
9.384 từ · 19 phút đọc
Bạn cùng phòng là kiểu nữ chính tự cường, thấy mỹ phẩm cao cấp hàng nghìn tệ của tôi, cô ta khinh miệt: "Có những người chỉ là lũ hút máu dựa dẫm cha mẹ, không giống như tôi, tiền mua mỹ phẩm đều là tự mình kiếm được." Vì dự án thành công, tôi có tư cách được tuyển thẳng lên thạc sĩ, cô ta lại khinh khỉnh: "Người giàu đúng là sướng thật, tuyển thẳng cũng có cách mà giải quyết, chẳng bù cho tôi, cái gì cũng phải tự thân vận động." Thanh mai trúc mã của tôi bị sự độc lập tự cường của cô ta thu hút, quay sang coi thường tôi: "Cô chẳng qua chỉ dựa vào gia cảnh tốt thôi, thực tế chỗ nào cũng không bằng Vi Vi cả." Vì thế mà tôi bị tất cả mọi người nghi ngờ, nhà trường cũng nhận được thư tố cáo nặc danh khiến tư cách tuyển thẳng của tôi bị hủy bỏ. Bạn cùng phòng rất đắc ý, trong buổi livestream của mình còn mỉa mai: "Phụ nữ vẫn nên tự cường, không giống như cô bạn cùng phòng kia của tôi, dựa vào gia thế thì chẳng có kết cục tốt đẹp đâu." Những kẻ xấu tính đã tung thông tin cá nhân của tôi lên mạng, bạo lực mạng khiến tôi chết đi. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày bạn cùng phòng chê bai mỹ phẩm của mình. 01 "Có những người chỉ là lũ hút máu dựa dẫm cha mẹ, không giống như tôi, tiền mua mỹ phẩm đều là tự mình kiếm được." Giọng nói chua ngoa khắc nghiệt của Lâm Vi Vi vang lên bên tai tôi. Chẳng phải tôi đã chết rồi sao? Tại sao lại... Tay tôi vẫn đang dừng lại trên nắp hũ kem dưỡng vừa mới mở. Cảnh tượng quen thuộc này, chẳng lẽ... Đột nhiên, tất cả ký ức trước đó ùa về. Tôi nhớ đến thanh mai trúc mã Giang Thần đã nói trước mặt mọi người rằng tôi dựa vào gia cảnh, chỗ nào cũng không bằng Lâm Vi Vi. Tôi nhớ vì những lời đồn đại mà tôi bị tố cáo nặc danh, sau đó bị hủy tư cách tuyển thẳng. Nhớ cả việc Lâm Vi Vi cười nói trong phòng livestream rằng "phụ nữ dựa vào gia thế sẽ không có kết cục tốt đẹp". Nhớ cả trận bạo lực mạng kinh hoàng sau khi thông tin cá nhân bị tung lên. Cuối cùng, tôi đã nuốt hết cả lọ thuốc ngủ trong căn phòng trọ, chết vào một mùa đông năm 24 tuổi. Mà giờ đây, ông trời đã cho tôi cơ hội trọng sinh. Tôi đã trở lại rồi. Lâm Vi Vi trước mắt đang khoanh tay đứng trước bàn tôi, ánh mắt khinh bỉ không hề che giấu. Y hệt như kiếp trước. Hai người bạn cùng phòng khác là Trương Kỳ và Lý Manh đều cúi đầu không dám lên tiếng. Kiếp trước vào lúc này, tôi đã lắp bắp giải thích: "Đây là tiền lì xì mình tiết kiệm được để mua mà." Nhưng lại bị một câu của cô ta chặn họng đến mức câm nín: "Tiền lì xì chẳng phải là tiền của bố mẹ cậu sao? Nói cho cùng cũng là hút máu cha mẹ thôi." Nhưng bây giờ, tôi đã hiểu ra một đạo lý. Đối với những lời đồn ác ý, càng giải thích thì càng không có tác dụng. Chi bằng trực tiếp dùng sự thật để vả mặt. Tôi thong thả vặn chặt nắp hũ kem, chẳng buồn phản bác. Lâm Vi Vi tưởng mình đã đoán trúng, đắc ý nói: "Nói trúng rồi sao? Đến một câu cũng không dám nói nữa à? Tô Thanh Nhan, không phải tôi nói cậu đâu, bố mẹ cậu kiếm tiền cũng không dễ dàng gì, cậu tiêu xài hoang phí thế này thật sự ổn sao? Chẳng bù cho tôi, mỗi một xu tiêu đi đều là do tự mình làm ra." Cô ta lại bắt đầu rồi. Cái bài ca độc lập tự cường này đã lừa gạt tất cả mọi người. Tôi nhìn cô ta, khóe miệng khẽ nhếch lên thành nụ cười. "Ồ? Tiền cô kiếm sao?" 02 "Là 10 cái Carnival mà đại gia đứng đầu bảng trong phòng livestream tên Phong ca tặng cô, hay là 5200 tệ tiền sinh hoạt phí mà Giang Thần vừa chuyển cho cô tuần trước?" Vẻ đắc ý trên mặt Lâm Vi Vi lập tức đông cứng lại. "Cậu... cậu nói bậy bạ gì đó!" Tôi nhướng mày, thong thả tiếp tục: "Tối thứ Tư tuần trước, cô lén lút livestream ngoài ban công đến tận ba giờ sáng, Phong ca đã tặng cô 3 vạn tệ tiền Carnival, vừa xuống sóng cô liền gửi ảnh riêng tư cho anh ta, sau đó dùng tiền đó mua loại kem Black Bandage giống hệt của tôi, hiện giờ nó đang nằm trong túi trang điểm ở ngăn kéo của cô đấy." "Còn cả Giang Thần nữa, cô nói mình không có tiền ăn cơm, kết quả là số tiền sinh hoạt phí vừa nhận được tháng này cộng với tiền làm thêm, ngay ngày hôm đó anh ta đã chuyển cho cô 5200 tệ, tôi nói không sai chứ, Lâm Vi Vi?" Mỗi câu nói ra, mặt Lâm Vi Vi lại trắng bệch đi một phần. Trương Kỳ và Lý Manh từ lâu đã ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy chấn kinh. Những chuyện này là trước khi chết tôi mới biết được. Là do Lâm Vi Vi vì muốn kích động tôi nên mới đặc biệt chạy đến trước mặt tôi để nói trực tiếp. Không ngờ rằng, những điều đó lại quay ngược về trúng chính cô ta. Lâm Vi Vi ngày nào cũng treo cửa miệng chuyện độc lập tự cường, không tiêu một xu của đàn ông. Cô ta đi khắp nơi nói mình xuất thân từ nông thôn, hoàn toàn dựa vào làm thêm kiếm tiền đi học, người cô ta coi thường nhất chính là những cô gái dựa dẫm cha mẹ và dựa vào đàn ông. Tuy nhiên, những lời lẽ đó chẳng qua chỉ là tấm vải che đậy lòng đố kỵ của cô ta mà thôi. Kiếp trước, chính vì đố kỵ tôi nên cô ta mới từng bước hại chết tôi. "Tô Thanh Nhan! Cậu ngậm máu phun người!" Lâm Vi Vi phản ứng lại, nước mắt lập tức trào ra, bắt đầu màn diễn kịch bán thảm mà cô ta giỏi nhất. "Cậu nhìn trộm quyền riêng tư của tôi! Cậu lục đồ của tôi! Cậu chính là dựa vào gia đình có tiền nên coi thường một đứa con gái nông thôn như tôi, đố kỵ vì tôi nỗ lực hơn cậu nên mới tung tin bôi nhọ tôi! Cậu thật quá đáng!" Vai cô ta run lên bần bật, khóc lóc thảm thiết như hoa lê trong mưa. Tôi của kiếp trước, thấy cô ta khóc còn cảm thấy mình nói hơi nặng lời, thậm chí còn xin lỗi cô ta. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy buồn nôn. Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt cô ta, nhìn xuống từ trên cao. "Lâm Vi Vi, dẹp ngay cái trò này đi, tôi không mắc bẫy đâu. Bản thân cô là loại người gì, trong lòng cô tự hiểu rõ." Nói xong, tôi quay người bước ra khỏi ký túc xá. Phía sau là tiếng khóc đột ngột dừng lại của Lâm Vi Vi. Cùng với tiếng bàn tán xôn xao của Trương Kỳ và Lý Manh. Bước ra khỏi tòa nhà ký túc xá, ánh nắng bao phủ lấy tôi, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống. Tôi thực sự đã trở lại rồi. Tôi sẽ không chết trong mùa đông lạnh lẽo đó nữa. Lần này, tôi sẽ không để mặc cho người khác chém giết nữa. Lâm Vi Vi, Giang Thần. Những kẻ đã đẩy tôi xuống vực thẳm, tôi sẽ không tha cho bất kỳ ai. 03 Chỉ vài phút sau, điện thoại của Giang Thần gọi đến. Tôi nhìn cái tên quen thuộc trên màn hình điện thoại, tim khẽ nhói đau. Giang Thần, thanh mai trúc mã của tôi, cùng tôi lớn lên từ nhỏ. Tôi từng nghĩ anh ta là người hiểu tôi nhất và sẽ bảo vệ tôi nhất trên thế giới này. Nhưng kiếp trước, anh ta là người đầu tiên đứng ra tin tưởng Lâm Vi Vi. Trước mặt tất cả mọi người, anh ta mắng tôi là kẻ được nuông chiều sinh hư, nói tôi chỗ nào cũng không bằng Lâm Vi Vi. Vào lúc tôi bị bạo lực mạng nghiêm trọng nhất, anh ta đã đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè. "Chỉ những người có cùng thuộc tính mới có thể ở bên nhau." Kèm theo đó là ảnh chụp chung của anh ta và Lâm Vi Vi. Trước khi chết, tôi đã gửi cho anh ta tin nhắn cuối cùng: "Anh thực sự chưa bao giờ tin tưởng em sao?" Anh ta chỉ trả lời tôi đúng hai chữ. "Đáng đời." Hai chữ này như hai nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Lúc đó tôi thật ngốc nghếch và ngây thơ làm sao. Tôi hít một hơi thật sâu, nhấn nút nghe. "Có chuyện gì?" Đầu dây bên kia, giọng nói của Giang Thần kìm nén cơn giận. "Tô Thanh Nhan! Cô đến ngay tiệm trà sữa ở cổng trường cho tôi, tôi có chuyện muốn hỏi cô, rốt cuộc cô đã làm gì Vi Vi? Sao lại bắt nạt cô ấy đến mức đó?" Quả nhiên, Lâm Vi Vi vừa quay đi là đã mách lẻo với anh ta rồi. Tôi nhếch môi, cười lạnh một tiếng. "Được, tôi qua đó ngay." Cúp điện thoại, tôi thong thả đi bộ đến tiệm trà sữa. Giang Thần đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, thấy tôi bước vào, câu đầu tiên anh ta nói là: "Tô Thanh Nhan! Cô có bệnh à?!" "Vi Vi tốt bụng khuyên cô một câu, bảo cô đừng tiêu xài hoang phí tiền của gia đình, vậy mà cô lại tung tin bôi nhọ cô ấy? Cô có biết cô ấy không dễ dàng gì không, còn cô thì sao? Ngoài việc dựa vào gia đình ra, cô còn biết làm gì nữa? Cô cậy nhà mình có chút tiền là định bắt nạt người khác thế à?" Anh ta nói với vẻ đầy phẫn nộ, cứ như thể tôi đã làm chuyện gì đại tội tày trời lắm. Khách khứa xung quanh đều quay đầu lại, bàn tán xôn xao. Tôi bình thản nhìn anh ta, đợi anh ta nói xong mới mở lời, giọng điệu mang theo một tia ý cười. "Anh... nói xong chưa?" Giang Thần ngẩn người, rõ ràng không ngờ tôi lại có phản ứng như vậy. Trong dự tính của anh ta, tôi nên khóc lóc, biện minh, nhưng tôi thì không. Anh ta cau mày. "Cô có ý gì?" "Tô Thanh Nhan, cô mau đi xin lỗi Vi Vi ngay." "Xin lỗi?" Tôi cười, kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống. "Giang Thần, trước tiên anh nói cho tôi biết, anh lấy tư cách gì để bắt tôi xin lỗi cô ta?" Anh ta bị tôi hỏi đến ngẩn người, sau đó cao giọng: "Tôi là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô, còn Vi Vi là người tôi quan tâm, cô bắt nạt cô ấy thì tôi không thể không quản!" Tôi nhướng mày, lấy điện thoại ra mở bản ghi âm.