
8.450 từ · 17 phút đọc
Nữ sinh mới chuyển đến là một kẻ yếu đuối, hở chút là khóc. Tôi thi đứng nhất, cô ta muốn khóc: "Làm bạn cùng bàn với Cố Nhiễm, áp lực quá đi mất, hu hu hu..." Tôi làm lớp trưởng, cô ta lại muốn kh phục: "Cố Nhiễm làm lớp trưởng, chắc chắn sẽ rất nghiêm khắc với mình, hu hu..." Tôi được chọn làm người dẫn đầu đội múa, cô ta vẫn còn muốn khóc: "Mình đã nỗ lực bấy lâu nay mà vẫn không bằng Cố Nhiễm, tại sao? Hu hu hu..." Tôi phiền đến mức không chịu nổi, liền lớn tiếng quát cô ta: "Muốn khóc thì đừng có khóc trước mặt tôi, có phiền không hả?" Nghe xong, cô ta càng khóc to hơn, thậm chí còn quỳ xuống trước mặt cả lớp cầu xin tôi: "Sau này mình sẽ không ngáng đường cậu nữa đâu, xin đừng bắt nạt mình, hu hu hu..." Tôi bị cả lớp cô lập. Thằng bạn thanh mai trúc mã và tên trùm trường thậm chí còn đẩy tôi xuống từ tòa nhà cao tầng: "Dám bắt nạt Thường Hân Hân, đi chết đi!" Trong khi đó, Thường Hân Hân vẫn cứ khóc: "Vì mình mà mọi người phải trả giá nhiều như vậy, hu hu hu, cảm động quá." Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại ngày Thường Hân Hân vừa chuyển tới và đang khóc lóc trước mặt mình. Tôi trực tiếp vung một bạt tai qua: "Khóc khóc khóc, mẹ cô chết rồi à, cô đứng đây khóc mồ viếng đấy à?" 01 "Chào mọi người, mình tên là Thường Hân Hân, mong được mọi người giúp đỡ nhiều hơn." Mở mắt ra, một giọng nói quen thuộc truyền đến. Nhìn Thường Hân Hân đang nhẹ nhàng chào hỏi mọi người trên bục giảng, tôi biết rằng mình đã trọng sinh rồi. Kiếp trước, vì gia đình có việc nên Thường Hân Hân đến muộn một thời gian, lỡ mất đợt quân sự để hòa nhập với cuộc sống đại học. Khi cô ta đến, đã là sau kỳ thi giữa kỳ. Cô ta vừa lạ lẫm vừa rụt rè, khóe mắt đỏ hoe, đứng trên bục giảng nói chưa được mấy câu nước mắt đã trực trào: "Chào mọi người, mình tên là Thường Hân Hân, mong được mọi người giúp đỡ nhiều hơn." Thường Hân Hân hốt hoảng cúi chào, nhưng đầu lại vô tình va vào bục giảng, ngay lập tức nước mắt tuôn rơi lã chã, cô ta ôm đầu đứng ngây ra trên bục. Giáo viên sợ cô ta không thể hòa nhập với lớp, càng sợ cô ta bị bài xích, nên nhìn về phía tôi: "Cố Nhiễm, với tư cách là lớp trưởng, em hãy để Thường Hân Hân ngồi cùng bàn với mình nhé." Tôi của kiếp trước đã bùng phát lòng trắc ẩn, dứt khoát đứng ra, chủ động gánh vác nhiệm vụ gian nan là giúp đỡ Thường Hân Hân nhanh chóng hòa nhập và thích nghi với cuộc sống học đường. Lúc đó, tôi cứ ngỡ lòng tốt của mình có thể đổi lấy sự cảm kích của đối phương và một nhịp cầu tình bạn, nhưng không ngờ rằng, đây lại chính là khởi đầu cho cơn ác mộng đời tôi. Thường Hân Hân rất giỏi diễn kịch, đặc biệt là giỏi giả vâng vẻ đáng thương. Đối mặt với sự giúp đỡ của tôi, cô ta chẳng những không hề tỏ ra biết ơn mà ngược lại còn dùng bộ dạng tội nghiệp để tranh thủ sự đồng cảm của các bạn cùng lớp, tạo nên hiện tượng như thể tôi đang bắt nạt cô ta. Cô ta lợi dụng việc giả vờ đáng thương để khiến những người bạn thân thiết với tôi cũng dần xa lánh tôi. Cuối cùng, tôi mất đi sự tin tưởng của tất cả bạn học trong lớp và bị cô lập hoàn toàn, trong khi cô ta vẫn giữ vẻ ngoài thuần khiết, vô tội. Tôi đã cố gắng giải thích, cố gắng cứu vãn, nhưng mọi thứ dường như đều trở nên quá đỗi yếu ớt và vô lực. Thằng bạn thanh mai trúc mã buông lời cay nghiệt với tôi, dáng vẻ hắn bảo vệ Thường Hân Hym càng khẳng định thêm tội danh bắt nạt của tôi. Cuối cùng, tôi hoàn toàn mất đi chỗ đứng trong lớp. Thằng bạn thanh mai và tên trùm trường đã cùng nhau đẩy tôi xuống từ tòa nhà cao tầng, tôi chết trong uất hận. Cảm giác đau đớn khi thân xác tan nát vẫn chưa tan biến, tôi cắn chặt môi, nhìn Thường Hân Hân đang yếu ớt tự giới thiệu bản thân, lòng tôi gần như không thể kìm nén được nỗi hận thù. Tôi nhắm mắt lại để trấn tĩnh cơn sóng dữ trong lòng, nắm chặt nắm đấm. Kiếp trước là vì tôi lương thiện nên mới tạo cơ hội cho Thường Hân Hân lấn tới, kiếp này, tôi quyết định từ bỏ việc bao đồng, hãy cứ tôn trọng số mệnh của mỗi người đi. Thường Hân Hân, cô chẳng phải thích giả đáng thương để tranh sự đồng cảm sao? Cô nói tôi bắt nạt cô. Được thôi, lần này sẽ cho cô thấy thế nào mới gọi là bắt nạt thực sự. 02 Dưới sự sắp xếp của giáo viên, Thường Hân Hân ôm cặp sách với vẻ mặt đầy sợ hãi tiến về phía tôi. Cô ta đi đến chỗ ngồi cạnh tôi rồi đặt cặp xuống, nhưng khuỷu tay vô tình chạm vào hộp bút của tôi, khiến bút trong hộp rơi vương vãi khắp sàn. Nhìn đống bút dưới đất, tôi nhíu mày. Chưa kịp để tôi nói gì, Thường Hân Hân đã hoảng loạn, nước mắt quanh quẩn nơi hốc mắt: "Xin lỗi, mình không cố ý đâu, chỗ bút này chắc đắt lắm nhỉ, nhà mình không có nhiều tiền, nếu cậu cần thì mình sẽ đi làm thêm để trả lại cho cậu, xin hãy tha thứ cho mình." Cô ta vừa nói vừa cúi người xuống nhặt bút giúp tôi, tư thế vô cùng thấp hèn, thỉnh thoảng còn sụt sùi vài tiếng, ai không biết nhìn vào còn tưởng tôi đang ức hiếp cô ta. Nhìn vẻ mặt giả vờ uất ức của cô ta, tôi khẽ nhếch môi. Chẳng phải thích bán thảm sao? Vậy để tôi giúp cô trở nên thê thảm thật sự. Tôi chậm rãi lên tiếng: "Được thôi, vậy thì đền cho tôi đi." Nói xong, tôi mở điện thoại hiện mã thanh toán ra. Thường Hân Hân ngẩng đầu lên đầy vẻ không tin nổi. Theo kinh nghiệm của cô ta, thông thường khi cô ta bán thảm như thế này, mọi người sẽ thấy đồng cảm và tha thứ cho cô ta. Cô ta không ngờ lại có người thật sự thuận theo lời nói đó của mình. Tôi tiếp tục nói: "Bình thường tôi cũng chẳng có sở thích gì đặc biệt, chỉ là thích sưu tầm các mẫu giới hạn từ nhiều quốc gia khác nhau thôi. Có một số loại bây giờ không mua được nữa rồi, trong đống bút cô làm rơi vừa nãy có mấy cây thuộc hàng phiên bản giới hạn đã tuyệt bản. Nhưng dù sao chúng ta cũng là bạn học, thấy hoàn cảnh nhà cô khó khăn, tôi sẽ giảm giá cho cô một chút. Tổng cộng là mười lăm nghìn tệ (khoảng 50 triệu VNĐ), cô muốn chuyển khoản hay dùng thẻ ngân hàng?" Nghe đến con số này, Thường Hân Hân sợ tới mức quên cả khóc. Cô ta ngẩn người tại chỗ, hồi lâu sau mới phản ứng lại, nước mắt vừa nén xuống lại bắt đầu rơi lã chã: "Hiện tại mình tạm thời không lấy ra được nhiều tiền như vậy, cậu xem bút này cũng đâu có hỏng đâu, chắc vẫn còn dùng được mà." Tôi lườm cô ta một cái, Thường Hân Hân nhỏ giọng bổ sung thêm vế sau: "Hơn nữa ai mà biết được bút của cậu là thật hay giả, sinh viên đại học nhà ai lại đi mua loại bút đắt tiền thế này, cậu làm vậy cũng quá đáng quá rồi đó." Tôi cười lạnh một tiếng, mở lịch sử mua hàng ra. Không có gì nhiều, chỉ có hóa đơn thôi. Nhìn từng dòng số tiền lớn, tôi lại mở trang chợ đồ cũ để tìm bài đăng bán bút, con số năm chữ số suýt chút nữa đã làm Thường Hấn Hân sợ chết khiếp. "Bút giả? Cô không trả nổi nên bắt đầu vu khống tôi đấy à?" Thường Hân Hân lau nước mắt: "Mình không có, mình không hề..." Tôi nghe xong cười lạnh, trực tiếp vung một bạt tai qua: "Khóc khóc khóc, mẹ cô chết rồi à, cô đứng đây khóc mồ viếng đấy à?" Thường Hân Hân bị tôi đánh cho ngớ người, tôi nói tiếp: "Không biết còn tưởng tôi bắt nạt cô, bày đặt giả vờ yếu đuối như đóa hoa trắng nhỏ làm gì. Rõ ràng chính miệng cô nói muốn đền bù cho tôi, giờ lại khóc lóc không ngừng, sao hả, là tôi ép cô à? Hay là cô định quỵt nợ?" Thường Hân hân ôm lấy mặt, gò má bị tôi đánh đỏ ửng lên. Cô ta nuốt ngược nước mắt vào trong: "Mình không có, mình không hề." Tôi chẳng buồn để tâm đến cô ta nữa, mất kiên nhẫn nói: "Cô là cái máy phát thanh à, chỉ biết mỗi hai câu đó thôi sao? Cái tát này coi như trừ vào tổn thất cô gây ra cho tôi, lãi to rồi đấy, tự mà vui thầm đi." Thường Hân Hân đứng đờ người ra đó, cô ta còn muốn nói gì đó, nhưng khi mở miệng thì chạm phải vết thương nơi khóe môi, lập tức im bặt. Tôi không để ý đến cô ta, cô ta lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh tôi bắt đầu dọn dẹp, dùng khóe mắt lén nhìn trộm tôi. Tôi cảm nhận được sự sợ hãi của cô ta, thầm cười trong lòng. Thường Hân Hân, chiêu đó của cô chỉ có tác dụng với những kẻ đầy lòng trắc ẩn thôi. Giờ đây, trái tim tôi còn lạnh lẽo hơn cả những người bán cá mười năm ở chợ. Đây mới chỉ là sự khởi đầu, cứ đợi đấy mà xem. 03 Tan học, giảng viên gửi tin nhắn cho tôi. "Cố Nhiễm, em lên văn phòng một chuyến." Chẳng cần đoán cũng biết, chắc chắn Thường Hẫân Hân đã đi mách lẻo với giảng viên rồi. Quả nhiên, vừa bước vào văn phòng, tôi đã thấy Thường Hân Hân đang khóc lóc thảm thiết như hoa lê trong mưa. Thấy tôi đi vào, cô ta dùng ánh mắt đầy oán hận lườm tôi một cái. Giảng viên nghiêm nghị nhìn tôi: "Cố Nhiễm, hôm nay em đánh Thường Hân Hân trong lớp, có chuyện đó không?" Tôi gật đầu. Giảng viên vẻ mặt thất vọng: "Bình thường em là một đứa trẻ rất khiến thầy yên tâm, sao lại làm ra cái việc hồ đồ thế này, còn không mau xin lỗi Thường Hân Hân đi." Nhìn Thường Hân Hân đang khóc sụt sùi bên cạnh, tôi nói với giảng viên: "Chuyện này chúng em đã tự giải quyết riêng rồi ạ. Bạn ấy làm hỏng bút của em, em cũng không bắt bạn ấy phải đền, nhưng bạo lực đúng là không nên, em xin kiểm điểm." Giảng viên khựng lại một chút, thầy hỏi Thường Hân Hân: "Có đúng như vậy không?"