
17.713 từ · 36 phút đọc
Cảnh sắc vô biên chợt đổi mới. Ta là thiên kim thật bị bế nhầm của Lục gia. Việc đầu tiên sau khi trở về Lục gia, ta đưa cho cha mẹ ruột hai sự lựa chọn. "Đưa cho tôi hai mươi vạn, đoạn tuyệt quan hệ thân tộc, tôi rời đi. Hoặc trong vòng một ngày tiễn Lục Minh Châu đi, nàng ta đi, tôi ở lại." 01 Khi cha mẹ ruột tìm thấy ta, ta đang làm việc vặt trong quán ăn của cha mẹ nuôi. Trên đường bưng canh lên cho khách, vai ta bị ai đó va phải, nước canh nóng hổi đổ ập xuống đùi. Bát sứ rơi xuống đất, tiếng bát vỡ loảng xoảng vang lên. Mẹ nuôi đang ngồi ở quầy cắn hạt dưa xem phim nghe thấy động tĩnh, nhanh chóng chạy tới tát ta một cái nảy lửa. Miệng bà ta chửi rủa: "Kiếp trước ta tạo nghiệt gì không biết, lại sinh ra loại sao chổi như mày." Trên mặt, trên đùi nóng rát như lửa đốt, ngay khi bà ta định giáng xuống cú tát thứ hai, một giọng nói đầy phẫn nộ đã ngăn bà ta lại: "Dừng tay! Ai cho phép bà động vào con gái tôi!" 02 Sau khi bác sĩ xử lý xong vết bỏng cho ta, Lục mẫu nắm chặt lấy tay ta. Bà ấy bắt đầu khóc ngay từ lúc đưa ta vào bệnh viện. Lục phụ đứng bên cạnh không ngừng an ủi bà ấy, ánh mắt đầy vẻ áy náy nhìn ta, chốc chốc lại đưa cho vợ một tờ khăn giấy mới. Lục mẫu nức nở: "Đều... đều tại chúng ta, nếu chúng ta đến sớm một chút thì con đã không bị thương rồi." Tay Lục mẫu hơi nóng, nắm chặt khiến lòng bàn tay ta đổ mồ hôi. Cũng giống như vòng tay của bà ấy vậy, rất nóng, rất nóng. Trên người bà ấy cũng rất thơm. Có lẽ do mùi hương đó vương vấn, suốt dọc đường ta cảm thấy cảm giác bỏng rát trên chân đã dịu đi nhiều. Ta ngoảnh mặt đi không nhìn bà ấy, dứt khoát rút tay ra một cách không chút lưu tình: "Hai người ra ngoài đi, tôi hơi buồn ngủ." "Noãn Noãn..." Lục mẫu còn muốn nói gì đó nhưng bị Lục phụ ngăn lại, đưa bà ấy rời khỏi phòng. Ta nhìn theo bóng lưng họ bước ra khỏi phòng bệnh, ánh mắt dừng lại trên bàn tay đang nắm chặt của Lục mẫu. Nơi đó, bà ấy đang âm thầm giật tóc ta khi ôm lấy ta. Lúc bị giật tóc, da đầu ta đau nhói, nhưng ta vẫn phải giả vờ như không hay biết gì. Có chút tâm cơ đấy, nhưng không nhiều. 03 Nửa tháng trôi qua, Lục phụ và Lục mẫu cùng nhau đến đón ta về Lục gia. Trong nửa tháng này, hai người đến rất thường xuyên, Lục mẫu thậm chí hận không thể ở lại bệnh viện cùng ta. Lục mẫu luôn giới thiệu các thành viên trong Lục gia với ta, nói rằng ta có hai anh trai và một chị gái. Chị gái? Trước khi họ tìm thấy ta, ta đã sớm nắm rõ ngọn ngành về Lục gia rồi. Dù sao thì, bản giám định quan hệ huyết thống đó cũng là do chính tay ta gửi đến Lục gia. Lục gia chỉ có một cô con gái duy nhất, người được gọi là chị gái kia thực chất là đứa con gái được Lục gia nuôi dưỡng suốt mười bảy năm qua, Lục Minh Châu. Minh Châu, chậc, cái tên hay làm sao. Khóe môi ta không kìm được mà khẽ nhếch lên một nụ cười. Lục mẫu tưởng rằng ta vui vẻ muốn nghe chuyện của họ, nên bắt đầu kể cho ta nghe về ba anh em nhà đó. Hai người anh trai là chủ đề bà ấy nhắc tới suốt, còn ta thì không nói lời nào. Bà ấy hỏi về cuộc sống mười bảy năm qua của ta, ta vẫn im lặng. Cho đến khi nghe bà ấy nói hai anh trai rất mong chờ được gặp ta, sẽ đối xử tốt với ta. Ta cuối cùng cũng mở miệng, đôi mắt sáng rực nhìn bà ấy, đầy vẻ mong đợi nhưng cũng có chút dè dặt hỏi: "Thật... thật sao ạ?" Thẩm Thính Lan chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi kỹ năng diễn xuất của ta. Nhìn dáng vẻ vui mừng của Lục mẫu, ta thầm tán đồng ý kiến đó. Bà ấy cười, ta cũng cười theo, đầu ngón tay lặng lẽ vân vê tấm chăn đang đắp trên người. Thật sự chào đón ta sao? Vậy sao nửa tháng qua đến một lần mặt cũng không thấy tới gặp nhỉ? 04 Chiếc xe lái vào trong biệt thự, bên trong tối om không nhìn rõ thứ gì. Lục phụ và Lục mẫu dẫn ta vào cửa, tiếng khóa lạch cạch vang lên, đèn bật sáng, tiếng pháo chào mừng nổ rộn ràng. Bên trong cửa, một cô gái mặc váy hồng cầm chiếc bánh kem với nụ cười rạng rỡ, hào hứng nói: "Chào mừng Noãn Noãn về nhà!" Hai bên cô ta lần lượt đứng hai người, người bên trái nở nụ cười dịu dàng nhìn ta và nói: "Chào mừng em gái." Người bên phải thì vẻ mặt đầy sự lấy lệ. Như cảm nhận được điều gì đó, Lục Minh Châu cẩn thận kéo nhẹ vạt áo của nhị ca. Lục Minh Thành lạnh lùng nói: "Chào mừng." Sắc mặt Lục phụ lập tức tối sầm lại, ông nén giận quát một tiếng: "Minh Thành!" Lục mẫu vội vàng đứng ra làm người hòa giải, nắm lấy tay ta nói: "Noãn Noãn, Châu Châu biết hôm nay con về nhà nên mới đặc biệt tổ chức lễ chào mừng này cho con đấy." Ta khẽ mỉm cười, bước theo chân Lục mẫu đến trước mặt Lục Minh Châu, miệng nói lời cảm ơn, nhưng hành động trên tay lại là hất đổ chiếc bánh kem đó, khiến lớp kem dính bẩn lên chiếc váy mới tinh của Lục Minh Châu. Cả nhà Lục gia đồng loạt biến sắc, Lục Minh Thành thậm chí còn nhanh tay lẹ mắt kéo Lục Minh Châu ra sau lưng, trừng mắt nhìn ta hung tợn, quát lớn: "Cô làm cái gì thế hả!" Lục Minh Châu trốn sau lưng hắn, đôi mắt đẹp nhìn ta, nước mắt chực trào trong hốc mắt. Phải nói rằng, dung mạo của nàng ta thừa hưởng ưu điểm từ mẹ nuôi của ta. Đôi mắt hai người giống nhau đến cực điểm, một đôi mắt tròn trịa khiến người ta thấy thương cảm. Còn nữa, kỹ năng diễn xuất của nàng ta cũng khá tốt đấy chứ. Ta nhìn vào đôi mắt ấy, đối diện với ánh mắt của Lục Minh Thành, khiêu khích nói: "Chiếm đoạt cuộc sống mười bảy năm của tôi, tôi ghét cô ta, chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?" Lục mẫu dường như kinh ngạc trước thái độ của ta, rõ ràng lúc ở bệnh viện, khi nghe nhắc đến Lục Minh Châu, ta vẫn luôn cười nói vui vẻ mà. "Chuyện này thì liên quan gì đến Châu Châu? Cũng đâu phải cô ấy cố ý tráo đổi, cô ấy cũng vô tội thôi! Cô hận cô ấy làm gì?" Lục Minh Thành gầm lên. Ta hỏi ngược lại hắn: "Cô ta vô tội thì có liên quan gì đến tôi?" "Hơn nữa, ai nói người tôi hận là cô ta?" Ta tiến lên áp sát hắn. "Năm đó cái biển báo làm mất thông tin trẻ sơ sinh cuối cùng bị treo nhầm, kẻ chủ mưu của tất cả chuyện này, chẳng phải là anh sao?" Lục Minh Thành sợ tới mức liên tục lùi lại, kéo theo cả Lục Minh Châu ở phía sau, không cẩn thận khiến cả hai ngã nhào thành một đống. Ta không thèm che giấu mà bật cười thành tiếng. Ngày trước vô tình xem phim "Bản tình ca mùa đông", ta đã cực kỳ ghét người anh trai trong đó rồi. Giờ chuyện rơi đúng vào người mình, người anh trai này lại càng đáng ghét hơn. 05 "Châu Châu..." Lục mẫu vội vàng buông tay đang nắm ta ra, chạy tới đỡ người dậy, lo lắng kiểm tra thương tích. Cằm của Lục Minh Châu bị Lục Minh Thành va phải, đỏ ửng một mảng. Được Lục mẫu đỡ, nàng ta ấm ức lên tiếng: "Mẹ ơi, con đau quá... trong miệng hình như chảy máu rồi." Lục Minh Thành vội vàng bò dậy xin lỗi em gái. Lục Minh Vũ nãy giờ vẫn im lặng nhìn ta, nhíu mày nói: "Cô quá đáng rồi đấy." Người nhà họ Lục loạn thành một đoàn, ta đứng nhìn cảnh tượng này. Lục mẫu lo lắng bảo Lục Minh Châu há miệng ra để bà kiểm tra, Lục Minh Thành ở bên cạnh luống cuống xin lỗi, Lục Minh Vũ cầm điện thoại chạy ra chỗ khác gọi bác sĩ. Trong lòng ta thoáng chút khó chịu. Có lẽ là do nửa tháng qua ở bệnh viện Lục mẫu chăm sóc ta quá tốt nên ta bị mê hoặc chăng? Dao mềm thường cắt đứt mạng người. Người xưa nói chẳng sai chút nào. Lục phụ đột nhiên lên tiếng: "Noãn Noãn, cha biết con đã chịu khổ. Nhưng Minh Thành nói không sai, Châu Châu là vô tội, con không thể vì oán hận mà..." Ta biết Lục phụ khi ta nằm viện đã âm thầm tìm hiểu về cuộc sống trước kia của ta, và ta cũng đã cho ông thấy những gì ta muốn ông thấy. Nhà họ Hướng trọng nam khinh nữ, ngày nhỏ ta sống không hề dễ dàng. Cha nuôi nghiện rượu bạo hành, mẹ nuôi hà khắc từ bé, ở trường thì bị cười nhạo phân biệt đối xử. Những điều này Lục phụ đều đã điều tra ra, còn giấu cả Lục mẫu. Lời ông chưa nói hết đã bị ta ngắt quãng, ta trịnh trọng gọi một tiếng: "Lục tổng." "Đưa cho tôi hai mươi vạn, đoạn tuyệt quan hệ thân tộc, tôi rời đi. Hoặc trong vòng một ngày tiễn Lục Minh Châu đi, nàng ta đi, tôi ở lại." Phía bên kia, Lục mẫu ngừng mọi động tác, kinh ngạc mở to mắt nhìn ta, vội vàng nói: "Sao có thể như vậy được! Noãn Noãn, con và Châu Châu đều là con gái của mẹ!" Ta không để ý đến bà ấy, tiếp tục đàm phán với Lục phụ. "Tôi chưa thành niên, ông vẫn còn nghĩa vụ nuôi dưỡng tôi. Mười bảy năm qua các người chưa từng nuôi nấng tôi, hai mươi vạn này coi như một khoản mua đứt, đối với Lục gia mà nói chỉ là hạt cát trong sa mạc. Thương vụ này rất có lợi." Dù sao thì, tiền tiêu vặt một tháng của Lục Minh Châu cũng không dưới hai mươi vạn. Ánh mắt Lục phụ dán chặt vào ta, nghiêm nghị hỏi: "Trong mắt con, chúng ta chỉ là chuyện mua bán thôi sao? Chúng ta nhất định sẽ thiên vị Châu Châu ư?" Ta nhún vai, luôn có những kẻ tự cho rằng mình cực kỳ công bằng. 06 Ta bước ra khỏi biệt thự Lục gia, Lục phụ và Lục mẫu không cho ta đi, ta nói thẳng, nếu Lục Minh Châu còn ở đây thì tôi sẽ không ở lại.
Lục Noãn, thiên kim thật bị bế nhầm, trở về Lục gia và đưa ra hai lựa chọn cho cha mẹ ruột: nhận 20 vạn rồi đoạn tuyệt quan hệ, hoặc tiễn Lục Minh Châu đi. Cô phát hiện mẹ ruột có hành vi giả tạo và các anh trai bảo vệ cô em nuôi. Lục Noãn đối chất với Lục Minh Thành về việc tráo đổi trẻ sơ sinh, rồi rời bỏ biệt thự vì tình cảm giả dối.
Lục Noãn muốn kiểm tra thái độ thực sự của cha mẹ ruột, đồng thời thể hiện cô không chấp nhận sự thiên vị hay giả tạo. Cô đã có kế hoạch rõ ràng sau khi trở về.
Theo lời Lục Noãn, người gây ra sai sót chính là Lục Minh Thành, còn Lục Minh Châu cũng là nạn nhân khi bị mang đi từ nhỏ. Tuy nhiên, nữ chính vẫn ghét cô ta vì chiếm mất 17 năm cuộc đời mình.
Mạch chính là xung đột gia đình và tâm lý nhân vật, chưa thấy tuyến tình cảm rõ ràng. Thể loại ngôn tình có thể sẽ xuất hiện sau.