Vụ án mạng trong mùa nồm

Vụ án mạng trong mùa nồm

Trinh thámHành động

8.314 từ · 17 phút đọc

Dùng thời tiết để giết người thì xử thế nào? Khi "mưu sát cố ý" khoác lên mình lớp vỏ bọc của những "sự trùng hợp", khi chủ thể gây án được chia tách cho nhiều cá nhân khác nhau, liệu hung thủ có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật? 01 "Đội trưởng Thẩm, đêm qua tại số 617 khu phố cũ xảy ra hỏa hoạn, một người tử vong." Nghe điện thoại, tôi vơ lấy chiếc áo khoác, tức tốc lao đến hiện trường. Con ngõ hẹp. Căn nhà cũ nát. Mùi khét lẹt nồng nặc. Sau khi mặc đồ bảo hộ, tôi vén dây phong tỏa, bước vào hiện trường. Tường và trần nhà bên trong bị khói ám đen kịt. Người chết nằm ngửa trên chiếc giường khung sắt, các bộ phận lộ ra ngoài như mũi, miệng, mặt và cổ đều có dấu vết tích tụ tro bụi và khói đen rõ rệt. Thùng rác cạnh giường bị thiêu rụi đến mức biến dạng. Trên sàn là những chai rượu nằm đổ nghiêng hoặc vỡ vụn. Đồng nghiệp dùng kẹp gắp từng vật chứng còn sót lại bỏ vào túi đựng chứng cứ. "Sếp, đây là thông tin nạn nhân." Thành viên đội điều tra - Mộ Điển đưa tới một bản hồ sơ: Nạn nhân: Lý Đại Sơn, nam, 40 tuổi, đã ly hôn. Nghề nghiệp: Công nhân vệ sinh trên cao. ... "Mũi, miệng và đường hô hấp của nạn nhân có dấu vết tro khói rõ rệt, phù hợp với đặc trưng tử vong do hỏa hoạn. Nhận định sơ bộ là do nồng độ cồn cao bắt lửa dẫn đến hỏa hoạn. Nạn nhân có khả năng bị ngạt khói." Khi hỏa hoạn xảy ra, khói đậm sẽ bay lên cao, không khí gần mặt đất tương đối trong lành hơn. Những người kẹt bên trong sẽ theo bản năng cúi thấp người hoặc bò sát đất để tránh khói, họ sẽ bấu víu vào các vật xung quanh để tìm lối thoát. Trong môi trường cực độ thiếu oxy và nhiệt độ cao, bản năng của động vật là co cụm cơ thể để thực hiện tư thế tự bảo vệ. Nhưng Lý Đại Sơn lại nằm thẳng đơ trên giường, ra đi một cách "an tường" đến vậy. 02 "Ai là người báo án?" "Người báo án tên Hoắc Quang Lượng, sống gần đây. Đêm qua anh ta thức khuya chơi game, khi đi vệ sinh tình cờ thấy khói dày đặc bốc lên từ cửa sổ nhà Lý Đại Sơn. Thời gian báo án là 2 giờ 23 phút sáng." Đường xá khu phố cũ chật hẹp, xe cứu hỏa không vào được. Điều may mắn duy nhất là gần đây đang mùa nồm, độ ẩm không khí lớn nên ngọn lửa không lan sang các hộ xung quanh mà tự tắt. Tôi quan sát xung quanh vài lượt, ánh mắt dừng lại ở khung cửa sổ đang mở. "Hắc Ưng, trích xuất dấu vân tay trên cửa sổ này." "Rõ." "Điển Tử, đi kiểm tra xem khu vực lân cận có camera giám sát không, xem trước và sau khi vụ án xảy ra có người nào khả nghi ra vào không." "Rõ." Đúng lúc này, một trợ lý cảnh sát dẫn theo một người đàn ông trung niên bước vào. Ông ta dáng người hơi mập, gương mặt lộ rõ vẻ bất an. "Đội trưởng Thẩm, đây là chủ nhà, Triệu Cường." 03 "Chào ông. Phiền ông cho biết tình hình của nạn nhân." Triệu Cường xoa tay, có vẻ khá căng thẳng. "Cậu ấy tên Lý Đại Sơn, là người thuê nhà của tôi, đã thuê hơn hai năm rồi. Cậu ta thích uống rượu, hút thuốc và đánh bài, có một cô bạn gái nhỏ, hình như tên Lâm Duyệt..." "Ông có biết gần đây cậu ấy có xung đột với ai, hay trước đây có oán thù với ai không?" "Tôi không biết, làm sao tôi biết được, tôi với cậu ta chẳng thân thiết gì." Triệu Cường lắc đầu lia lịa, bộ dạng rất muốn phủi sạch quan hệ. "Ông và nạn nhân có mâu thuẫn gì không?" "Không, không có." Biểu cảm của Triệu Cường cho tôi biết ông ta đang nói dối. Thấy tôi nhìn chằm chằm vào mình, ông ta mới chột dạ đổi lời: "Tôi... tôi với cậu ta không có mâu thuẫn gì lớn, chỉ là tiền thuê nhà đã chậm trễ mấy tháng rồi, tôi có giục vài lần." Tôi nhìn sang bác sĩ pháp y kỳ cựu Lão Lục ở bên cạnh, ông lập tức hiểu ý. "Từ bề mặt da và mức độ co cứng tử thi, có thể suy đoán nạn nhân tử vong vào khoảng nửa giờ trước hoặc sau thời điểm 0 giờ." Vậy nên, thời gian xảy ra hỏa hoạn phải lùi lại xa hơn nữa. "Sau 22 giờ đêm qua, ông ở đâu, đã làm những việc gì?" Triệu Cường nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh: "Tôi sang nhà người thân giúp sửa sang nhà cửa, bận đến mười rưỡi mới về. Sáng sớm nghe tin chỗ này cháy, tôi vội vàng chạy tới ngay. Viên cảnh sát, các anh không định nghi ngờ tôi phóng hỏa đấy chứ? Đây là nhà của tôi, sao tôi có thể đốt nhà mình được?" Phương châm phá án của chúng tôi là: mọi thứ đều phải dựa trên sự thật, không có gì là không thể. 0 kiểm tra... 04 Sau quá trình điều tra, chúng tôi tạm thời xác định được ba nghi phạm. Người đầu tiên chính là Triệu Cường. Sau khi rời nhà người thân, ông ta không về thẳng nhà mà đi vòng sang hướng khác. Hướng đó dẫn thẳng tới nhà Lý Đại Sơn. Từ lời kể của hàng xóm, chúng tôi biết được rằng giữa Lý Đại Sơn và vợ của Triệu Cường có mối quan hệ mờ ám. Nói cách khác, Triệu Cường có động cơ gây án. Phòng đánh bài của Triệu Cường cũng nằm ở khu phố cũ này. Khi tìm thấy ông ta, ông ta đang ngồi thẫn thờ sau quầy thu ngân trong góc phòng. Những người đang chơi bài chú ý thấy chúng tôi liền hoảng loạn dập thuốc rồi rời đi. Triệu Cường cũng lo lắng đứng bật dậy. "Chúng tôi có vài câu hỏi muốn hỏi lại ông." Mộ Điển lấy sổ tay ra. "Hãy trả lời trung thực, đêm xảy ra vụ án, sau khi rời nhà người thân, ông đã đi đâu?" Sắc mặt Triệu Cường biến đổi nhẹ, giọng nói hơi run rẩy: "Sau khi rời nhà người thân, tôi về thẳng nhà luôn, không đi đâu khác cả." "Nếu ông về thẳng nhà, ông sẽ không thể đi ngang qua phố Tinh Nguyên được." Mộ Điển thẳng thừng vạch trần. Phía trước tiệm làm tóc trên phố Tinh Nguyên có camera, chúng tôi đã thấy bóng dáng ông ta lúc 22 giờ 48 phút. "Viên cảnh sát, tôi thực sự không hề phóng hỏa! Tôi chỉ... chỉ là đi đòi tiền thôi." Triệu Cường ngẩng đầu, vội vàng giải thích: "Lý Đại Sơn nợ tôi mấy tháng tiền nhà, ban ngày tôi tới thường không gặp được cậu ta. Đêm đó, tôi định đến xem thế nào. Vừa vào nhà, thấy rượu vương vãi khắp sàn, tôi tức lộn ruột. Có tiền mua rượu mà không có tiền trả tiền nhà sao? Cậu ta rõ ràng là cố ý! Tôi nói cậu ta, cậu ta lại bảo số rượu đó là người khác tặng, đúng là lừa quỷ!" "Vậy nên? Ông đã đánh cậu ta?" Mộ Điển ghi chép xoành xoạch vào sổ. "Không có, không có, tôi chỉ bảo cậu ta bớt lời lại, mau chóng trả tiền nhà. Ai ngờ tính cậu ta nóng nảy thế, đập luôn chai rượu trên tay xuống!" "Rồi sao nữa?" "Sau đó, tôi đá trúng mấy chai rượu của cậu ta... Cậu ta rất tức giận, định lao vào đánh tôi, nên tôi chạy mất." Nói đến đây, Triệu Cường cố gắng cứu vãn thể diện: "Không phải tôi đánh không lại cậu ta, thời trẻ tôi cũng từng tập Vịnh Xuân đấy chứ. Cậu ta say khướt như vậy, tôi lười so đo với cậu ta thôi. Cái thời này, kẻ nợ tiền toàn là đại gia cả, chẳng ai dễ phục vụ hết..." Triệu Cương như được xả hết nỗi lòng, nói liên hồi không ngớt. Chỉ đến khi chúng tôi không thể tìm thêm bất kỳ thông tin hữu ích nào từ lời kể của ông ta mới buộc phải cắt ngang: "Khi ông vào nhà, cửa sổ nhà Lý Đại Sơn đang đóng hay mở?" Triệu Cường nhớ lại một chút rồi lắc đầu. "Tôi không để ý." "Lúc đó, trạng thái của Lý Đại Sơn như thế nào?" "Mặt cậu ta đỏ bừng, người thì lảo đảo, trông như sắp ngã đến nơi." "Trên đường về, ông có gặp ai khác không?" "Không, lúc tôi về, đường xá rất yên tĩnh." 05 Rời khỏi phòng đánh bài của Triệu Cường, chúng tôi hướng thẳng tới điểm đến thứ hai trong ngày — xưởng giày cao su ở ngoại ô. Nghi phạm thứ hai là Vương Đồ, đồng nghiệp cũ của Lý Đại Sơn. "Đội trưởng Thẩm, chúng ta có cần gọi điện liên lạc trước không?" "Không cần, cứ trực tiếp đến tìm." Phản ứng đầu tiên của nghi phạm thường phản ánh rất nhiều điều. Dưới sự dẫn dạch của quản lý xưởng, chúng tôi nhanh chóng gặp được Vương Đồ tại ký túc xá công nhân. Ông ta là một người đàn ông trung niên gầy gò, da ngăm đen. Thấy chúng tôi, ông ta có chút sửng sốt. "Các anh là...?" Mộ Điển xuất trình thẻ ngành. "Chúng tôi muốn tìm hiểu một số chuyện liên quan đến anh và Lý Đại Sơn." Hiểu được mục đích đến đây, sắc mặt đối phương lập tức trầm xuống vài phần. "Lý Đại Sơn? Tôi còn chưa tìm cậu ta tính sổ đây! Cậu ta lại mời các anh đến trước rồi?" Nghe là biết mâu thuẫn không hề nhỏ. "Hai người có xích mích gì sao?" "Xích mích nhiều lắm chứ!" Vương Đồ cầm bình nước lên uống ừng ực mấy ngụm lớn. "Cậu ta cứ luôn cướp mối làm ăn của tôi, chẳng đếm xuể bao nhiêu lần nữa! Mọi người đều dùng sức lao động để kiếm cơm, đâu có dễ dàng gì. Vậy mà cậu ta cứ toàn chơi trò tiểu nhân. Lần trước, cậu ta còn cố tình làm hỏng dụng cụ của tôi, khiến tôi suýt ngã từ tầng 18 xuống! Vì chuyện đó mà ông chủ không những mắng tôi, còn sa thải luôn tôi nữa! Gặp phải loại người nham hiểm như cậu ta, đúng là đen đủi tám đời! Các anh nói đi, cậu ta kiện tôi cái gì?" Làm nghề vệ sinh trên cao tuy nguy hiểm nhưng thù lao khá hậu hĩnh, việc tranh giành đơn hàng là chuyện thường xuyên xảy ra. Nhưng vì tranh giành đơn mà hại người thì đây là lần đầu chúng tôi nghe thấy. "Cậu ấy chết rồi." Tôi nói, "Sau 22 giờ tối ngày mùng 6, anh đang ở đâu?" Đồng tử Vương Đồ giãn ra vì kinh ngạc, vẻ mặt không thể tin nổi. Sau khi hoàn hồn, ông ta lập tức đưa ra câu trả lời: "Hiện tại tôi toàn làm ca đêm, từ 8 giờ tối đến 4 giờ sáng. Trong xưởng đầy camera giám sát, các anh cứ việc kiểm tra."

Tóm tắt

Đội trưởng Thẩm điều tra vụ hỏa hoạn khiến Lý Đại Sơn tử vong. Hiện trường có nhiều điểm bất thường: nạn nhân nằm thẳng trên giường, không có tư thế tự vệ, trong khi khói và nhiệt độ cao thường khiến người ta co cụm. Ba nghi phạm bao gồm chủ nhà Triệu Cường, có mâu thuẫn về tiền nhà và quan hệ mờ ám với vợ ông ta, đồng nghiệp cũ Vương Đồ từng bị hãm hại, và bạn gái Lâm Duyệt. Bối cảnh mùa nồm, độ ẩm cao, có thể...

  • • Vụ án mạng lợi dụng thời tiết mùa nồm, tạo ra hiện trường hỏa hoạn tinh vi.
  • • Các chi tiết pháp y và suy luận logic được xây dựng chặt chẽ, hấp dẫn người yêu thích trinh thám.
  • • Ba nghi phạm với động cơ khác nhau, mỗi người đều có bí mật riêng.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Ngược sáng lại bắt đầu

Ngược sáng lại bắt đầu

52 phút

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

50 phút

Trọng sinh năm 1977

Trọng sinh năm 1977

30 phút

Trọng sinh trước khi bị cháu trai vu khống

Trọng sinh trước khi bị cháu trai vu khống

17 phút

Câu hỏi thường gặp

Vì sao nạn nhân Lý Đại Sơn lại nằm thẳng trên giường dù hỏa hoạn?

Theo mô tả, nạn nhân không có tư thế tự vệ, cho thấy có thể đã bất tỉnh trước khi hỏa hoạn xảy ra, hoặc bị sắp đặt hiện trường.

Mùa nồm có tác động gì đến vụ án?

Mùa nồm có độ ẩm cao, khiến lửa khó lan, giúp hung thủ kiểm soát đám cháy và tạo hiện trường giả dễ dàng hơn.

Ai là nghi phạm chính trong vụ án?

Ba nghi phạm gồm chủ nhà Triệu Cường, đồng nghiệp Vương Đồ và bạn gái Lâm Duyệt, mỗi người đều có động cơ riêng.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.