
16.349 từ · 33 phút đọc
Em họ gặp phải một chiêu trò lừa đảo tình cảm kiểu mới. Gã bạn trai mới quen không lâu đã vung tiền như rác mua cho cô ta một căn biệt thự ở nơi hẻo lánh, nhưng khoản vay thế chấp lại dùng tên của em họ tôi. Hiện tại, công ty của gã gặp vấn chế, gã muốn cô ta dùng chính căn biệt thự đó để thế chấp lấy vốn xoay vòng. Em họ tìm đến tôi, nhờ tôi dùng nhà của mình để thế chấp giúp bạn trai cô ta. Tôi từ chối, cô ta liền tìm đến bố tôi. Bố tôi bị cô ta thuyết phục, đã lén đưa cho cô ta hai mươi vạn. Đến cả tiền sính lễ cưới anh họ tôi cũng bị gia đình em họ đem đi đắp vào đó. Nào ngờ, chưa đầy hai tháng sau, bạn trai của em họ đã bỏ trốn. Bác gái muốn gả em họ cho một ông chủ xưởng giày gần năm mươi tuổi để đổi lấy tiền sính lễ lo cưới xin cho anh họ tôi. Em họ cầu cứu đến bố mẹ tôi, bố mẹ tôi đã giúp cô ta chạy trốn đến thành phố của tôi. Cô ta muốn thi cao học, bố mẹ liền nhờ tôi và bạn trai giúp đỡ cô ta. Nhưng không ngờ, người bạn trai đã yêu nhau năm năm của tôi lại nảy sinh tình cảm với cô ta. Hai kẻ đó lợi dụng lúc tôi bị cúm A dẫn đến viêm cơ tim, nhốt tôi trong nhà, khiến tôi phải chết trong uất hận. Bố mẹ tôi vì quá đau buồn mà lần lượt đổ bệnh. Em họ một mặt chăm sóc bố mẹ tôi, mặt khác lại lén hạ thuốc họ. Hai ông bà không hề hay biết, vì cảm động trước sự hiếu thảo của cô ta mà lập di chúc, để lại toàn bộ tài sản cho em họ. Chưa đầy hai năm sau, bố mẹ tôi lần lượt bệnh qua đời. Em họ thừa kế gia sản nhà tôi rồi gả cho bạn trai tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về cái ngày em họ nhờ tôi thế chấp nhà để giúp bạn trai cô ta xoay vốn. 01 Đêm giao thừa, cả nhà tôi về quê thăm ông hai ăn bữa cơm đoàn viên. Bác gái ở bên ngoài khoe khoang em họ tôi rất giỏi giang, nói rằng cô ta vừa tốt nghiệp đã có bạn trai là phú nhị đại. Đối phương còn chi không ít tiền mua cho cô ta một căn biệt thự lớn. Một đám họ hàng thân thích đều vây quanh nịnh nọt cô ta. Kiếp trước, khi nghe thấy khoản vay thế chấp dùng tên em họ, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn, liền tiện tay tra cứu thông tin dự án bất động sản mà cô ta nhắc tới. Tôi phát hiện đó là một chủ đầu tư nhỏ tại địa phương, hơn nữa còn là dự án từ nhiều năm trước. Khu biệt thự nằm ở vị trí khá hẻo lánh, xung quanh không có đầy đủ tiện ích, theo lý thường thì không nên đắt đến thế. Tôi đã bảo em họ tốt nhất nên đi kiểm tra lại, đừng để bị lừa vào cái bẫy "lùa gà" nào đó. Bác gái lập tức trở mặt, nói tôi ghen tị vì con gái bà ta tìm được chỗ dựa tốt. Tôi chẳng buồn để ý đến bà ta, liền cùng các anh chị em khác vào nhà chính xem tivi và chơi game. Lúc này, khi mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã trọng sinh. Em họ đang ngồi ngay bên cạnh tôi. Cô ta kéo kéo tay áo tôi, ra hiệu muốn ra ngoài nói chuyện. Tôi không nhúc nhích, bảo cô ta có gì thì cứ nói thẳng. Cô ta nhìn lướt qua đám anh chị em trong phòng, ánh mắt thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn, ngần ngại một hồi mới lên tiếng: "Chị ơi, chị có thể giúp em một việc không?" "?" Chu Lâm Lâm hạ thấp giọng: "Công ty Thành Vũ dạo này gặp chút vấn đề, cần một ít tiền để xoay vòng. Anh ấy nhờ em nghĩ cách, chị có thể giúp em được không?" Tôi nhìn cô ta, nhớ lại kiếp trước, khi cô ta nói bạn trai làm ăn thất bại, muốn tôi thế chấp nhà để giúp gã xoay vốn. Tôi hỏi sao gã không hỏi gia đình gã, em họ lại bảo vì bạn trai không nghe lời bố mẹ, nhất quyết đòi ở bên cô ta nên quan hệ với gia đình đang rất căng thẳng. Tôi nhìn thấy vẻ lưỡng lự của cô ta, tưởng rằng cô ta đang nghi ngờ bạn trai mình có vấn đề. Dù sao thì khoản nợ thế chấp cũng đứng tên cô ta, giờ lại muốn thế chấp cả nhà tôi, người sáng suốt nhìn vào là thấy ngay rắc rối, nên tôi mới hỏi cô ta định tính sao. Cô ta cũng chẳng hề khách sáo, nói thẳng rằng quyền sở hữu căn biệt thự kia vẫn chưa xong xuôi nên việc thế chấp không thuận tiện, hỏi xem tôi có thể đem căn nhà mới của mình đi thế chấp để giúp bạn trai cô ta xoay vốn trước không, đợi kinh doanh ổn định sẽ lập tức trả tiền cho tôi. Kiếp trước, tôi đã trực tiếp từ chối và không nói gì thêm để giữ thể diện cho cô ta. Kiếp này, tôi muốn xem xem cái miệng của cô ta còn có thể thốt ra những lời kỳ quặc nào nữa. Tôi hỏi: "Muốn chị giúp em thế nào?" 02 Lời tôi vừa dứt, mấy anh chị em trong phòng đều vây lại gần. Cô ta nhìn mọi người một lượt, thấy tôi không hề lay chuyển, lúc này mới hạ thấp giọng nói chuyện thế chấp nhà: "...Đợi việc kinh doanh của anh ấy ổn định, tiền sẽ được trả lại cho chị ngay. Tất nhiên nếu chị không muốn lấy tiền mặt thì có thể coi như là đầu tư, đến cuối năm sẽ chia lợi nhuận cho chị." Chia lợi nhuận? Đùa à! Nếu làm ăn thua lỗ thì coi như tôi mất trắng sao! Một đứa em họ ngồi cạnh không nhịn được cười thành tiếng, tôi vỗ nhẹ vào người nó một cái, rồi quay lại nhìn Chu Lâm Lâm: "Muốn chị đem nhà mình đi thế chấp để bạn trai em xoay vốn?" "Vâng ạ, chị ơi, chị yên tâm đi. Chị giúp Thành Vũ, anh ấy sẽ không để chị chịu thiệt đâu." Em họ vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn có chút ý tứ như đang ban ơn, khiến tôi tự hỏi liệu có phải mình là kẻ không biết điều hay không. Tôi im lặng một hồi: "Hay là em ra nhà vệ sinh một lát đi?" "Hả?" Bên cạnh vang lên mấy tiếng cười khúc khục bị kìm nén. Tôi liếc nhìn mấy người kia, bảo họ tém tém lại. "Ý của chị là, em có thể vào nhà vệ sinh soi gương xem lại mình, hoặc đi tiểu một bãi để tỉnh táo lại. Nhà em có nhà mà không đem đi thế chấp, lại đòi thế chấp nhà chị, em nghĩ cái gì vậy? Đầu óc em có vấn đề à? Chị đây đâu có điên. Cái tên bạn trai đó là hạng người gì chị còn chẳng biết, dựa vào đâu mà chị phải cho hắn mượn tiền? Dựa vào việc mặt em dày sao? Vả lại chị đã nói rồi, căn biệt thự đó hoàn toàn không đáng giá như vậy, xác suất cao là em bị lừa rồi. Em có hiểu tiếng người không thế? Còn dám lớn tiếng với chị, đòi chị thế chấp nhà. Đến lúc hai người đường ai nấy đi, chị biết tìm ai để đòi lại tiền đây?" Lời tôi vừa dứt, trong phòng bùng lên một trận cười nhạo. Chu Lâm Lâm bị tôi mắng đến mức mặt hết xanh lại đỏ, cuối cùng khóc lóc chạy ra ngoài. Tôi không nhịn được mà đảo mắt trắng dã. Đám anh chị em họ của ông hai, ông út bắt đầu xôn xao bàn tán rôm rả. Năm lớp bốn đại học, cái tháng tôi chuẩn bị thi cao học, bố tôi đổ bệnh phải nhập viện. Bố mẹ không muốn ảnh hưởng đến kỳ thi nên đã giấu tôi, còn dặn dò người thân đừng nói cho tôi biết. Nhưng chẳng hiểu sao Chu Lâm Lâm lại gọi điện hỏi thăm tình hình của bố tôi ngay sáng ngày tôi vào phòng thi. Tôi cuống cuồng định chạy về ngay lập tức, nhưng mẹ phải khuyên ngăn mãi, bảo là bố không sao đâu, đợi thi xong về nhà là bố xuất viện rồi. Phải bị thuyết phục suốt dọc đường, tôi mới lo lắng bước vào phòng thi. Vì tâm lý bị ảnh hưởng nên kỳ thi đầu tiên tôi làm không tốt, suýt chút nữa thì không đỗ được trường mình mong muốn. Nếu không nhờ có người bỏ cuộc và tôi được gọi vào danh sách dự phòng, chắc chắn tôi đã phải vật lộn thêm một năm nữa. Sau chuyện đó, tôi bắt đầu có ác cảm với Chu Lâm Lâm. Nhưng vì nể tình bố mẹ, tôi cũng không làm quá căng thẳng. Tuy nhiên, có những kẻ bản chất vốn dĩ đã xấu, chỉ cần cho chút cơ hội là sẽ làm loạn ngay. Kiếp này, để xem cô ta còn có thể giở trò gì! 03 Chu Lâm Lâm khóc lóc chạy ra ngoài khiến khá nhiều người chú ý. Mẹ tôi đi vào giả vờ trách mắng tôi: "Con nói con kìa, Tết nhất đến nơi rồi, làm gì mà để nó khóc lóc thảm thiết thế kia?" Nhìn gương mặt đầy đặn khỏe mạnh của mẹ, nhìn mái tóc được chăm sóc mượt mà vì dịp Tết, tôi không kìm được mà suýt bật khóc thành tiếng. Kiếp trước, sau khi tôi bị bọn Chu Lâm Lâm hại chết, mẹ tôi biết tin đã bạc trắng đầu chỉ sau một đêm. Tại đám tang của tôi, bà đã mấy lần ngất xỉu vì quá đau buồn. Nếu không có bố ngăn lại, tôi tin rằng bà sẽ tìm đến cái chết để đi theo tôi ngay lập tức. Sau đó, do trúng thuốc trừ sâu, toàn thân bà bị loét, mỗi đêm nằm mơ đều gào thét tên tôi. Hai ngày trước khi qua đời, chẳng biết có phải thực sự nhìn thấy tôi không, mà thấy tôi lo lắng đứng trước mặt, bà còn quay lại vỗ về tôi, bảo bà không sao, đừng lo lắng. Thấy mắt tôi đỏ hoe, bà hơi ngẩn người, nhéo nhẹ vào má tôi bằng tông giọng như lúc nhỏ vẫn hay dỗ dành: "Sao lớn rồi mà mẹ nói vài câu cũng không chịu được thế này? Hửm?" Tôi ôm chặt lấy eo mẹ, hít một hơi thật sâu. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc và dịu dàng trên người mẹ, tôi mới thực sự cảm nhận được mình đã trọng sinh. Tôi vô cùng may mắn khi ông trời cho tôi cơ hội này. Kiếp này, tôi nhất định phải bảo vệ bà thật tốt. "Được rồi, được rồi, lớn thế này rồi mà còn làm nũng nữa?" Mẹ xoa đầu tôi, chỉnh lại tóc cho ngay ngắn.
Nhân vật chính trọng sinh trở về thời điểm em họ Chu Lâm Lâm nhờ cô thế chấp nhà giúp bạn trai. Kiếp trước, cô từ chối nhưng em họ vẫn lừa được bố mẹ cô, sau đó câu kết với bạn trai cô hại chết cô và chiếm đoạt tài sản. Ở kiếp này, cô quyết tâm vạch trần âm mưu và bảo vệ gia đình.
Truyện thuộc thể loại tâm lý, lãng mạn, kết hợp yếu tố trọng sinh và trả thù.
Nhân vật chính là một cô gái thông minh, từng trải, sau khi trọng sinh đã tỉnh táo nhận ra âm mưu của em họ và quyết tâm bảo vệ gia đình.
Chu Lâm Lâm là nhân vật phản diện, lừa đảo tình cảm, thao túng người thân và câu kết với bạn trai của chị họ để chiếm đoạt tài sản.