
9.461 từ · 19 phút đọc
Bạn cùng phòng đem bài tập về nhà của tôi gửi cho bạn trai để "tham khảo". Dẫn đến hai bản bài tập giống hệt nhau, còn tôi - người viết gốc - lại bị đánh trượt. Tôi cười như gặp may, trực tiếp treo tên bạn cùng phòng lên tường tỏ tình của trường. Bạn cùng phòng suy sụp hoàn toàn, liên kết với cố vấn học tập yêu cầu tôi phải xin lỗi công khai trong mười lăm ngày. Thế là tôi đăng liên tiếp ba ngày các bài viết xin lỗi: "Tôi là Thẩm Nguyệt, không nên đem chuyện bạn cùng phòng lạm dụng chức quyền, đem bài tập của tôi gửi cho bạn trai tham khảo, dựa vào bài tập sao chạch để đạt điểm cao lấy học bổng đăng lên mạng. Tại đây, tôi xin lỗi lớp trưởng lớp 3 khoa Cơ Điện Trần Tịch Tịch cùng bạn trai cô ấy là Lục Tử Hào." Bài viết xin lỗi bùng nổ chỉ sau một đêm, cả trường ai ai cũng biết. Bạn cùng phòng suy sụp cầu xin tôi xóa bài xin lỗi. 01 Kết quả thi cuối kỳ có trước dự kiến. Một người chưa bao giờ nghỉ học như tôi. Mà điểm thi cuối kỳ lại chỉ có năm mươi chín điểm! Tôi không thể tin nổi, thành tâm thắp một nén nhang cầu may. Mở lại trang tra cứu lần nữa. Trang web vẫn hiển thị con số "59" màu đỏ chót. Tôi và các bạn cùng phòng đều sững sờ. Bạn cùng phòng Tiểu Lý nhìn thấy điểm số, dở khóc dở cười: "Nghe nói lớp mình chỉ có đúng một người không đạt, xác suất một phần năm mươi này lại bị cậu va phải sao?" Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi. Gào thét trong tuyệt vọng: "Đây nhất định là điểm giả, rốt cuộc là kẻ nào gài bẫy tôi?" Bạn cùng phòng Tiểu Lý cười đến không thở nổi: "Môn này viết đại cũng qua được mà. Xác suất trượt môn này còn thấp hơn xác suất đỗ nhiều. Cậu mau đi mua vé số đi!" Tỉ lệ qua môn này là chín mươi chín phần trăm. Hai tay tôi run rẩy không kiểm soát nổi. Suýt chút nữa đã lao xuống từ ban công. Tiểu Lý vội vàng kéo tôi lại: "Đừng nhảy! Biết đâu là do nhập sai điểm, cậu đi hỏi lớp trưởng xem. Sắp Tết đến nơi rồi, thầy cô nhân hậu chắc chắn sẽ không để chúng ta trượt đâu!" 02 Tôi bình tĩnh lại. Nghĩ bụng chắc chắn là thầy giáo nhớ nhầm. Tôi chưa bao giờ nghỉ một buổi nào. Mỗi lần bài tập về nhà đều nộp đầy đủ và đúng hạn cho lớp trưởng. Dù điểm thi cuối kỳ không cao. Nhưng tổng kết cũng không đến mức thê thảm tới con số 59 đầy phi lý này. Tôi mở trang tra cứu điểm. Hớt hải chạy đến bên giường của cô bạn cùng phòng là lớp trưởng: "Trần Tịch Tịch, mình tra ra điểm là 59, có phải thầy giáo nhầm không?" Cô nàng lớp trưởng đột ngột kéo rèm giường lên. Tiếp tục buôn điện thoại với bạn trai. Hai phút sau mới thong thả liếc tôi một cái: "Điểm số đều do chính tay thầy cô nhập vào hệ thống, không liên quan gì đến mình. Không có nghĩa vụ phải giải thích, không đạt thì tự tìm cách học lại đi." Trần Tịch Tịch nghe thấy tôi trượt. Khóe miệng nhếm lên một nụ cười đầy ẩn ý. Tôi vội hỏi cô ấy: "Có phải cậu nhớ nhầm phần điểm danh không? Thầy đã nói chỉ cần không nghỉ buổi nào thì chắc chắn sẽ qua." Lớp trưởng nghe xong, bực bội vò đầu bứt tai: "Ai cũng qua được, chỉ có mỗi cậu trượt, tự xem lại nguyên nhân của mình đi!" Tôi nghiến răng, suy nghĩ trong một phút. Kiên định tin rằng kết quả này đã bị sai sót. Cô bạn cùng phòng Từ Mộng Đình ở bên cạnh ló đầu ra, mỉa mai: "Thẩm Nguyệt, thấy cậu ngày nào cũng đi sớm về muộn, hóa ra là giả vờ học à! Bình thường cậu lừa mọi người thì thôi đi, chứ điểm số không biết nói dối đâu." Tôi siết chặt cốc trà, gằn từng chữ: "Điểm số chắc chắn bị ghi sai rồi." Lớp trưởng quay mặt đi đầy vẻ bất cần. Tôi đọc được nụ cười đắc ý trên khóe môi cô ấy. Trong một lần kiểm tra trên lớp trước đây, tôi đạt 89 điểm. Còn lớp trưởng chỉ có 62 điểm. Bề ngoài cô ấy tỏ ra không quan tâm. Nhưng thực chất hàm răng đã nghiến chặt vì tức tối. Chỉ cần trong phòng có ai cao điểm hơn mình. Cô ta sẽ cuống cuồng lên học tập một cách điên cuồng. Môn học này hiển thị không đạt. Chắc chắn có liên quan đến lớp trưởng Trần Tịch Tịch! 03 May mà điểm số đã có trước khi nghỉ đông. Vẫn còn thời gian để cố gắng sửa sai. Kết thúc học kỳ này là cơ hội cuối cùng để chuyển chuyên ngành. Muốn chuyển chuyên ngành. Thành tích phải nằm trong top mười phần trăm của khối. Chỉ cần một môn không đạt. Thì thậm chí còn chẳng có lấy một cơ hội để nộp đơn. Tôi đi học đầy đủ mỗi tiết, chưa từng đi muộn. Chính là để trốn thoát khỏi cái chuyên ngành "hố tử thần" hiện tại này. Để sửa lại điểm số, tôi vội vàng liên hệ với cố vấn học tập: "Thầy ơi thầy ơi, điểm cuối kỳ thấp quá rõ ràng luôn, em có thể đến đâu để xác minh ạ?" Tôi gửi ảnh chụp màn hình kết quả cho cố vấn. Thầy phản hồi gần như ngay lập tức: "Điểm số do từng giảng viên bộ môn nhập vào, không thể sai được. Em tự xem lại xem có phải mình nghỉ học quá nhiều không." Tôi gửi kèm lịch sử điểm danh trên app, nghiêm túc giải thích: "Em chưa bao giờ nghỉ buổi nào, kỳ thi cuối kỳ em cũng tham gia đúng hạn, tuyệt đối không thể trượt được ạ." Thầy có vẻ đã gặp quá nhiều chuyện tương tự, mất kiên nhẫn đáp lại: "Em hãy tự xem lại mình đã nỗ lực học tập chưa? Có hoàn thành bài tập đầy đủ không? Cái lũ các em thật là, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, đến khi thấy điểm trượt mới cuống cuồng lên? Muộn rồi!" Thầy khẳng định chắc nịch là do lỗi của tôi. Thậm chí còn chẳng thèm chỉ cho tôi cách để xác minh lại điểm số. Tôi tức đến mức nắm chặt hai nắm đấm. Chỉ muốn kéo thầy từ trong màn hình ra trước mặt mình. Để thầy mở to mắt mà nhìn xem rốt cuộc tôi có nỗ lực học tập hay không. May mắn là tôi tìm được địa chỉ văn phòng của giảng viên bộ môn trên trang web chính thức của trường. Tôi lao thẳng đến văn phòng để hỏi cho rõ: "Thầy ơi, em chưa bao giờ nghỉ buổi nào, bài tập đều nộp đúng hạn, thi cuối kỳ cũng tham gia đầy đủ. Nhưng điểm cuối kỳ lại là 59, em nghi ngờ bị nhập sai điểm ạ." Giảng viên đẩy gọng kính, liếc nhìn tôi một cái: "Em là sinh viên có mã số kết thúc bằng 0089 phải không? Điểm không đạt, tự mình không biết rõ hay sao?" 04 Câu hỏi bất ngờ khiến tôi suýt đứng hình. Ngay cả những bạn cùng phòng nghỉ học ba buổi cũng còn vượt qua mức điểm thấp một cách an toàn. Tôi đi học đúng giờ mọi lúc, tại sao lại trượt? Dù cơn giận đã xông lên tận đỉnh đầu. Nhưng tôi vẫn cố nặn ra một nụ cười. Bình tĩnh hỏi cô ấy: "Cho em hỏi nguyên nhân dẫn đến việc không đạt là gì ạ?" Thấy tôi đứng ngây ra đó chờ câu trả lời. Cô ấy đột nhiên lớn tiếng chỉ trích: "Bài tập thường xuyên của em giống hệt người khác, điểm chuyên cần bằng không, nên tổng kết cuối kỳ đương nhiên không đạt rồi. Tôi đã nhấn mạnh bao nhiêu lần rồi, đừng có chép bài bạn học, cũng đừng dùng AI để làm, em rõ ràng là cố ý làm sai! Trượt môn là đáng đời!" Tôi càng thêm sốc. Mọi bài tập về nhà tôi đều tự mình hoàn thành độc lập. Có một lần lớp trưởng nhớ nhầm thời hạn nộp. Tôi chỉ mất một tiếng đồng hồ để hoàn thành bài luận nhỏ 2000 chữ. Nếu bài của các bạn trong lớp giống hệt bài của tôi. Thì chắc chắn là có người đã chép bài của tôi! Thấy tôi định phản bác, giảng viên đã nhanh chóng ngắt lời: "Cái đám các em thật là, lúc chơi thì sướng, thấy điểm thấp là không chịu được à? Đều là người trưởng thành cả rồi, phải tự chịu trách nghiáp với hành vi của mình. Không đạt thì kỳ sau thi lại, đừng có tìm lý do để tôi sửa điểm cho!" Tôi kìm nén cơn giận, khẽ hỏi: "Là ai có bài tập giống hệt bài của em ạ? Tại sao người đó chép bài em lại được tính là đạt?" Theo quy định của nhà trường. Nếu xảy ra tình trạng trùng lặp. Cả hai bản bài tập đều phải bị đánh điểm không. Nhưng tình hình hiện tại là: Kẻ chép bài đã âm thầm cướp mất điểm số của tôi! Chỉ cần tôi yếu lòng một chút thôi, chắc tôi đã lao thẳng ra sân thượng rồi. Tôi nghiến chặt răng, thề rằng nhất định phải bắt được kẻ chép bài này! Lúc này, giảng viên còn lườm tôi một cái: "Em nộp bài bao nhiêu lần rồi, có lần nào là tự làm mà chính em cũng quên luôn rồi đúng không?" Tôi tức đến mức muốn phát điên. 05 Để đấu tranh lấy lại điểm số. Tôi lịch sự giải thích với giảng viên: "Học kỳ này thầy đã giao tổng cộng mười lăm bài tập về nhà, tất cả em đều nộp cho lớp trưởng, cô ấy gom đủ rồi mới gửi cho thầy. Em đều có lưu trữ bản điện tử của mười lăm bài tập đó tại máy cá nhân, rốt cuộc là lần nào giống với người khác ạ? Thầy không thể không đưa ra căn cứ chấm điểm mà đã đánh em điểm không như vậy được." Nghe thấy lời này, giảng viên rõ ràng sững lại một chút. Nhưng cuối cùng nói ra chỉ là một câu nhẹ tênh: "Dù sao thì điểm cũng đã nhập vào hệ thống rồi, không sửa được đâu, học kỳ sau cố gắng nhé." Tôi sắp nổ tung vì tức giận. Hai tay vô thức siết chặt lấy ống quần. Tự mình nghiêm túc hoàn thành bài tập độc lập. Mà điểm cuối kỳ lại bị kẻ chép bài đánh cắp mất? Giảng viên mất kiên nhẫn xua tay: "Còn đứng đó làm gì? Tôi đã nói rồi, điểm không sửa được đâu. Bây giờ em có giải thích thế nào cũng vô ích thôi!" Không đợi tôi kịp lên tiếng, giảng viên đã đứng dậy rời khỏi văn phòng. Phải biết rằng, nếu bỏ lỡ đợt xin chuyển chuyên ngành học kỳ này. Thì muốn đổi chuyên ngành khác chỉ còn cách thôi học để thi lại từ đầu. Tôi hiểu rất rõ tầm quan trọng của việc lựa chọn chuyên ngành. Tiếp tục theo đuổi một chuyên ngành mình không yêu thích.
Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.