
8.362 từ · 17 phút đọc
Khi chấm bài tập của học sinh, tôi tình cờ lật thấy một mẩu giấy nhỏ. Trên đó, bằng những nét chữ nguệch ngoạc, viết đầy những lời lẽ thô tục: [Chỗ cô Từ to thật đấy, cô ấy mặc thế này là đang quyến rũ chúng ta sao?] [Chắc chắn rồi! Cô ấy nhất định biết hai đứa mình có điều kiện, nên cố ý làm khó để gây sự chú ý với bố mẹ chúng ta.] Tôi tức đến nghẹn thở, đang định tìm hai học sinh đó ra để giáo dục. Bên tai bỗng nhiên vang lên hai giọng nói non nớt. — [Cô thấy mẩu giấy rồi! Chắc chắn cô sẽ gọi hai đứa mình ra ngoài thôi.] [Nhớ lời tớ nói đấy, lúc cô đưa chúng ta ra ngoài, lập tức phải khóc ngay, bất kể cô nói gì cũng cứ khóc đi.] [Nếu làm vậy cô sẽ mời phụ huynh thì sao?] [Thì chính là để mời phụ huynh! Tớ đã bàn kỹ với bố mẹ rồi, chỉ cần có phụ huynh, chúng ta sẽ biến việc cô đánh học sinh thành sự thật.] [Nhưng cô đâu có đánh chúng mình đâu?] [Cậu thì biết cái gì! Đây là cách tớ trả đũa việc lần trước cô phạt tớ chép phạt đấy.] [...] Tôi im lặng, bàn tay cầm mẩu giấy nhỏ dần siết chặt. Cơn giận trong lòng theo từng lời bàn bạc ấy dần tan biến. Hai giọng nói này tôi chẳng hề xa lạ. Kẻ nói muốn trả đũa tôi chính là Từ Tử Long, người ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Cậu ta nhỏ tuổi nhất, cũng là đứa khó bảo nhất. Lúc nào cũng thích làm trái ý tôi trong giờ học. Có đôi khi tôi phát âm tiếng phổ thông chưa chuẩn, cậu ta liền cầm đầu chế nhấm: "Cô nói tiếng phổ thông còn chẳng rõ, sao dám đến dạy chúng em thế?" "Hay cô xuống đài đi, em thấy tiếng phổ thông của em chuẩn hơn cô, nên để em làm giáo viên mới đúng." Trước đây, tôi chỉ coi đó là sự bướng bỉnh của học sinh. Tôi xem đó như một lời nhắc nhở để nỗ lực khắc phục giọng địa phương của mình. Đến khi hoàn toàn vượt qua được, có thể giao tiếp bằng tiếng phổ thông chuẩn xác, tôi cứ ngỡ sẽ nhận được sự công nhận từ học sinh. Nhưng thứ đổi lại vẫn là những lời mỉa mai dẫn đầu của Từ Tử Long: "Cô ơi, ngay cả nói tiếng phổ thông mà cô còn phải luyện tập lâu thế, vậy sau này gặp vấn đề khó hiểu, chẳng lẽ phải học đến mấy kiếp mới dạy được chúng em sao?" Ngay cả khi biết tôi dạy môn Vật lý, cậu ta vẫn cố tình dùng những từ ngữ và câu cú phức tạp để hành hạ tôi. Thấy tôi không trả lời được, cậu ta liền cười nhạo trước mặt mọi người: "Cô ơi, ngay cả cái này mà cô cũng không biết, sao lại làm giáo viên được nhỉ?" Lúc ấy, tôi vẫn ngỡ rằng có công mài sắt có ngày nên kim. Chỉ cần tôi đủ nỗ lực, nhất định sẽ có được sự công nhận của Từ Tử Long. Nhưng cho đến khi nhìn thấy mẩu giấy, nghe thấy những lời bàn bạc non nớt mà lạnh lùng ấy. Tôi mới bừng tỉnh, không phải vì tôi không đủ xuất sắc để có được sự công nhận của Từ Tử Long. Mà là, ác niệm của một số người, thời gian không thể nào giải quyết được. Việc phạt Từ Tử Long chép từ ngữ chỉ đơn giản là vì cậu ta viết ngay cả cái tên của mình cũng xiêu vung. Giáo viên bộ môn đã không ít lần nói với tôi rằng, nét chữ của Từ Tử Long sẽ trở thành vết đen trong kỳ thi đại học của cậu ta. Vì vậy, vì tương lai của cậu ta. Tôi đã tự bỏ tiền túi mua một cuốn sách luyện chữ, dặn cậu ta mỗi ngày luyện một bài và nộp cho tôi kiểm tra. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, một hành động thiện chí của mình, trong lòng Từ Tử Long, lại là một sự trừng phạt ác ý. Đã vậy, nếu dù tôi có làm gì đi nữa cũng bị cậu ta bóp méo thành ác ý. Thì thà cứ như thế này, không cần bận tâm đến bất cứ điều gì về Từ Tử Long nữa. Mặc kệ cậu ta tự vui vẻ, tự chuốc lấy họa vào thân. Tôi nhìn sang nam sinh đang trò chuyện cùng Từ Tử Long. Cậu ấy tên là Triệu Thắng, rất có thiên phú về môn Vật lý. Tôi đã có ý định đưa Triệu Thắng đi tham gia kỳ thi học sinh giỏi Vật lý. Chỉ là trong tình cảnh hiện tại... Tôi suy nghĩ một chút. Nếu Triệu Thắng sẵn lòng thay đổi quan niệm, chăm chỉ học tập, tôi vẫn sẽ kiên trì với ý định ban đầu. Tôi đứng dậy. Triệu Thắng và Từ Tử Long vốn luôn chú ý đến tôi, không nhịn được mà ngước mắt nhìn sang. Tôi lờ đi ánh mắt rực lửa của Từ Tử Long, nhìn về phía Triệu Thắng bên cạnh: "Triệu Thắng, em ra ngoài với cô một lát." Từ Tử Long cũng đứng bật dậy: "Cô ơi, em cũng phải ra ngoài ạ?" Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta: "Ngoài Triệu Thắng ra, những người khác tiếp tục tự học. Lớp trưởng phát vở bài tập xuống, cả lớp tự kiểm tra và sửa đáp án." Nhận thấy sự phớt lấp của tôi, Từ Tử Long hậm hực "tặc" lưỡi một tiếng: "Cô ơi, em đang hỏi cô mà." "Em và Triệu Thắng là anh em tốt, Triệu Thắng làm sai thì người anh em như em không thể đứng ngoài cuộc được, em phải ra ngoài cùng cô." Lúc này, tôi mới nhận ra. Trong lớp học rộng lớn này, ngoại trừ Từ Tử Long, ai nấy đều rất ngoan ngoãn. Dù cho Từ Tử Long đang gây chuyện vô lý. Các học sinh khác vẫn cúi đầu, tự mình sửa lại những câu làm sai. Cũng phải thôi. Trong nửa năm tôi đảm nhiệm vai trò giáo viên Vật lý kiêm chủ nhiệm lớp này. Điểm trung bình môn Vật lý của lớp đã từ vị trí đứng bét khối, vươn lên top 3 của khối. Nếu không phải vì Từ Tử Long cố tình để giấy trắng, có lẽ điểm trung bình môn Vật lý của lớp chúng tôi còn có thể tiến xa hơn nữa. Tôi có sự tự tin đó. Bởi vì trong kỳ thi tháng vừa rồi, các bạn học lớp tôi đã thâu tóm toàn bộ top 10 môn Vật lý của khối. Khoảnh khắc này, tôi chợt hiểu ra vấn đề của chính mình. Thật ra tôi không cần thiết phải tận tâm tận lực với mọi học sinh. Nên dành thời gian cho những học sinh thực sự yêu thích học tập. Nghĩ vậy, tôi day nhẹ chân mày, nhìn về phía Triêu Thắng: "Em muốn giữ tình anh em, hay là đi ra ngoài với cô?" Triệu Thắng có phần nhút nhát. Cậu ấy đầu tiên nhìn sang Từ Tử Long đang sa sầm mặt mày, rồi lại nhìn sang tôi với vẻ mặt bình thản. Cuối cùng, cậu ấy cúi đầu, cẩn thận bước đến bên cạnh tôi: "Thưa cô, em đi với cô." Tôi hài lòng gật đầu. Từ Tử Long thì đảo mắt trắng dã: "Đồ hèn." Cậu ta chẳng màng đến việc các bạn vẫn đang tự học, cũng chẳng màng đến tôi đang đứng ở cửa lớp. Cậu ta trực tiếp nhấc chân, ngẩng cao đầu, huých mạnh vào vai tôi rồi rời khỏi lớp. Trước khi đi, còn không quên giơ ngón tay thối về phía Triệu Thắng. Lớp trưởng đứng dậy, vẻ mặt khó xử nhìn tôi: "Thưa cô, có cần em đi tìm bạn Từ không ạ?" Tôi xua tay: "Những người khác tiếp tục tự học, sau này chuyện của Từ Tử Long các em không cần quản." Tường cao và camera giám sát của trường không phải để làm cảnh. Dù Từ Tử Long có thần thông quảng đại đến đâu cũng không thể tùy tiện rời khỏi trường. Một khi cậu ta rời đi, hệ thống giám sát sẽ gửi thông báo tới phụ huynh ngay lập tức. Chuyện của Từ Tử Long, cứ để cha mẹ cậu ta quản lý đi. Tôi đưa Triệu Thắng vào văn phòng, lấy từ trong ngăn kéo ra một đề thi, đặt trước mặt cậu ấy: "Đây là đề thi học sinh giỏi Vật lý của khóa trước, em hãy làm thử." Triệu Thắng chớp mắt: "Thưa cô..." Tôi không nói thẳng mục đích: "Nếu em có thể làm được một phần ba đề này, hãy quay lại nói với cô những chuyện tiếp theo." Triệu Thắng không phải kẻ ngốc, cậu ấy hiểu ý nghĩa hành động này của tôi. Trong phút chốc, hốc mắt cậu ấy đỏ hoe: "Thưa cô, em xin lỗi." Tôi nhìn cậu ấy, thần sắc không đổi: "Tại sao lại xin lỗi cô?" Giọng Triệu Thắng nghẹn ngào: "Em không nên... không nên viết mẩu giấy đó. Em có lỗi với sự tận tâm của cô." Tôi đứng dậy, dịu dàng đưa qua một tờ khăn giấy: "Mẩu giấy gì cơ? Lớn tướng rồi mà sao còn hở tí là khóc nhè thế này?" "Em rất có thiên phú về Vật lý, cô bảo em làm đề là để xem tài năng của em cao đến mức nào." Triệu Thắng thực chất là một học sinh có tâm hồn nhạy cảm và rất cần sự công nhận. Đối với cậu ấy, một lời khích lệ và thừa nhận có giá trị hơn bất cứ thứ gì khác. Hơn nữa, với tư cách là giáo viên, tôi nên cho một học sinh biết lỗi có cơ hội để sửa đổi. Ngay trước mặt Triệu Thắng, tôi vo tròn mảnh giấy vụn trong tay lại rồi ném vào thùng rác. "Cô chưa bao giờ thấy mẩu giấy nào cả. Triệu Thắng, việc em cần làm duy nhất là học tập thật tốt." Cậu ấy nghẹn ngào gật đầu, ôm đề thi trở về lớp. Còn tôi ngồi trên ghế trong văn phòng, lấy bảng điểm của mấy tháng qua ra đặt cạnh nhau. Thực ra, lẽ ra tôi phải hiểu rõ ác ý của Từ Tử lệ từ lâu mới phải. Bởi vì dù thành tích của cậu ta không tốt, nhưng các môn khác ít nhiều cũng viết được vài chữ, lấy được mười mấy điểm. Duy chỉ có môn Vật lý do tôi dạy, cậu ta luôn nộp giấy trắng. Nửa năm, bốn kỳ thi tháng, một kỳ thi giữa kỳ. Tại cột điểm Vật lý của Từ Tử Long, con số không chói mắt luôn hiện hữu. Chủ nhiệm khối đã tìm tôi rất nhiều lần vì việc này: "Cô Từ, cô nên quan tâm hơn đến tình trạng tâm lý học sinh lớp mình. Nếu có vấn đề gì không thể giải quyết, nhất định phải liên lạc kịp thời với phụ huynh." Tôi chỉ mỉm cười vâng dạ. Nỗ lực thay đổi suy nghĩ của Từ Tử Long nhưng kết quả nhận về rất ít ỏi. Vốn dĩ, khi cầm mẩu giấy đó trên tay. Tôi đã thực sự nghĩ đến việc gọi phụ huynh ngay lập tức. Nhưng thật may, tôi đã kịp nghe thấy cuộc đối thoại giữa Triệu Thắng và Từ Tử Long.
Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.