vào cách ăn sủi cảo. Hai đồng xu được gói sẵn vào bánh, ai ăn trúng loại một tệ thì được chia nhà lớn, ai ăn trúng loại năm hào thì nhận nhà nhỏ. Còn kẻ không ăn trúng đồng xu nào thì phải tự chấp nhận số phận đen đủi, nhận lấy căn nhà cũ và chịu trách nhiệm phụng dưỡng bố mẹ khi về già. Kiếp trước, cũng chính Ngô Nguyệt Nguyệt và Ngô Tổ Cường đã ăn trúng đồng xu. Dưới sự khen ngợi liên tiếp của bố mẹ, chị tôi hào phóng nhường nhà lớn cho em trai, còn mình nhận căn nhà nhỏ. Gia đình bốn người vui vẻ hòa thuận, duy chỉ có tôi – kẻ đen đủi chưa bao giờ ăn trúng đồng xu – phải tủi thân canh giữ căn nhà cũ này và gánh vác tương lai của bố mẹ. Thật nực cười làm sao. Tôi tận tụy suốt ba mươi năm, không kết hôn, không con cái, thanh xuân đều dốc hết lên người họ. Chăm lo cho họ từ ăn mặc, đưa đi khám bệnh, rồi lại phải nghe họ càm rầm rằng chị gái lấy chồng xa, em trai không có tiền đồ. Mãi đến mùa đông năm tôi năm mươi tuổi, hai ông bà lần lượt qua đời. Tôi cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể yên tâm sống tiếp, nhưng khi dọn dẹp di vật thì lại lôi ra được sổ đỏ. Trên đó viết rõ ràng đen trắng tên của em trai tôi, Ngô Tổ Cường. Không có tên tôi. Họ đã lừa tôi, lừa tôi suốt hơn hai mươi năm trời, vắt kiệt nửa đời người của tôi để rồi cuối cùng chẳng để lại cho tôi cái gì cả. Cuối cùng, chính Ngô Tổ Cường đã đuổi tôi ra khỏi căn nhà này. Đêm đông ấy lạnh thấu xương, tôi đi lang thang trên phố suốt một đêm dài. Vì quá đau buồn, ngày hôm sau tôi lên cơn sốt cao rồi không bao giờ tỉnh lại nữa. Ý nghĩ duy nhất trước khi chết là: Nếu có kiếp sau... "Ngô Dư." Tiếng của mẹ kéo tôi ra khỏi dòng hồi ức. Gương mặt bà vẫn đang nở nụ cười, nhưng khi nhìn sang tôi, nụ cười ấy nhạt đi vài phần. Xem kìa, ngay cả vào lúc vui vẻ nhất, bà cũng chẳng muốn ban phát cho tôi thêm dù chỉ một chút niềm vui. "Con thấy đấy, đồng xu đã bị chị và em con ăn trúng rồi." Bà hắng giọng, giọng nói đầy vẻ hiển nhiên như lẽ đương nhiên. "Vậy thì chúng ta cứ làm theo đúng như đã định thôi." "Ai ăn trồng đồng một tệ thì lấy căn nhà mới lớn phía Nam, rộng một trăm hai mươi mét vuông." "Ai ăn trúng năm hào thì lấy căn nhà nhỏ phía Bắc, chín mươi mét vuông." Bà dừng lại một chút, ánh mắt rơi trên người tôi. "Còn con, không ăn trúng đồng xu nào thì cứ ở lại đây với bố mẹ trong căn nhà cũ này." "Con cũng biết đấy, bố mẹ già rồi, bên cạnh cần phải có người trông nom." "Chị con lấy chồng xa, sau này đi vắng, em con cũng sắp lập gia đình, chỉ có con là phù hợp nhất thôi." Bà nói một cách tự nhiên như thể đây là chuyện trời định. Kiếp trước, tôi đã tin như vậy. Cứ ngỡ bản thân mình thật sự không may mắn, cứ ngỡ đó là sự phân chia công bằng, cứ ngâng ngơ tưởng rằng ở lại bên cạnh cha mẹ là một loại phúc phận. Mãi đến tận lúc chết mới biết, tất cả chỉ là cái cớ để tôi tự lừa dối chính mình. Ngô Dư, Ngô Dư. Từ khi sinh ra, tôi đã được định sẵn là kẻ thừa thãi trong ngôi nhà này. Tôi nhìn dáng vẻ tự mãn như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mẹ, không nói lời nào. Dưới ánh mắt của bà, tôi dùng đũa gắp nửa chiếc sủi cảo còn lại trong bát, chậm rãi đưa vào miệng. Nhai kỹ. Sau đó, một tiếng động lách cách vang lên từ miệng tôi. Vẻ mặt đang đắc ý của mẹ khựng lại, ngay sau đó bà nhìn thấy tôi nhổ ra một đồng xu. "Keng." Tiếng kim loại va chạm thanh thúy vang lên trong không gian tĩnh lặng của bàn ăn. Lúc này, tất cả mọi người đều sững sờ. Nụ cười trên mặt mẹ đông cứng lại. "Cái..." Mẹ há miệng, giọng nói có chút khô khốc. "Tiểu Dư, sao con cũng..." Lời bà chưa kịp nói hết. Bởi vì phía Ngô Tổ Cường đột nhiên "oái" lên một tiếng. Sau đó cậu ta ôm miệng với vẻ mặt đau răng, lại nhả ra thêm một đồng xu nữa từ trong bánh sủi cảo. Đồng thứ tư. Bàn ăn chìm vào sự im lặng chết chóc. Tôi đặt đũa xuống, lấy khăn giấy lau miệng, động tác thong thả vô cùng. "Bố, mẹ." Tôi lên tiếng, giọng bình thản đến mức chính mình cũng thấy ngạc nhiên. "Con cũng ăn trúng đồng xu rồi." "Chuyện... chuyện này là sao?" Giọng mẹ run rẩy. "Rõ ràng mẹ chỉ gói có hai đồng xu thôi mà..." "Đúng vậy." Tôi nhìn bà, ánh mắt trong veo không chút tì vết. "Mẹ ơi, chẳng phải năm nào mẹ cũng chỉ gói đúng hai đồng sao?" Năm nào sau khi đã gói riêng xong hai chiếc bánh có chứa đồng xu, như để hoàn thành nhiệm vụ, tôi đều là người được giao phần gói nốt số bánh còn lại. Lúc nấu bánh, hai chiếc có đồng xu ấy sẽ được vớt ra riêng biệt để đảm bảo chúng chắc chắn rơi vào bát của chị và em trai. "Ngô Dư, rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Bố tôi sa sầm mặt mày nhìn tôi. Ông vốn chỉ thích làm người vô hình, thích kiểu nước đổ lá khoai, nhưng ông không ngốc, rất nhanh đã nhận ra chuyện này không thể không liên quan đến tôi. Dù sao thì, người sản xuất hàng loạt sủi cảo mỗi năm đều là tôi. Và tôi cũng không tiếp tục giả ngửi với họ nữa, mà vẫn giữ vẻ mặt vô tội nói: "Con thấy bao nhiêu năm nay toàn là chị và em có phúc, thật chẳng công bằng chút nào." "Nên năm nay, trước khi về nhà, con đã đặc biệt ra ngân hàng đổi một trăm đồng xu, rồi gói vào mỗi chiếc bánh một đồng." "Chẳng phải mẹ luôn nói người ăn trúng đồng xu năm nay sẽ có phúc sao?" Tôi vừa nói vừa mỉm cười. "Vậy thì năm nay, cả nhà mình đều nên có phúc đi thôi." Im lặng. Một sự im lặng kéo dài suốt một phút đồng hồ. Vẻ hào hứng trên mặt Ngô Nguyệt Nguyệt và Ngô Tổ Cường đột ngột biến mất, thay vào đó là vẻ trầm xuống. Lúc này, ngoại trừ tôi, gương mặt ai nấy đều vô cùng khó coi. Không biết qua bao lâu, mẹ tôi bỗng nhiên đứng phắt dậy, ngón tay run rẩy chỉ vào tôi: "Con... con là cố ý!" "Chẳng trách hôm nay con lại tranh giành gói sủi cảo!" "Mẹ nói gì lạ vậy." Tôi trưng ra bộ mặt vô tội. "Năm nào mà chẳng đến lượt con gói sủi cảo?" "Chuyện chia nhà là bố mẹ nói trước khi ăn, lúc đó bánh đã gói xong từ lâu rồi." "Năm nay con chỉ muốn cả nhà cùng hưởng phúc chút thôi, sao lại thành cố ý được?" Câu nói này như một cây kim, đâm thẳng vào tim mẹ tôi. Môi bà run bần bật, nhìn trừng trừng vào tôi, muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời. "Ngô Dư!" "Con quá đáng lắm rồi! Đang Tết nhất mà lại bày trò đùa ác thế này!" Bố tôi đập mạnh xuống bàn, chén rượu cũng bị chấn động. Còn tôi vẫn cứ giữ vẻ mặt vô tội. "Bố, sao đây lại là trò đòn ác được ạ?" "Để cả nhà đều có phúc, chẳng phải là chuyện tốt sao?" "Chẳng lẽ bố nghĩ rằng chỉ có chị và em mới xứng đáng có phúc, còn con thì không?" Bố tôi bị câu hỏi trực diện của tôi làm cho nghẹn họng. Tôi nhìn quanh một vòng, ngắm nhìn những biểu cảm phong phú trên khuôn mặt mỗi người, nỗi uất ức dồn nén suốt ba mươi năm cuối cùng cũng vơi đi đôi chút. "Được rồi." Tôi cầm đũa lên, gắp một chiếc bánh sủi cảo, mời mọi người ăn. "Cứ ngây ra đó làm gì? Đồng xu con đều đã rửa sạch và khử trùng rồi, sạch sẽ lắm." "Mọi người mau động đũa đi, không ăn là nguội hết bây giờ." Nói xong, tôi chẳng màng đến sắc mặt họ khó coi thế nào, cứ tự nhiên một mình thưởng thức sủi cảo với vẻ đầy thỏa mãn. Cứ ăn một cái, lại nhả ra một đồng xu vào bát.
Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.