
13.420 từ · 27 phút đọc
Thiên tử vi phục tư phỏng, kết bái làm huynh muội với ta. Hắn lại hỏi ta đã có hôn phối hay chưa. Ta thẹn thùng đáp rằng Thẩm thế tử là bậc chi lan ngọc thụ. Lý Trinh cười lớn, tặng ta một chiếc váy dài màu xanh sẫm. Hắn nói thế tử thích nhất màu xanh. Ta thay váy dài, vui vẻ đi dự hẹn, nhưng thế tử lại nổi trận lôi đình. Còn nói đời này không bao giờ gặp lại. Khi ta đau lòng muốn chết, Lý Trinh mới lộ rõ thân phận, phong ta làm phi. Hắn đối xử với ta rất tốt, cái gì cũng muốn cho ta. Nhưng cũng không tốt, hắn luôn nhắc đến Thẩm thế tử. Ngày xuân liễu biếc, ta chỉ lỡ nhìn thêm một cái, hắn liền hạ lệnh chặt sạch toàn bộ. Mắng ta thay lòng đổi dạ, lại khẳng định ta không quên được thế tử. Hắn còn phong thêm rất nhiều phi tần. Trong đó, có cả con gái của kẻ thù đã hại chết cha mẹ ta. Lý Trinh cực kỳ sủng ái ả ta. Hắn dung túng đủ đường, ngay cả khi chính tay ả đã hại chết hài nhi của ta. Ta đau khổ hối hận cả đời. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về thời điểm Lý Trinh hỏi ta có người trong lòng hay chưa. Ta giả vờ thẹn thùng: "Thầm mến huynh trưởng, có tính không?" Kiếp này, ta chỉ muốn tự tay giết chết kẻ thù. 01 Lý Trinh nghe vậy, trên mặt là niềm vui sướng không thể kìm nén. Nhưng lại còn giả vờ làm bộ làm tịch. "Ta tuy có vạn quán gia tài, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là con em nhà thương nhân." "Không sánh được với Lục gia ngũ phẩm đại viên của nàng." "Oản Oản, nàng thật sự nghĩ kỹ muốn ở bên ta chưa?" Lý Trinh lên tiếng dò xét. Trong đáy mắt lại mang theo niềm mong mỏi ẩn hiện. Hắn luôn như vậy. Là thiên tử, bản tính đa nghi, luôn cảm thấy phi tần hậu cung không một ai chân thành. Nên hắn muốn học theo các lang quân trong thoại bản. Che giấu thân phận, chỉ để cầu được một người chân tình. Vì thế hắn mới vi phục tư phỏng. Tình cờ quen biết ta, lại trò chuyện rất hợp ý. Lúc chia tay, hắn để thị vệ giả làm ăn mày, giả vờ sỉ nhục ta. Rồi hắn anh hùng cứu mỹ nhân. Ơn cứu mạng, ta đề nghị kết nghĩa kim lan, tôn hắn làm huynh trưởng. Chúng ta lại kể cho nhau nghe nhiều chuyện cũ. Hắn nói mình là con trai thương gia ở kinh thành, địa vị thấp kém, còn không được anh chị em yêu quý. Ta liền nói với hắn rằng, tuy ta có huynh trưởng là quan ngũ phẩm. Nhưng cha mẹ ta sớm đã bị chính địch hãm hại. Tô gia độc ác, cho rằng cha mẹ ta thanh liêm giả tạo, nên đã mua hung thủ giết người. Nhà ta treo lụa trắng tang tóc. Nhà hắn lại bày tiệc linh đình. Đích nữ Tô gia là Tô Thanh Diên, còn mặc một bộ váy đỏ đến viếng. Ả đích thân nói với ta: "Sơn tặc là do ta tìm tới." Ta điên cuồng muốn giết ả. Ả giả vờ đáng thương, người ngoài chỉ bảo ta mất cha mẹ nên đã hóa điên. Không ai chịu tin lời ta. Lý Trinh nghe vậy, ánh mắt đầy vẻ xót xa. Hắn hứa với ta: "Oản Oản, sẽ có một ngày ta đòi lại công đạo cho nàng." Nhưng cuối cùng hắn vẫn lừa ta. Tô gia đang lúc cực thịnh. Tô Thanh Diên và ta cùng là quý phi, nhưng ả lại càng được Lý Trinh sủng ái hơn. Lý Trinh lại vì chuyện ta từng ái mộ Thẩm thế tử. Mà nảy sinh nhiều nghi kỵ. Không nỡ ra tay với ta, hắn liền trút giận lên đầu huynh trưởng ta. Huynh trưởng vừa mới thành thân với thanh mai trúc mã. Đã bị biếm đến Hàn Châu. Hàn Châu khắc khổ, lưu dân và thổ phỉ không ngừng. Huynh ấy vừa vào thành đã bị người ta đánh chết. Trong đó, chưa chắc đã không có bàn tay của Tô gia. Nhưng Lý Trinh lại không tin. Chỉ vì lúc đó Tô Thanh Diên đã có thai, hắn không nỡ để ả phải lo lắng. Tẩu tẩu vì thế mà lâm bệnh không dậy nổi. Chưa đầy ba tháng đã qua đời. Tô gia lại một lần nữa treo lụa trắng, thật mỉa mai làm sao. Ta không báo được thù. Ngay cả đứa con trong bụng cũng bị Tô Thanh Diên hại chết. Ta mất máu quá nhiều, băng huyết mà chết. Nhớ lại bao nhiêu khổ nạn của đời này, đều do Lý Trinh mà ra. Cho nên sống lại một đời. Ta nghĩ, dù có phải liều mạng này, cũng phải tự tay giết chết kẻ thù. Lý Trinh, Tô Thanh Diên, cho đến cả Tô gia. Một kẻ cũng không chạy thoát! 02 Ta che giấu hận ý trong lòng. Mỉm cười dịu dàng: "Huynh trưởng, muội thầm mến huynh. Cho dù huynh là kẻ bán buôn hay ăn mày lưu lạc, muội cũng nguyện gả cho huynh làm vợ, đời này không phụ." Lý Trinh nghe xong, vui mừng khôn xiết. Khóe mắt hắn hơi đỏ lên, lại chỉ tay lên trời thề: "Oản Oản, ta cũng tuyệt đối không phụ nàng!" Thuyền nhỏ trôi trên hồ. Ngoài cửa sổ như có tài tử giai nhân đang ngâm thơ làm nhạc. Ta ngẩng đầu nhìn lên, giữa lòng hồ có một con lâu thuyền cực kỳ hoa lệ. Trên đó có rất nhiều con em thế gia ở kinh thành. Người đứng ở vị trí đầu tiên chính là Thẩm Thanh Hà thế tử. Lý Trinh nhìn theo ánh mắt của ta. Hắn hơi ghen tuông: "Ai cũng nói Thanh Hà thế tử là bậc chi lan ngọc thụ, Oản Oản đã từng động lòng chưa?" Kiếp trước, chỉ vì ta nói thế tử là chi lan ngọc thụ. Mà Lý Trinh đã ghi hận cả đời. Ngay cả sau này, khi ta đã trở thành phi tần của hắn, trao trọn trái tim chân thành cho hắn. Hắn vẫn luôn không tin ta thật lòng yêu hắn. Ngày xuân cỏ mọc oanh bay. Bên hồ Thái Dịch trong cung, từng hàng liễu biếc rủ xuống, vô cùng đẹp mắt. Ta chỉ lỡ nhìn thêm một cái. Lý Trinh biết được liền nổi trận lôi đình. Hắn hạ lệnh chặt hết tất cả liễu biếc, thay vào đó là trồng toàn hoa mẫu đơn và thược dược mà Tô Thanh Diên thích. Rồi hắn đến tẩm điện của ta. Mặc kệ ta vùng vẫy, hắn kéo ta lên giường, hành lạc giữa ban ngày. Hắn cắn chặt lấy cổ ta. Lời lẽ hung dữ: "Ta đối xử với nàng tốt như vậy, lụa là gấm vóc, châu báu ngọc ngà, dù là cống phẩm của các nước ta cũng để nàng chọn trước." "Ta để nàng làm quý phi, còn muốn nàng làm hoàng hậu của ta." "Ta hận không thể móc cả trái tim này ra cho nàng." "Nhưng Lục Oản, tại sao nàng vẫn cứ vương vấn Thẩm Thanh Hà?" "Rốt cuộc ta có điểm nào không bằng hắn!" Hắn phát tiết điên cuồng, hành hạ ta trên giường đến chết đi sống lại. Lời giải thích của ta trong tai hắn chẳng qua chỉ là sự ngụy biện. Ta đau đớn tột cùng. Sau đêm đó, ta lên cơn sốt, tính mạng treo sợi tóc. Hắn lại lo lắng khôn nguôi. Nói rằng chỉ cần ta khỏe lại, chuyện gì cũng chiều theo ý ta. Ta nói muốn về nhà thăm huynh trưởng. Hắn đồng ý. Cho phép ta về Lục gia ở tạm một tháng. Cũng chính lúc đó, ta phát hiện mình đã mang thai được tròn một tháng. Về cung báo cho Lý Trinh. Nhưng hắn chẳng hề vui vẻ chút nào. Chỉ vì một câu nói của Tô Thanh Diên: "Nghe nói Thanh Hà thế tử từng đến phủ tỷ tỷ, thật khéo làm sao, tỷ tỷ lại vừa vặn mang thai." Thẩm Thanh Hà đúng là có đến Lục phủ gặp huynh trưởng ta. Nhưng đó là vì công vụ. Ta và hắn căn bản chưa từng gặp mặt. Lý Trinh lại không tin. Hắn tức giận đến phát điên. Đập phá sạch sành sanh đồ đạc trong cung của ta. Đến mức sau này, khi Tô Thanh Diên chính tay hại chết con ta, hắn cũng chẳng hề nổi giận. Ta nhìn máu chảy như suối dưới thân. Cầu xin hắn triệu thái y. Lý Trinh chỉ ôm chặt lấy ta, cười dịu dàng. "Oản Oản ngoan, đứa trẻ này không thể giữ lại, sau này chúng ta sẽ có con khác." Không còn nữa rồi. Cũng sẽ không bao giờ có nữa. Thuốc Tô Thanh Diên hạ quá độc. Lý Trinh lại chậm trễ không triệu thái y. Đến khi nhận ra sự bất thường của ta, ta đã băng huyết mà chết. Đau, đau vô cùng. Đau đến mức dù có sống lại một đời, ta cũng không thể nào quên được. Vậy thì hãy báo thù thật tàn khốc đi. Ta không phải chưa từng nghĩ đến việc giết thẳng Lý Trinh. Nhưng như vậy thì quá hời cho hắn rồi. Hơn nữa, ta còn cả một gia tộc Tô gia là kẻ thù. Vậy thì cứ từ từ thôi. Dù sao, bọn họ cũng không ai chạy thoát được. Vì thế ta giả vờ nũng nịu. Vò nát chiếc khăn tay, ném lên người hắn. "Huynh biết rõ muội mến huynh mà, sao lại đem chuyện này ra đùa giỡn?" Lý Trinh cười lớn, từ tốn mở chiếc khăn ra, đưa lên mũi ngửi, ánh mắt dịu dàng. "Là ta không tốt, làm Oản Oản giận rồi." Thấy ta nhíu mày không cười. Hắn lại nói: "Oản Oản đừng giận, huynh kể cho nàng nghe vài chuyện bí mật của các công tử quý tộc để giải khuây nhé?" Nói xong, Lý Trinh nhìn về phía Thẩm Thanh Hà cách đó không xa. "Ai cũng nói Thanh Hà thế tử là bậc chi lan ngọc thụ. Nhưng chẳng ai biết được, khi còn nhỏ mẹ hắn vì mắc chứng điên mà mặc một bộ váy xanh rồi treo cổ tự vẫn." "Suốt ba ngày trời, hắn ở cùng thi thể mẹ mình ngày đêm, suýt chút nữa cũng hóa điên theo." "Vì thế sau này hắn không bao giờ chịu nhìn thấy ai mặc váy lụa màu xanh cả." Lý Trinh nói xong, không khỏi cảm thán: "Cũng là một kẻ đáng thương." Nghe vậy, ta không khỏi chấn động. Hóa ra ngay từ kiếp trước, Lý Trinh đã tính kế ta. Hắn nói thế tử thích nhất màu xanh. Nên tặng ta chiếc váy dài màu xanh sẫm. Ta thay váy dài, vui vẻ đi dự hẹn, nhưng lại khiến đối phương nổi giận. Còn để lại một câu đời này không bao giờ gặp lại. Ta cứ ngỡ là do mình chưa đủ tốt. Nên hắn mới không thích. Tâm tư ngây thơ của phận nữ nhi vì thế mà tan vỡ hoàn toàn. Nhưng hóa ra, tất cả đều là sự tính toán của Lý Trinh. Hắn biết rõ thế tử sợ váy lụa màu xanh, vậy mà cố tình để ta mặc, muốn dùng cách này để cắt đứt tâm tư của ta.
Truyện kể về Lục Oản, một nữ nhân trọng sinh về quá khứ để báo thù. Kiếp trước, nàng bị Hoàng đế Lý Trinh lừa gạt, mất đi người thân và đứa con trong bụng. Sau khi sống lại, nàng quyết tâm thay đổi số phận, giành lại công bằng và trừng trị kẻ thù.
Nàng trở về lúc Lý Trinh hỏi nàng đã có người trong lòng chưa.
Hắn sủng ái Tô Thanh Diên – kẻ thù giết cha mẹ nàng, dung túng ả hại chết con nàng.
Lý Trinh tặng váy xanh vì biết Thẩm thế tử sợ màu đó, nhằm phá hỏng mối quan hệ của nàng.