
8.908 từ · 18 phút đọc
Anh trai tôi là một kẻ mang hội chứng siêu nam, một mầm mống độc ác bẩm sinh! Từ nhỏ, anh ta đã bán tôi cho bọn buôn người. Đợi đến khi bố mẹ tìm được tôi về, anh ta lại vì ghen ghét mà ép tôi đến chết. Nhưng tôi đã trọng sinh rồi. Khi bọn buôn người tìm đến tận cửa, tôi nhìn anh trai và nói: "Người nhà thương anh nhất, mà anh cũng là người đáng giá nhất đấy." Anh trai bị bắt đi rồi. Cũng chẳng biết một kẻ ác từ trong máu như anh ta, khi so với đám buôn người, bên nào độc ác hơn. 01 Anh trai tôi mắc hội chứng siêu nam, nên bố mẹ chỉ có thể nhún nhường để tránh việc anh ta gây ra những chuyện tồi tệ hơn. Nhưng càng chiều chuộng, anh ta lại càng lấn tới, cuối cùng bán cả tôi cho bọn buôn người. Anh ta còn không quên che giấu tung tích của tôi, khiến bố mẹ và cảnh sát phải tìm kiếm ròng rã nửa tháng cho đến khi gần như bỏ cuộc. Kiếp trước đời tôi quá khổ cực, nên ông trời đã cho tôi cơ hội được sống lại một lần nữa. Lần này, khi bọn buôn người được anh trai dẫn tới, tôi giả vờ ngây thơ vô số tội nói: "Chú ơi dì ơi, mọi người muốn tiền đúng không? Con là con gái không đáng giá đâu, bán chẳng được bao nhiêu tiền cả. Bố mẹ thương anh trai nhất, anh ấy đáng giá hơn con nhiều lắm." Bọn chúng đều là một lũ mất hết lương tri vì tiền, liếc mắt nhìn nhau rồi đồng ý ngay lập này, túm lấy anh trai tôi định đưa đi. Anh trai gào thét om sòm: "Thả tao ra! Tao không đi với tụi mày đâu, bắt con nhỏ kia kìa! Cùng lắm thì bắt hết cả lũ!" Xem kìa, ai bảo người mắc hội chứng siêu nam là kẻ ngu ngốc chứ? Chẳng phải rất thông minh, còn biết kêu cứu đó sao? Bọn buôn người nhìn tôi, cũng muốn tới bắt tôi. Nhưng tôi hét lên thất thanh: "Tôi báo cảnh sát rồi! Nếu các người không đi ngay, một ai cũng đừng hòng thoát!" Bọn buôn người đưa mắt nhìn nhau, không muốn rước họa vào thân, liền dùng giẻ rách nhét chặt vào miệng anh ta, lôi xềnh xệch lên xe van rồi ngang nhiên rời đi. Thực ra tôi chẳng hề báo cảnh sát, chỉ là hù dọa chúng một chút thôi mà chúng tin thật. Chẳng biết một kẻ ác từ trong máu như anh ta, so với đám buồng người này, bên nào tàn độc hơn. Ngay đêm hôm đó, bọn buôn người đã gọi điện cho bố mẹ đòi tiền chuộc. Tôi đã rút dây điện trước cả rồi, y hệt như cách mà anh trai từng làm với tôi năm xưa. Lúc ăn xong bữa tối, bố mẹ hỏi tôi: "Sao anh trai con vẫn chưa về?" Tôi cắn đùi gà, nói không rõ chữ: "Con không biết ạ, chắc là đi chơi đâu đó rồi, đợi anh ấy đói thì sẽ tự về thôi." Mẹ thở dài một tiếng: "Haizz, đứa trẻ này thật khiến người ta lo lắng." Bố nhấp một ngụm rượu, thản nhiên nói: "Nó còn có thể bị kẻ khác làm hại sao? Những năm qua vì nó mà tổn thất bao nhiêu tiền rồi, chắc chắn là nó về đòi nợ đây mà." Tôi cúi thấp mắt, lặng lẽ tận hưởng vị ngon của đùi gà. Đây là lần đầu tiên tôi được ăn đùi gà, bởi vì anh trai vốn ích kỷ và bá đạo, chưa bao giờ cho phép tôi ăn đùi gà, lúc nào cũng chỉ có phần đuôi hay chân gà thôi. Anh ta còn nói tôi chỉ thích ăn mấy thứ đó, nếu không, ở những nơi bố mẹ không nhìn thấy, anh ta sẽ ra tay đánh tôi. Bố mẹ lại càu nhà làm thêm vài câu, nhưng chẳng một ai đứng dậy đi tìm. Họ cho rằng sẽ chẳng có ai bắt cóc anh trai, cũng chẳng ai có thể làm hại được anh ta. Mãi đến ba ngày sau, bố mẹ mới sực nhận ra anh trai mất tích và lên đồn cảnh sát báo án. Nhưng thời gian trôi qua quá lâu, thật khó để tìm lại. Làm sao mà tìm được chứ? Anh trai tôi hiện đang ở một vùng núi cách đây hơn hai ngàn dặm, bị bọn buôn người đem ra rao bán như gia súc giữa các hộ dân. Nhưng có lẽ vận may của anh ta sẽ tốt hơn tôi một chút, con trai thì luôn có người cần đến. Thế nhưng tôi biết, nỗi đau mà anh ta sắp phải gánh chịu sẽ không kém gì tôi ở kiếp trước dù chỉ một phân. Bởi vì người dân nơi đó không biết hội chứng siêu nam là gì, họ chỉ nghĩ anh ta khỏe sức nên bắt anh ta phải làm nhiều việc hơn; vì anh ta không nghe lời nên phải bị đánh, miễn là không đánh chết thì đều được. Tôi chân thành hy vọng anh ta vẫn còn sống, bởi vì tôi muốn bắt anh ta trả lại gấp nghìn lần tất cả những gì tôi đã phải chịu đựng ở kiếp trước. Anh ta đáng chết! 02 Sau khi bố mẹ tìm anh trai hơn nửa năm mà không có tin tức gì, họ bắt đầu dồn hết thời gian và tình thương lên người tôi. Tôi không còn phải làm việc nhà nữa, mỗi tuần còn có tiền tiêu vặt cố định, từ một đứa con gái không được lòng cha mẹ trở thành con gái độc nhất trong nhà. Trong môi trường ưu ái như thế này, thành tích học tập của tôi tăng vọt lên đứng đầu khối. Lúc họp phụ huynh, giáo viên còn đặc biệt mời mẹ lên sân khấu chia sẻ phương pháp học tập của tôi, còn khen ngợi tương lai tôi vô cùng rộng mở. Kỳ vọng của bố mẹ dành cho tôi ngày càng cao, họ bắt đầu đăng ký cho tôi học thêm đủ các lớp để mở rộng sở thích. Tất nhiên, thỉnh thoảng tôi cũng tiết lộ một vài bí quyết kiếm tiền. Ví dụ như ở thời đại mà việc kinh doanh còn chưa phát triển này, tôi chỉ đường cho họ buôn bán mấy món đồ nhỏ, làm sỉ quần áo, rồi lấn sân sang mảng ẩm thực. Sau mỗi lần nếm được vị ngọt của lợi nhuận, tình yêu họ dành cho tôi đạt đến mức chưa từng có. "Viện Viện đúng là phúc tinh của nhà mình mà, từ khi nghe theo cách làm ăn của con bé thì chưa bao giờ bị lỗ cả." "Tôi thấy cũng chẳng cần đi tìm thằng lớn nữa, nó vốn là sao chổi, khắc gia đình mình." "Nói cũng phải, vậy thì thôi không tìm nữa." Đến lúc này, bố mẹ đã hoàn toàn từ bỏ ý định tìm anh trai về. Họ bán luôn căn nhà cũ, chuyển tới một căn biệt thự nhỏ ngay trung tâm thành phố. Căn phòng tốt nhất trong nhà thuộc về tôi, còn có cả phòng thay đồ riêng, phòng sách và phòng tập nhảy. Đám người hầu cũng gọi tôi là: "Đại tiểu thư họ Triệu." Mọi dấu vết thuộc về anh trai đều bị xóa sạch không còn tăm hơi. Nhưng tôi biết, chỉ năm năm nữa thôi, bố mẹ sẽ tìm thấy anh ta để bắt anh ta về nhà nhận tổ quy tông. Dù sao thì trong xương máu họ vẫn mang tư tưởng trọng nam khinh nữ. ... Kỳ nghỉ hè, tôi lấy cớ đi tham gia trại hè, nhưng thực chất là thuê hai vệ sĩ, âm thầm vào vùng núi tìm anh trai. Người anh trai từng trắng trẻo mập mạp, giờ đây da dẻ đen sạm, gầy rộc đi, đầu tóc bù xù trông chẳng khác gì một kẻ ăn mày. Sáng sớm đã phải đi cắt thức ăn cho lợn, giữa trưa thì làm ruộng, buổi tối chỉ có hai cái bánh bao khô khốc. Anh ta còn phải tranh giành đồ ăn với chó. Con chó sủa váng lên rồi bị chủ nhà cầm gậy đuổi chạy khắp làng. "Thằng súc sinh này, đến cả đồ chó ăn cũng tranh, hôm nay tao nhất định phải lột da mày!" Người anh trai từng đè tôi xuống đất đánh từ nhỏ, giờ đây lại bị dân làng đè xuống đất đánh, mặt bị giẫm lên bùn, thậm chí còn có kẻ nhổ nước tiểu vào người. Ánh mắt hung dữ năm xưa của anh ta giờ chỉ còn sự sợ hãi và nhu nhược. Xem ra những năm qua, họ đã "dạy dỗ" anh trai tôi rất tốt đấy chứ, ngoan ngoãn hẳn đi. 03 Tôi nói vài câu với vệ sĩ, anh ta liền quay vào làng, trộm gà nhà trưởng thôn đem nướng rồi ném vào căn lều tranh của anh trai tôi. Anh trai đang co rúm trong góc, ngửi thấy mùi thơm liền không ngần ngại nhặt lên ăn ngay. Anh ta ăn ngấu nghiến, dầu mỡ chảy quanh khóe miệng, đôi mắt sáng rực lên. Có lẽ đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm anh ta được ăn một món ngon đến thế. Nhưng rất nhanh sau đó, trưởng thôn phát hiện gà nhà mình biến mất, và rồi tìm thấy anh trai. Trận đòn này thật tàn khốc, anh trai ôm miếng gà gặm đến mức gãy cả tay phải, lúc chạy trốn chân cũng bị đánh què luôn. Chứng kiến cảnh tượng này, tôi mới mãn nguyện rời đi. Tôi không cảm thấy mình độc ác, bởi vì kiếp trước anh ta ngược đãi tôi chẳng kém gì thế này. Năm lên năm tuổi, anh trai lừa tôi leo lên tầng năm rồi không chút do dự đẩy tôi xuống. Nếu lúc đó không có người vừa hay đang phơi chăn đỡ được tôi, thì có lẽ dù chưa chết tôi cũng đã tàn tật rồi. Đây chẳng qua chỉ là một chút tiền lãi mà thôi. Thoắt cái đã thi xong đại học, tôi đạt thành tích thủ khoa khối tự nhiên của toàn thành phố. Tên tôi xuất hiện trên báo chí và tin tức, danh tiếng nổi lẫy một thời. Bố mẹ vô cùng vui mừng. Con người sau khi có tiền thường quan tâm nhất đến danh dự, tôi đã giúp họ tẩy trắng thân phận của một kẻ giàu lên nhờ may mắn. Những đại gia thực thụ cũng đưa ra lời mời, muốn chúng tôi gia nhập vào vòng tròn xã hội của họ. Năm đó, công ty của bố mẹ lên sàn chứng khoán, tôi nắm giữ 10% cổ phần, giá trị tài sản cá nhân đạt hai trăm triệu tệ. Cũng chính trong ngày hôm đó, khi bố mẹ đang thực hiện nghi thức cắt băng khánh thành, giữa đám đông bỗng vang lên tiếng gào thét kích động. "Bố ơi, mẹ ơi, cuối cùng con cũng tìm được hai người rồi!" Bố mẹ ngỡ ngàng nhìn người đàn ông gầy gò, mặc chiếc áo phông rách rưới, tay phải trống trải đứng trước mặt. Họ lộ vẻ nghi hoặc: "Triệu Tử Cường?" Anh trai gật đầu lia lịa, lao tới muốn ôm lấy họ, nhưng bố mẹ đều đồng loạt lùi lại vài bước. Ánh mắt anh trai thoáng hiện vẻ bàng hoàng: "Bố mẹ, con là con của hai người mà, không nhận ra con sao?"
Truyện kể về cô gái bị người anh trai mắc hội chứng siêu nam bán cho bọn buôn người. Sau khi trọng sinh, cô âm mưu đẩy anh ta vào cảnh ngộ tương tự, buộc anh phải nếm trải đau khổ và tổn thương. Tác phẩm khai thác xung đột gia đình, sự trả thù tinh vi và những góc khuất tâm lý.
Truyện thuộc thể loại tâm lý, trinh thám, kết hợp yếu tố trọng sinh và nữ cường.
Cô thông minh, mưu trí, kiên nhẫn, sẵn sàng hành động lạnh lùng để trả thù cho quá khứ đau thương.
Mạch truyện tập trung vào quá trình báo thù và sự phát triển của nhân vật, không hé lộ trước kết cục cuối cùng.