
10.628 từ · 22 phút đọc
Một ngày trước khi vào cung, thanh mai trúc mã Hoắc Bình Chi đã cưỡng bức ta. Vì thân thể không còn trong sạch, ta bị ban chết, Liễu gia bị chu di tam tộc. Mà nữ nhi nhà họ Hoắc lại là Trung cung Hoàng hậu. Chỉ một câu nói nhẹ bẫng: "Đều là do Liễu Minh Khê chủ động quyến rũ", đã bảo toàn được cả tộc họ Hoắc. Sau khi chết, hồn phách ta phiêu dạt trong hoàng thành rất lâu. Ta nhìn máu của người nhà họ Liễu nhuộm đỏ pháp trường. Mà Hoắc Bình Chi lại chẳng hề hấn gì, cưới công chúa làm phò mã. Ta hận, hận thấu xương tủy. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi tiến cung. Lần này, ta xé nát bức thư mời của Hoắc Bình Chi. Ta phải vào cung, bắt bọn họ nợ máu phải trả bằng máu. 01 "Tiểu thư, thư của Hoắc thiếu gia gửi tới." Nha hoàn thân cận Hỷ Nhi mắt chứa ý cười, đôi má ửng hồng, dáng vẻ thẹn thùng. Lần đầu tiên ta nhận ra, tiểu nha đầu bẩn thỉu mà ta từng cứu từ trên phố năm xưa đã thay đổi lớn đến vậy. Ánh mắt nàng nhìn ta không còn vẻ rụt rè như trước, mà mang theo vài phần đố kỵ mà có lẽ chính nàng cũng chưa hề hay biết. Có lẽ Hoắc Bình Chi lại nói gì đó, hắn vốn là kẻ phóng túng, một tên công tử bột chính hiệu. Nhưng kiếp trước ta lại lỡ đem lòng yêu say đắm gã phong lưu này. Có lẽ vì khi ta u sầu, hắn đã hái một đóa hoa trong viện tặng ta. Có lẽ vì khi ta bị giam cầm trong phủ suốt ngày, hắn ngồi trên đầu tường mỉm cười với ta. Hoặc có lẽ là vào ngày lễ cập kê, hắn đã tặng miếng ngọc bội gia truyền để ta đeo bên người. Ba chữ Hoắc Bình Chi đã lấp đầy tâm tư thiếu nữ của ta. Ta là đích nữ của Thừa tướng, hắn là độc tử của Hầu phủ. Hai nhà chỉ cách nhau một bức tường, chúng ta là thanh mai trúc mã. Mọi người đều mặc định chúng ta là một đôi trời sinh. Cho đến khi một đạo thánh chỉ đột ngột giáng xuống. Hoàng đế muốn ta nhập cung, nói nữ nhi Liễu gia huệ chất lan tâm, phong làm Thục phi. Chuyện đó tựa như sét đánh ngang tai, khiến cả cơ thể ta như bị xẻ làm đôi. Hoắc Bình Chi gửi thư cho ta, nói yêu ta và muốn gặp ta. Ta gần như không thể chờ đợi thêm để được thấy hắn. Nhưng phụ thân đã giam lỏng ta. Mãi đến một ngày trước khi vào cung, nha hoàn Hỷ Nhi nói nàng có cách. Chúng ta thay đổi y phục, lần đầu tiên trong đời ta chui qua lỗ chó. Và sau đó, ta gặp được một Hoắc Bình Chi đang say khướt. Hắn ôm chặt lấy ta vào lòng, mặc kệ tiếng kêu la của ta, hắn đã cưỡng bức ta... Ta siết chặt lòng bàn tay cho đến khi cảm nhận được mùi máu tanh nồng. Cơn đau dữ dội khiến ta bật cười. Liễu Minh Khê ta đã trở lại, lần này ta sẽ bắt bọn họ nợ máu phải trả bằng máu. "Tiểu thư, tiểu thư, thư của Hoắc thiếu gia, người mau mở ra xem đi. Lần này thiếu gia nói gì nữa, biết đâu là hẹn người đi đạp thanh đó, lúc đó người nhất định phải mặc bộ váy màu hồng kia nhé, Hoắc thiếu gia thích màu hồng..." Ta cười lạnh một tiếng, rút lá thư ra, từng nhát từng nhát xé nát vụn. "Tiểu thư, người... đây là thư của Hoắc thiếu gia mà..." Trong mắt Hỷ Nhi thoáng qua vẻ khó hiểu, lo lắng và cả một tia giận dữ. Nàng ta đang giận cái gì? Giận vì vị tiểu thư này không còn nghe lời nàng ta như trước? Giận vì ta không coi trọng thư từ của người trong mộng của nàng ta, hay giận vì ta đã cắt đứt cơ hội gặp mặt giữa nàng ta và Hoắc Bình Chi? "Hỷ Nhi, ngươi ở bên cạnh ta bao nhiêu năm rồi?" Nàng ta ngẩn ra: "Tiểu thư, đã mười năm rồi ạ." Ta nhìn gương mặt tuy không quá kinh diễm nhưng cũng có vài phần nhan sắc này, nhìn thấy sự giận dữ không giấu nổi trong mắt nàng ta. Thật không hiểu nổi kiếp trước sao ta lại ngu ngốc đến thế. Sao có thể không nhìn ra bên cạnh mình đang ẩn náu một con sói dữ như vậy. "Ta nhớ, năm đó ngươi còn nhỏ đã phải quỳ giữa phố bán thân chôn cha, nói rằng ai cho ngươi hai mươi lượng bạc, ngươi sẽ làm trâu làm ngựa cho người đó cả đời, vĩnh viễn không phản bội." Sắc mặt Hỷ Nhi ngày càng cứng đờ, dường như nhớ lại quá khứ không mấy tốt đẹp, thần sắc trở nên vặn vẹo. Một lúc lâu sau, nàng ta mới bóp giọng giả vờ rơi lệ, dùng tay áo lau mặt. "Tiểu thư nhân từ, nô tỳ kiếp này kiếp sau, đời đời kiếp kiếp báo đáp tiểu thư." Nhưng mà, kiếp trước, kẻ làm chứng tố cáo ta quyến rũ Hoắc Bình Chi chính là nha hoàn thân cận Hỷ Nhi ngươi đấy. Sau khi Liễu gia bị chu di, cuối cùng nàng ta lại đổi tên đổi họ để làm thiếp của Hoắc Bình Chi. Thật là một màn báo đáp tuyệt vời! Ta bật cười thành tiếng. "Tiểu thư, người..." "Hỷ Nhi, ngươi mang lá thư này đi đưa cho Trang ma ma." Ta nhìn ánh mắt nghi hoặc của nàng ta, không nói thêm gì nữa. Mọi chuyện, đợi ma ma xem xong thư sẽ rõ thôi. Trang ma ma là nha hoàn hồi môn của mẫu thân ta. Bà luôn chăm sóc ta như con gái ruột, nhưng ta lại làm bà tổn thương sâu sắc. Bà khuyên ta đừng lén lút gặp gã đàn ông lạ, nói Hoắc Bình Chi không phải lương phối. Bà bảo ta ngày thường đừng bướng bỉnh với phụ thân, hãy chung sống hòa thuận với kế mẫu Lan thị. Ta đều không nghe, ta cứ ngỡ bà đã bị kế mẫu mua chuộc rồi. Ta tưởng bà đã thay đổi, không còn là người vú nuôi yêu thương ta nữa. Cho đến khi bà tự xin về trang viên ở quê để dưỡng lão, ta mới bàng hoàng. Nhìn mái tóc bạc trắng của bà, ta đã đồng ý, chỉ vì cố chấp cho rằng mình không sai. Kiếp trước, lúc bà lâm chung, ta đã đến trang viên gặp bà lần cuối. Ánh mắt bà nhìn ta vẫn từ ái như xưa, bà ôm ta thật chặt. Bà nói: "Ma ma sắp đi rồi, tiểu tiểu thư nhất định phải cả đời bình an vui vẻ." Chỉ là bà không ngờ được rằng, không lâu sau đó, Minh Khê của bà cũng đã chết. Chết vì một dải lụa trắng, đau đớn vô cùng. Ta chạm vào cổ mình, như thể vẫn cảm nhận được cơn đau ấy. Đau đến mức toàn thân run rẩy, nước mắt giàn giụa. "Sao thế, đây là vui mừng đến phát khóc sao? Lại là ca ca tốt của ngươi hẹn ngươi ra ngoài à?" Phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc, nếu là kiếp trước ta nhất định sẽ thấy giọng nói này vô cùng chua ngoa khắc nghiệt. Giờ đây, cuối cùng ta cũng có thể dùng tâm thế bình thản để đối diện với người này. Người vừa tới chính là kế mẫu của ta, Lan thị. Lan thị dung mạo tầm thường, thậm chí có thể nói là xấu xí. Chỉ vì trên mặt bà ta có một vết sẹo cũ, từ trán kéo xuống má, trông như con rết. Vì vậy ta luôn không hiểu nổi, một người phụ nữ như thế này, tại sao lại khiến phụ thân ta ngay khi mẫu thân vừa mất chưa đầy ba tháng đã vội vàng đón vào cửa. Cũng chính là người phụ nữ này, kiếp trước vì mạng sống của ta mà dập đầu đến chảy máu đầy đầu trước cổng cung. Cũng chính là người phụ nữ này, khi ta bị ép tự vẫn, đã ôm lấy ta khóc lóc thảm thiết. Bà ta cứ luôn miệng nói: "Là lỗi của ta, là do làm mẹ như ta không dạy bảo con tốt..." Kiếp trước không có màn này, bà ta không hề tới, cũng không có câu nói đó. Ta nhìn chằm chằm vào đống thư bị xé nát dưới đất, kiếp trước cũng không có lá thư này. Vậy là điều gì đã thay đổi? "Sao thế, bị ta nói trúng rồi à? Ta bảo cho ngươi biết, Liễu Minh Khê, ngươi cứ ngoan ngoãn mà ở trong nhà đi, cái tên ca ca Hoắc kia của ngươi chẳng phải thứ tốt lành gì đâu, ta khuyên ngươi nên dứt khoát sớm đi..." "Được." "Không phải ta nói, mẫu thân ngươi là người thông tuệ như vậy, sao lại sinh ra một kẻ ngu ngốc như ngươi? Ngươi nói cái gì?" "Ta nói được, sẽ đoạn tuyệt với Hoắc Bình Chi." Bà ta sững sờ, nhìn ta từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Môi bà ta mấp máy, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng trước khi rời đi, giọng điệu mang theo vài phần nặng nề. "Ta không lừa ngươi, phụ thân ngươi chắc cũng đã nói với ngươi rồi, trong cung đang có tin đồn sắp phế hậu, bệ hạ có khả năng sẽ tuyển tú nữ vào cung, ngươi cũng rất có khả năng được chọn." Ta gật đầu: "Con biết rồi." Phải rồi, kiếp trước phụ thân có nói với ta, nhưng ta chẳng hề để tâm. Bởi vì qua lời Hoắc Bình Chi, vị cô mẫu Hoàng hậu của hắn luôn là người được sủng ái nhất. Khi ta nhắc đến tin đồn này, hắn tỏ vẻ khinh thường. Hắn còn bảo ta đừng có tin, nói rằng hắn sẽ cưới ta, nói Liễu Minh Khê nhất định phải là thê tử của Hoắc Bình Chi. Ta cứ thế chìm đắm trong sự ngọt ngào tự huyễn hoặc, chưa bao giờ để tâm đến lời nói của người thân cận nhất. Ngược lại còn coi một kẻ ngoại nhân ích kỷ từ đầu đến cuối là tất cả. Để rồi cái giá phải trả khiến ta đau đớn khôn cùng, gan lì đứt đoạn. Ông trời có lòng cho ta sống lại một đời. Ta nhất định sẽ bắt tất cả bọn họ phải trả giá. 02 Giống như kiếp trước, thánh chỉ hạ xuống, ta được phong làm Thục phi, nhập cung ngay lập tức. Ngoại trừ những lá thư liên tục được gửi tới từ ngoài phủ. Không nằm ngoài dự đoán, ngoại trừ Hoắc Bình Chi thì không còn ai khác. Nhưng cũng phải cảm ơn hắn, trong phủ đã được dọn dẹp một lượt rất kỹ càng. Đây là điều ta đã nhờ kế mẫu làm, bà ta tuy ngạc nhiên nhưng cũng không từ chối mà đồng ý ngay. Chỉ cần kẻ nào có tâm tư khác, hay giúp hắn đưa thư, đều bị kiểm tra gắt gao. Khi biết được trong phủ có mấy nha hoàn đều bị hắn dùng lời ngon tiếng ngọt trêu ghẹo, từng người một đều đã đem lòng yêu Hoắc Bình Chi.
Liễu Minh Khê, đích nữ Thừa tướng, bị thanh mai trúc mã Hoắc Bình Chi cưỡng bức trước ngày vào cung, dẫn đến cái chết và Liễu gia bị tru di. Sau khi chết, hồn phách cô chứng kiến kẻ thù sống yên ổn. Trọng sinh về trước ngày tiến cung, cô xé nát thư hẹn, quyết vào cung trả thù kẻ đã hãm hại gia tộc.
Hai người là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau. Tuy nhiên, Hoắc Bình Chi đã cưỡng bức cô và sau đó đổ tội, khiến cô và gia tộc bị hại.
Cô được triệu vào cung làm Thục phi theo thánh chỉ của hoàng đế. Đây là cơ hội để cô thực hiện kế hoạch trả thù.
Hỷ Nhi là nha hoàn thân cận, nhưng đã phản bội Liễu Minh Khê, làm chứng dối và sau đó trở thành thiếp của Hoắc Bình Chi.