Thập Lý Hoa Hòe

Thập Lý Hoa Hòe

Tâm lýHành động

13.011 từ · 27 phút đọc

Năm 75, tại đầu thôn đại đội Hoa Hòe, vị hôn phu vừa đi nghỉ về đã cứu một nữ thanh niên tri thức bị rơi xuống nước. Dưới sự tấn công đầy vẻ đáng thương của đối phương, với lý do “chạm vào cơ thể bạn nữ”, anh ta đã hủy hôn với tôi. Và ngay đêm hủy hôn đó, tôi đã mơ một giấc mơ. Trong mơ, nữ thanh niên tri thức Lục Uyển Uyển chính là nữ chính của truyện trọng sinh, còn Triệu Vân Trạch – người hủy hôn với tôi – lại là nam chính có tính cách thô kệch. Vì kiếp trước gả nhầm người, phải sống lưu lạc đầu đường xó chợ, nên khi Lục Uyển Uyển nhìn thấy một Triệu Vân Trạch hiên ngang trên bản tin cùng với hình ảnh tôi mặc quần áo tươi sáng bên cạnh anh ta, cô ta đã vô cùng hối hận. Thế nên sau khi được sống lại một đời, cô ta không tiếc dùng mọi thủ đoạn thiết kế chính mình, cũng phải ép Triệu Vân Trạch hủy hôn với tôi để có thể ở bên anh ta. Và cô ta thực sự đã toại nguyện. Đến cuối tiểu thuyết, nhờ vào hào quang nữ chính, Lục Uyển Uyển trở thành người giàu nhất cả nước, được Triệu Vân Trạch cưng chiều hết mực, còn sinh được ba con một lúc, sống một đời hạnh phúc viên mãn. Còn tôi, vì “lòng đố kỵ”, đã bị cô ta nhẫn tâm hãm hại, cuối cùng chết thảm trong căn nhà đất cũ nát, một xác hai mạng. 01 “Thất cô cô, đầu thôn có chuyện rồi!” Tiểu Thạch Đầu chạy đến thở hổn hển, trán đầm đìa mồ hôi. Nghe cậu bé nói vậy, lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi bất an khó tả. “Có chuyện gì thế?” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn không tránh khỏi sự run rẩy mà chính mình cũng không nhận ra. “Chú út nhà họ Triệu vừa cứu được Lục thanh niên tri thức dưới nước, hai người còn hôn nhau thật lâu ngay tại đầu thôn, rất nhiều người trong thôn đã nhìn thấy hết rồi.” Tim tôi đập thót một cái, vội vàng chạy về phía đầu thôn. Ở thời đại này, nam nữ ôm nhau đã là quá mức quá đáng rồi, huống chi là hôn nhau. Khi tôi đến nơi, Lục Uyển Uyển đang nép mình đầy vẻ đáng thương trong lòng Triệu Vân Trạch, hai cơ thể ướt đẫm dán chặt lấy nhau, vô cùng thân mật. Khi ánh mắt chạm nhau, Triệu Vân Trạch nhất thời chột dạ, vừa định buông Lục Uyển Uyển ra thì thấy cô ta đã ngất lịm đi mất rồi. Thấy sắc mặt Lục Uyển Uyển trắng bệch bất thường, anh ta chẳng còn tâm trí đâu mà để ý chuyện khác, vội vàng bế thốc cô ta chạy về phía trạm y tế trong thôn. “Đồng chí Lục Uyển Uyển, cô nhất định phải cố gắng lên.” Triệu Vân Trạch nhẹ nhàng an ủi, giọng điệu dịu dàng đến mức cực điểm. Tôi nỗ lực kìm nén cơn giận, lặng lẽ rơi lệ, tự biến mình thành người đáng thương nhất để nhận được sự đồng cảm của mọi người. “Thật là tội lỗi quá mà!” “Triệu Vân trạch ngày thường trông có vẻ thật thà, sao giờ lại chơi bời thế này?” “Phi! Cái cô Lục thanh niên tri thức đó vốn chẳng yên phận gì, trước đây còn lôi kéo mấy thanh niên trong thôn giúp việc cho cô ta, giờ lại quấn lấy Triệu Vân Trạch, còn hôn nhau nữa, tôi thấy hai người này đã lén lút với nhau từ lâu rồi.” Thím Thúy đứng cạnh tôi chống nạnh, vẻ mặt đầy khinh bỉ. Cứ như vậy, tôi – với gương mặt đau buồn – được mọi người vây quanh đưa đến phòng khám. Kết quả là vừa mới tới cửa, đã nghe thấy giọng nói ngọt ngào, mềm mỏng của Lục Uyển Uyển truyền ra từ bên trong, kèm theo cả tiếng nức nở trầm thấp. “Cảm ơn đồng chí Triệu đã cứu tôi, nếu không có anh, tôi đã mất mạng rồi.” “Không... không cần cảm ơn.” Cửa vừa đẩy ra, mọi người liền thấy một Triệu Vân Trạch tai đỏ bừng, và một Lục Uyển Uyển phần lớn thân hình đang tựa vào lòng anh ta. Trên người Lục Uyển Uyển còn khoác áo khoác của Triệu Vân Trạch, càng làm tôn lên vẻ nhỏ nhắn, yếu ớt, đầy vẻ đáng thương. Thấy những thanh niên đi theo đều ho khẽ một tiếng rồi không tự nhiên cúi đầu xuống, tôi lao thẳng tới, giáng cho Triêu Vân Trạch một cái tát nảy lửa. “Triệu Vân Trạch, anh thật sự làm mọi người thấy buồn nôn đấy.” Ngay sau đó, tôi quay sang vung tay tát Lục Uyển Uyển một cái. Cô ta ôm lấy mặt, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, đáy mắt xẹt qua một tia hận ý. Tôi chẳng chút mảy may dao động, lạnh lùng lên tiếng: “Lục thanh niên tri thức, tôi và Triệu Vân Trạch đã đính hôn, mấy ngày nữa là tổ chức đám cưới rồi, cô hành xử không biết chừng mực như thế này, là muốn phá hoại hay sao?” Triệu Vân Trạch lần này trở về chính là để tổ chức đám cưới và đăng ký kết hôn với tôi. Nghe vậy, mắt Lục Uyển Uyển đỏ hoe, cô ta buông bàn tay trái đang sưng đỏ xuống, ngẩng đầu nhìn Triệu Vân Trạch rồi òa lên khóc nức nở: “Tôi không có, đồng chí Triệu, tại sao vị hôn thê của anh lại vu khống tôi như thế? Tôi cũng đâu muốn bị rơi xuống nước đâu.” “Hu hu hu...” “Anh cố tình bắt nạt tôi, muốn hủy hoại danh dự của tôi, tôi không sống nổi nữa đâu, hu hu...” Nói xong, cô ta cởi áo khoác của Triệu Vân Trạch ra, đi chân trần chạy về phía chỗ vừa rơi xuống nước, định nhảy xuống thêm lần nữa. Triệu Vân Trạch thấy vậy thì vô cùng xót xa, đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng. Anh ta lườm tôi một cái đầy giận dữ rồi vội vàng đuổi theo cô ta. Thấy dân làng xung quanh bị ảnh hưởng bởi Lục Uyển Uyển mà dần dần xa lánh mình, tôi giả vờ tức quá hóa nghẹn rồi ngất đi. Trong phút chốc, cả phòng khám trở nên hỗn loạn vô cùng. 02 Sau khi cứu được một Lục Uyển Uyển đang sống dở chết dở thêm lần nữa, Triệu Vân Trạch bất chấp sự chỉ trích của cả đại đội cũng nhất quyết đòi hủy hôn với tôi. Không có gào thét mất kiểm soát, không có chửi bới xối xả, tôi – người chỉ biết lặng lẽ rơi lệ – đã trở thành nạn nhân vô tội nhất. Sau khi nhà họ Triệu đến đòi hủy hôn, tôi tự nhốt mình trong phòng, chẳng buồn tiếp chuyện bất cứ ai. “Mẹ ơi, con xin mẹ, hãy để con yên một mình một lúc thôi!” Tôi co rúm người lại, ôm lấy đầu gối, thầm thì khóc lóc. Nói không đau lòng là nói dối, vì việc hủy hôn này khiến tôi mất hết mặt mũi, trong lòng cũng nghẹn đắng. Tôi không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, chỉ nhớ rằng mình đã mơ một cơn ác mộng vô cùng kinh khủng. Trong mơ, tôi thấy được cuộc đời bi thảm và nực cười của chính mình. Vào thời điểm tôi không hề hay biết, Triệu Vân Trạch từng yêu Lục Uyển Uyển ngay từ cái nhìn đầu tiên khi cô ta xuống nông thôn. Nhưng vì Lục Uyển Uyển chê anh ta xuất thân nông dân, là một kẻ thô kệch, nên đã luôn khinh miệt anh ta đủ đường. Triệu Vân Trạch, người tự thấy mình không xứng với cô ta, sau một thời gian trầm mặc, dưới sự sắp đặt của gia đình đã đính hôn với tôi. Giờ đây, Lục Uyển Uyển ở tuổi năm mươi được trọng sinh trở về, cô ta biết tương lai Triệu Vân Trạch sẽ có những thành tựu lớn lao, nên cảm thấy hối tiếc. 03 Ngày Triệu Vân Trạch nghỉ phép trở về, ngay khi vừa đến đầu thôn, anh ta đã nhìn thấy Lục Uyển Uyển đang vật lộn dưới nước. Vì quá quan tâm, sau khi cứu được cô ta lên, Triệu Vân Trạch đã mở miệng thực hiện hô hấp nhân tạo cho cô ta. Sau đó, dưới sự kích động từ hành vi tìm chết của Lục Uyển Uyển, Triệu Vân Trạch nhất quyết đòi hủy hôn với tôi. Sau khi hai bên gia đình trở mặt, Lục Uyển Uyển lại càng tỏ ra như không biết gì, lấy danh nghĩa báo đáp ơn cứu mạng để tìm mọi cách quyến rũ Triệu Vân Trạch. Khi người nhà họ Triệu bị những lợi ích nhỏ nhặt mà Lục Uyển Uyển ban phát mua chuộc, họ lần lượt chấp nhận cô ta, và tôi trở thành đối tượng bị mọi người bàn tán xôn xao. Ban đầu ai cũng thương cảm cho tôi, nhưng dần dần, vì thân phận cháu trai đại đội trưởng của Triệu Vân Trạch, lại thêm tin đồn anh ta sắp trở thành lãnh đạo nhỏ của đội vận tải truyền đến, nên những lời ra tiếng vào giữa anh ta và Lục Uyển Uyển cuối cùng cũng bị dập tắt. Sau khi sóng gió qua đi, Triệu Vân Trạch mua sắm đầy đủ "ba vòng một vang" (xe đạp, đồng hồ, máy khâu, đài radio) và ba mươi hai món đồ gia dụng, rình rang cưới Lục Uyển Uyển về làm vợ. Thấy cuộc sống của hai người họ ngày càng khấm khá, tôi – một cô gái già không lấy được chồng – bắt đầu bị dân làng châm chọc. “Chỉ có thể trách số cô ta không tốt, nhưng cũng đúng thôi, một cô thôn nữ như thế sao có thể so được với tiểu thư thành phố.” “Mọi người không biết đâu, Lục thanh niên tri thức đó vừa mềm mại vừa ngọt ngào, eo thon mông cong, giọng nói lại dịu dàng, còn rất vượng phu nữa, hèn gì cái thằng Triệu Vân Trạch kia cứ thế mà sấn tới giành lấy.” Vì những lời đồn này mà tôi mãi không lấy được chồng, tính tình cũng ngày càng trở nên cố chấp, luôn muốn so đo mọi việc với Lục Uyển Uyển. Khi tôi ngày càng trở nên "ngu ngốc vô tri", cuối cùng không thể tránh khỏi việc trở thành đối tượng để Lục Uyển Uyển bêu rếu trước mặt mọi người. Ngay cả khi tôi tố cáo cô ta đầu cơ tích trữ, người gặp xui xẻo cuối cùng vẫn là tôi. Ở bất cứ nơi nào có cô ta, tôi luôn bị làm cho trở nên rẻ mạt, không đáng một xu. Sau đó, tin tức khôi phục kỳ thi đại học truyền đến, Lục Uyển Uyển thản nhiên đi đăng ký dự thi. Tôi không muốn khuất phục trước sự sắp đặt của số phận, cũng dốc sức ôn tập, một lòng muốn rời khỏi ngôi làng miền núi lạc hậu và u mê này, muốn tránh xa Lục Uyển Uyển. Nhưng số phận thật nực cười làm sao, ngay ngày thi đại học, tôi đột nhiên bị đau bụng dữ dội, thậm chí còn chưa kịp bước chân vào phòng thi đã phải đưa đi bệnh viện.

Tóm tắt

Truyện kể về Thất cô cô, người bị vị hôn phu Triệu Vân Trạch hủy hôn sau khi anh cứu nữ thanh niên tri thức Lục Uyển Uyển khỏi đuối nước. Thất cô cô mơ thấy Lục Uyển Uyển là nữ chính trọng sinh, biết trước tương lai giàu sang của Triệu Vân Trạch nên cố tình chiếm đoạt. Trong mơ, Thất cô cô bị hãm hại và chết thảm. Tỉnh dậy, cô đối mặt với sự phản bội và âm mưu của đôi tình nhân.

  • • Khám phá cuộc chiến sinh tồn của một cô gái bị phản bội trong bối cảnh nông thôn thập niên 70.
  • • Yếu tố trọng sinh và âm mưu tình ái đan xen, tạo nên kịch tính gay cấn.
  • • Nhân vật nữ chính mạnh mẽ, không cam chịu số phận, đấu tranh giành lại cuộc đời.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Lý Vi Vi

Lý Vi Vi

19 phút

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

18 phút

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

30 phút

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

50 phút

Câu hỏi thường gặp

Truyện Thập Lý Hoa Hòe thuộc thể loại nào?

Truyện thuộc thể loại ngôn tình, trọng sinh, kết hợp yếu tố tâm lý và hành động.

Nhân vật chính trong truyện là ai?

Nhân vật chính là Thất cô cô, một cô gái bị hủy hôn và phải đối mặt với âm mưu của nữ chính trọng sinh Lục Uyển Uyển.

Bối cảnh truyện diễn ra ở đâu và thời gian nào?

Truyện lấy bố cảnh nông thôn Việt Nam những năm 1975, tại đại đội Hoa Hòe.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.