
10.927 từ · 22 phút đọc
Cuối học kỳ, sau khi bạn cùng phòng sinh con giữa đêm. Cuối học kỳ, bạn cùng phòng sinh con vào nửa đêm. Tôi đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, lập tức thông báo cho giáo viên hướng dẫn và quản lý ký túc xá. Thế nhưng sau khi cha mẹ cô ấy chạy tới, họ lại kiên quyết không muốn đứa bé này. Sau đó đứa trẻ không qua khỏi, bạn cùng phòng hận tôi thấu xương. "Nếu không phải tại cô lo chuyện bao đồng, thì sao tôi có thể mất đi con của mình!" "Bây giờ bạn trai muốn chia tay với tôi, cô dám nói đây không phải do cô hại không?" Trong lúc tranh cãi, cô ta lỡ tay đẩy tôi xuống cầu thang. Cô ấy sinh con bị băng huyết nên không chết, còn tôi lại vì chảy máu mà qua đời. Trọng sinh trở về đêm xảy ra vụ sinh nở đó, tôi thu dọn đồ đạc bỏ trốn ngay trong đêm. Chê tôi lo chuyện bao đồng sao? Vậy thì cô cứ ở đó một mình mà chờ chết đi. 01 Trong phòng tự học giữa đêm, màn hình điện thoại trên bàn sáng lên rồi lại tắt. Đến lần thứ ba, tôi trực tiếp ngắt cuộc gọi. Tôi biết Hứa Hiểu Tình gọi cho mình là có việc cực kỳ khẩn cấp, nhưng tôi không muốn nghe, tôi sợ cô ta lại vì cuộc gọi này mà ăn vạ lên tôi. Kiếp trước, cũng vào một đêm như thế này, tôi bị bạn cùng phòng Hứa Hiểu Tình đánh thức trong trạng thái mơ màng. Trong không khí có mùi máu tanh thoang thoảng. Tôi kinh hãi bò sang giường bên cạnh nhìn xem, Hứa Hiểu Tình đang ôm bụng cuộn tròn lại, dưới thân là một vũng máu lớn. "Cậu làm sao vậy? Có tin vui à?" Bạn cùng phòng mặt trắng bệch lắc đầu, thốt ra mấy chữ: "Mình mang thai rồi." Đầu óc tôi tức khắc nổ tung. Vào năm hai đại học, Hứa Hiểu Tình vừa kết bạn trai là bắt đầu thường xuyên thuê nhà bên ngoài ở, rất ít khi về ký túc xá. Sau này khi cô ấy trở về, thấy vòng eo đầy đặn hơn, chúng tôi còn hỏi có chuyện gì. Cô ấy giải thích là do béo lên. Kết quả không phải béo lên, mà là có thai. Đêm đó trong ký túc xá chỉ có hai chúng tôi, hai bạn cùng phòng khác đã đi chơi thâu đêm. Sắc mặt Hứa Hiểu Tình ngày càng trắng bệch, hơi thở cũng yếu dần, từng nhịp một trở nên ngắn và dồn dập. Tôi quyết định ngay lập tức, báo cho giáo viên hướng dẫn và quản lý ký túc xá, đồng thời gọi điện cấp cứu. Tôi cũng từng nghĩ việc này có thể gây ảnh hưởng xấu đến cô ấy. Nhưng đây là một mạng người, tôi không thể trơ mắt nhìn cô ấy chết ở đây được chứ? Kết quả diễn biến sau đó khiến tôi hận không thể tự vỗ vào mặt mình một cái thật mạnh. Thà rằng cứ để cô ta chết tại chỗ đó cho xong. 02 Đưa người đến bệnh viện, cha mẹ Hứa Hiểu Tình cũng đã chạy tới. Hai vợ chồng vừa đến đã làm ầm lên, hỏi xem rốt cuộc ai đã hại con gái họ, và khẳng định tuyệt đối không muốn đứa trẻ này. Vì cha mẹ cô ấy cứ khăng khăng không chịu ký giấy phẫu thuật, cuối cùng đứa bé bị trì hoãn đến mức không qua khỏi. Khi cô ấy quay lại trường. Tôi phát hiện mình đã trở thành kẻ ác. "Trần Hy, nếu không phải tại cô lo chuyện bao đồng, thì sao tôi có thể mất đi con của mình!" "Bây trưởng muốn chia tay với tôi, cô dám nói đây không phải do cô hại không?" Một chuỗi công kích mượt mà khiến tôi sững sờ. Tôi có chút câm nín nhìn cô ta, giải thích: "Đứa bé là do cha mẹ cậu kiên quyết không nhận, lúc đó cũng chính họ đã trì hoãn thời gian, làm lỡ việc phẫu thuật." Hứa Hiểu Tình hừ lạnh một tiếng qua mũi. "Nếu không phải do cô báo cho giáo viên hướng dẫn, thì sao họ biết được! Sao họ có thể đến bệnh viện!" "Chuyện bé tí tẹo mà vừa báo cáo lên giáo viên vừa gọi cấp cứu, ai biết được có phải cô cố tình làm lớn chuyện để hãm hại tôi không? Cái đồ sao chổi lo chuyện bao đồng, thật là xui xẻo chết đi được!" Tôi bị cái logic của cô ta làm cho tức đến bật cười. "Thứ nhất, tôi không nghĩ rằng trong tình huống đêm đó, việc báo cáo lên giáo viên hướng dẫn là có lỗi." "Thứ hai, nếu cậu cho rằng tôi sai, thì lần sau gặp tình huống tương tự, tôi sẽ cân nhắc ý kiến của cậu, để mặc cậu âm thầm chịu đựng một mình, nếu như cậu chịu đựng nổi." "Cái gì mà lại có tình huống tương tự, cô dám trù ẻo tôi!" Hứa Hiểu Tình nổi trận lôi đình, lao tới đẩy mạnh tôi một cái. Sau lưng tôi là bậc thang. Đầu sau chạm đất, máu chảy lênh láng. Cô ấy sinh con bị băng huyết không chết, còn tôi lại chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đêm xảy ra vụ sinh nở đó. Năm giờ chiều. Hứa Hiểu Tình vẫn đang nằm trên giường không có động tĩnh gì, cách thời điểm cô ấy phát tác còn sáu tiếng rưỡi nữa. Chuông cảnh báo trong lòng tôi vang lên dồn dập, tôi vội vàng thu dọn đồ đạc rời khỏi phòng. Lần này tôi chọn cách chạy càng nhanh càng tốt. Để tôi chống mắt lên xem, nếu không có kẻ lo chuyện bao đồng này, cô sẽ có kết cục tốt đẹp gì. 03 Mười hai giờ rưỡi đêm, điện thoại lại sáng lên, lần này là một người bạn cùng phòng khác, Lưu Thiến. Tôi thấy hơi lạ, theo lý mà nói đêm nay ký túc xá chúng tôi chỉ nên còn mỗi mình Hứa Hiểu Tình mới đúng. Tôi thong thả nhấn nút ghi âm. Vừa kết nối đã nghe thấy đầu dây bên kia đang loạn thành một đoàn. Lưu Thiến hớt hải hỏi tôi: "Trần Hy, cậu chạy đi đâu rồi? Rốt cuộc khi nào mới về?" Tôi thản nhiên đáp: "Có chuyện gì không? Đêm nay mình đặt phòng tự học ở ngoài trường, định thức đêm ôn tập." "Hứa Hiểu Tình có vẻ không ổn, chúng mình vừa thấy cậu ấy chảy rất nhiều máu!" Một người bạn cùng phòng khác là Hoàng Yên Yên cũng thúc giục bên cạnh: "Cậu ấy bảo gọi cho cậu mà cậu không nghe, cứ khăng khăng bắt hai đứa mình phải về! Hai đứa mình đang chơi vui thế mà!" Thì ra là vậy. Không tìm thấy tôi, liền tìm hai con dê tế khác thay thế. Nhưng đối với hai người bọn họ thì cũng chẳng oan chút nào. Kiếp trước khi Hứa Hiểu Tình mất con, cô ta đi khắp nơi kể khổ, hai người này không ít lần giúp sức đổ vấy nước bẩn lên đầu tôi. "Các cậu chắc không biết đâu, thực ra Trần Hy rất ham lợi lộc, mỗi lần làm bài tập nhóm, chỉ vì một chút điểm số mà cô ấy tranh giành với chúng mình đến sứt đầu mẻ trán." "Thấy Hứa Hiểu Tình khéo ăn khéo nói, có quan hệ tốt với giáo viên hướng dẫn, chắc trong lòng cô ấy cũng không phục đâu." "Lần này Hứa Hiểu tìm xảy ra chuyện thế này, cô ấy chẳng phải là mượn cớ để làm lớn chuyện nhằm bôi nhọ danh tiếng đối thủ sao." "Nói thật, không cần thiết phải thế." "Đều là con gái với nhau, hà tất gì phải dùng chuyện này để công kích, quá thiếu sự đồng cảm rồi." Chỉ vài câu nói, họ đã biến tôi thành một kẻ thâm độc, hay đố kỵ và u ám. Nhưng sự thật là, mỗi lần làm bài tập nhóm, mấy người bọn họ đều trì hoãn đến phút cuối mới động tay, thậm chí đến lúc kết thúc còn cần tôi phải dọn dẹp hậu quả cho họ. Số lần tôi phải nhắc nhở quá nhiều nên bị bọn họ ghét bỏ. Tôi tức đến mức sắp nổ tung rồi. Đã thích đổ vấy nước bẩn lên người nạn nhân như vậy. Thì lần này hãy để các người tự mình trải nghiệm đi! Tôi khẽ nhếch môi không thành tiếng: "Mình định thức đêm ôn tập, sợ ảnh hưởng giấc ngủ của mọi người nên mới đặt phòng ở ngoài." "Chỗ này xa lắm, mình không về ngay được đâu." Giọng Lưu Thiến trở nên cuống quýt: "Vậy thì bọn mình phải làm sao! Hứa Hiểu Tình không cho tụi mình gọi quản lý ký túc xá, nhưng cậu ấy..." Tôi giả vờ ngạc nhiên hỏi dồn: "Hả? Cậu ấy làm sao?" "Cậu ấy mang thai rồi! Bây giờ đang chảy máu!" Hoàng Yên Yên giật lấy điện thoại, hừ một tiếng đầy khó chịu, "Trước đó còn lừa bọn mình là do béo lên, giờ lại gây ra chuyện thế này! Trần Hy, trong mấy đứa chỉ có cậu làm việc đáng tin nhất thôi, cậu nói đi, giờ phải làm sao đây?" Tôi nói ư? Tôi trề môi, cười lạnh. Tôi không dám nói đâu, tôi mà nói một câu là mọi chuyện lại đổ lên đầu tôi ngay. Trong điện thoại, Hứa Hiểu Tình lại rên rỉ thảm thiết. Đã bảo là cứ âm thầm chịu đựng đi cơ mà? Hóa ra cô cũng không chịu nổi à. "Thôi chết rồi! Cậu ấy lại chảy thêm rất nhiều máu!" Lưu Thiếnh la hét ở đầu dây bên kia. Tôi vẫn ung dung tự tại, không có mặt tại hiện trường thật là tốt, chẳng cần phải chịu áp lực tâm lý nặng nề như vậy. "Hay là... cứ gọi quản lý ký túc xá đi." Hoàng Yên Yên run giọng nói. "Quản lý mà biết thì giáo viên hướng dẫn cũng sẽ biết thôi! Đến lúc đó cô ấy oán trách tụi mình thì sao?" Lưu Thiến vẫn kiên trì. "Trần Hy, cậu thấy thế nào?" Cả hai cùng hỏi tôi. Tôi không cần ý kiến của tôi, tôi cần ý kiến của các người. "Hả? Mình cũng không biết nữa." Tôi mỉm cười, giọng điệu giả vờ có chút hoảng hốt, "Mình đâu có ở ký túc xá, làm sao rõ được tình hình thế nào, cậu ấy còn trụ nổi không?" Đầu dây bên kia là một khoảng lặng. Tôi như nghe thấy tiếng Hứa Hiểu Tình đang chửi thầm trên giường. Chuyện này mà còn trụ nổi thì đúng là gặp quỷ rồi. Cuối cùng, Hứa Hiểu Tình không chịu đựng được nữa, phát ra một tiếng hét thảm thiết. "Mình không xong rồi, đau bụng quá! Mau! Mau gọi bạn trai mình đến đây!" 04 Cuộc gọi kết thúc, tôi tắt điện thoại, tận hưởng một đêm yên bình mỹ mãn trong phòng tự học. Sáng sớm hôm sau, vừa mở máy lên đã thấy nhóm lớp đang bị trôi tin nhắn liên tục. Tôi thấy vài tấm ảnh trong nhóm. Hứa Hiểu Tình nằm gục ngay cửa tòa nhà ký túc xá. Gương mặt trắng bệch, dưới thân là một vũng máu lớn. Tin đồn trong trường học luôn lan truyền rất nhanh. "Trời ạ... chuyện gì vậy? Đêm qua về thấy xe cấp cứu ở khu ký túc xá nữ."