
7.995 từ · 16 phút đọc
Mạt Lê Hương Khí Kiếp trước, vào ngày tiệc thưởng hoa, trên ga giường của Trạng nguyên lang đã xuất hiện một vết máu đỏ. Để không hủy hoại tiền đồ của hắn, ta đã chủ động gánh lấy sự việc nhục nhã đó. Kể từ đó, các quý phu nhân trong kinh thành đều coi ta là mầm họa, là kẻ thù. Bước chân vào cửa Hàn gia, mẹ chồng ngày ngày hận ta, phạt ta quỳ trong Phật đường nhận lỗi. Sau này, hắn bị tra ra gian lận trong khoa thi, cả nhà bị đày đến biên cương. Mẹ chồng trút hết lửa giận lên người ta, giữa đường đẩy ta vào đám ăn mày, hành hạ ta đến chết. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày phát hiện vết máu đỏ ấy. Trạng nguyên lang đang nhìn về phía ta trước mặt bao nhiêu người. Ta gào lên một tiếng: "Dân nữ muốn tố cáo Trạng nguyên gia và phi tử của Hoàng thượng tư thông! Làm loạn quy củ, đáng chết!" 01 Khoảnh khắc vết máu bị lật ra, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ. Thái giám quỳ trên đất, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Kiếp trước, ta chính là lúc này đã thay Hàn Súc nhận lấy vụ bê bối đó. Ta tin hắn là người đọc sách nghèo khó, không nên bị hủy hoại bởi một buổi yến tiệc. Tin vào câu nói "sẽ đối tốt với nàng cả đời" khi hắn nắm tay ta. Tin rằng sau này hắn làm quan, nhất định có thể bảo vệ được ta. Vì vậy, ta đã đứng ra. Sau đó, ta trở thành trò cười cho cả kinh thành. Người người đều nói tiểu thư Tạ gia không biết xấu hổ, tại yến tiảng quyến rũ tân khoa Trạng nguyên. Các quý phu nhân coi ta là thứ dơ bẩn, các tiểu thư cười nhạo ta tự hạ thấp bản thân. Mẹ chồng phạt ta quỳ Phật đường, chép kinh thư, không cho ăn cơm. Hàn Súc chỉ biết đứng ngoài cửa nhỏ giọng khuyên ta hãy nhẫn nhịn một chút, nói rằng mẹ hắn đã lớn tuổi, bảo ta hãy bao dung. Ta nhẫn nhịn đến cuối cùng, đổi lại là việc hắn gian lận thi cử, cả nhà bị lưu đày. Còn ta, bị mẹ hắn đẩy thẳng vào ổ ăn mày. Ngày hôm đó tuyết rơi đầy trời, y phục của ta bị xé rách, móng tay cắm sâu vào bùn đất, cổ họng gào đến khản đặc cũng không có ai tới cứu. Nay mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại rồi. Trở lại ngày Hàn Súc còn chưa giẫm lên người ta để leo lên cao. Hắn đang đứng giữa đám đông, nhìn về phía ta. Nhưng chỉ cần nghĩ đến nền gạch Phật đường kiếp trước, nghĩ đến con đường lưu đàng, lồng ngực ta lại như bị lửa thiêu đốt. Vì vậy, trước khi bất kỳ ai kịp mở miệng, ta đã hét thật lớn: "Dân nữ muốn tố cáo Trạng nguyên gia và phi tử của Hoàng thượng tư thông! Làm loạn quy củ, đáng chết!" Tiếng hét này vừa dứt, cả căn phòng đều kinh hãi. Vị Hoàng đế trên long ỷ cũng đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt trầm xuống đầy áp lực. "Ngươi nói cái gì?" Ta quỳ sụp xuống, trán đập mạnh xuống đất. "Dân nữ không dám nói bậy. Hàn Súc tư thông với phi tử trong cung, vết máu trên giường này chính là bằng chứng!" Ta vừa dứt lời, Hàn Súc không hề nổi giận. Mặt hắn trắng bệch, đôi mắt lập tức trào lệ, khóe miệng nở một nụ cười khổ. "Tạ cô nương, nàng thật sự muốn tàn nhẫn đến thế sao?" 02 Xung quanh bắt đầu xôn xao. Hắn nghẹn ngào nói tiếp: "Đêm đó ở hậu hoa viên, nàng khóc lóc nói gia đình ép nàng gả cho tên khốn kia, cầu xin ta đưa nàng đi. Ta nhất thời mủi lòng, làm trái quy củ. Vốn định sau yến tiệc hôm nay sẽ cầu xin Hoàng thượng ban hôn, dù không cần chức Trạng nguyên này nữa cũng phải bảo vệ nàng. Vậy mà nàng, nàng hay lắm, để không liên lụy đến danh tiếng Tạ gia, lại quay sang vu khống ta tư thông với phi tử." Hắn cười khổ một tiếng, như thể không còn sức chống đỡ, nước mắt thực sự rơi xuống. "Đó là tội tru di cửu tộc. Nàng đây là muốn ép chết ta, để bảo vệ sự trong sạch của nàng sao?" Mấy vị quý nữ đã che miệng bàn tán nhỏ xíu: "Chẳng trách Hàn đại nhân những ngày này sắc mặt không tốt." "Hóa ra là bị Tạ cô nương đeo bám." "Thật độc ác, bản thân mình không muốn mang tiếng xấu thì đẩy người khác vào đường chết." "Hàn đại nhân cũng thật đen đủi, đụng phải loại tai họa này." "Tàn nhẫn?" Ta nhìn chằm chằm Hàn Súc, "Hàn Trạng nguyên, ngươi thật khéo thêu dệt." Hắn dập đầu trước Hoàng đế: "Hoàng thượng, thần hoàn toàn trong sạch, xin Người minh tra. Nếu thần thực sự làm chuyện tư thông với phi tử, lập tức bị chém đầu cũng được. Nhưng nếu chỉ là tình cảm nam nữ mà bị vu khống, thần thà chết cũng không nhận." Thật là một thân chính khí. Trưởng công chúa đột nhiên đập mạnh chén trà xuống, mảnh vỡ bắn tung tóe dưới chân ta. Giọng bà lạnh như băng: "Gux láo!" "Phò mã mà bản cung đã nhắm trúng, đến lượt hạng tiện nhân nói lời xằng bậy như ngươi cắn xé sao?" Phò mã. Hóa ra là vậy. Lòng ta chùng xuống. Kiếp trước ta chỉ biết Trưởng công chúa ưu ái Hàn Súc, cứ ngỡ là vì ngưỡng mộ tài năng của tân khoa Trạng nguyên. Hóa ra bà đã sớm có ý muốn chiêu mộ hắn làm phò mã. Chẳng trách lúc đó bà vội vàng hất nước bẩn lên người ta, chẳng trách bà mặc kệ lời đồn đại khắp kinh thành, chẳng trách sau khi vào Hàn gia ta không bao giờ ngóc đầu lên nổi. Bà không phải bảo vệ người nhà, mà là đang bảo vệ phò mã tương lai của mình. Trưởng công chúa đứng dậy: "Ngươi một mực khẳng định hắn tư thông với phi tử, bằng chứng đâu? Vết máu trên giường kia rõ ràng là ngươi muốn bám lấy Hàn đại nhân chứ gì." Cả căn phòng xôn xao. Bà vẫn chưa dừng lại: "Người đâu, lôi hạng tiện nhân nói lời dối trá này xuống, khám xét thân thể trước. Nếu tìm thấy thư tình gì không đáng nhắc tới, trực tiếp dùng gậy đánh chết cho ta." 03 Bốn năm bà vú lập tức xông lên. Toàn là những người già quen việc trong phủ Trưởng công chúa, ánh mắt hung dữ đầy vẻ sành đời. Trước mặt bao nhiêu hoàng thân quốc thích, họ thô bách kéo tay áo, túm cánh tay ta. Lòng ta lạnh ngắt. Bị lột y phục khám xét trước đám đông, đối với một thiếu nữ chưa xuất giá mà nói, còn khó chịu hơn cả cái chết. Cho dù không tìm thấy gì, danh tiếng của ta cũng coi như xong đời. Kiếp trước chính vì ta quá giữ quy củ, quá sợ liên lụy đến nhà ngoại, nên mới sai một ly đi một dặm. Kiếp này, ta quyết không cam chịu số phận. Ta mạnh mẽ hất văng một bà vú ra, giọng nói vang tận đỉnh điện: "Hoàng thượng đang ở đây, Trưởng công chúa vậy mà dám dùng tư hình với ta trước mặt Người! Thứ dân nữ tố cáo là chuyện xấu trong hậu cung, thứ dân nữ tra là thể diện của Hoàng thượng. Trưởng công chúa vội vàng bịt miệng ta như vậy, rốt cuộc là đang bảo vệ ai!" Sắc mặt Trưởng công chúa biến đổi: "Tiện nhân, ngươi dám lôi kéo bản cung!" "Dân nữ không dám lôi kéo, chỉ xin hỏi một câu." Ta nhìn chằm chằm bà, "Nếu Hàn Súc thực sự trong sạch, tại sao không cho tra? Tại sao không để Cấm quân phong tỏa điện phụ, thẩm vấn từng người ra vào, mà lại đi khám xét thân thể ta trước!" Hoàng thượng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng không lớn nhưng át đi mọi tiếng xôn xao. "Dừng tay hết cho trẫm." Mấy bà vú khựng lại, không dám động đậy nữa. Hoàng thượng nhìn ta, ánh mắt cực kỳ trầm mặc: "Nha đầu Tạ gia, ngươi đã mở miệng thì phải biết rằng, nếu không đưa ra được bằng chứng, vu khống quan triều đình, lôi kéo phi tử hậu cung, đó là tội chết." Ta quỳ thẳng tắp, đầu gối đập xuống đất phát ra một tiếng "đùng". "Dân nữ biết." "Vậy mà ngươi còn dám cáo?" "Dân nữ dám." Trong điện lại trở nên tĩnh lặng. 04 Ta có thể cảm nhận được vô số ánh mắt đang đè nặng lên người mình, như muốn đóng đinh ta tại chỗ. Nhưng so với nền gạch lạnh lẽo ở Phật đường kiếp trước, so với gió tuyết trên con đường lưu đày, so với đêm tối trong ổ ăn mày, những thứ này chẳng là gì cả. Hàn Súc nhìn ta chằm chằm, đột nhiên lộ ra vẻ mặt như sắp khóc. Biểu cảm đó ta quá quen thuộc rồi. Mỗi khi hắn muốn hại ta, đều dùng cái bộ dạng này. "Nếu đã như vậy," hắn hạ thấp giọng, "vi thần cũng không thể tiếp tục giấu giấu cho Tạ cô nương được nữa." Tim ta thắt lại. Kiếp trước không có màn kịch này. Nhưng lần này ta ra tay trước, hắn tự nhiên phải đổi chiêu khác. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc khăn tay, hai tay nâng lên cao. Chiếc khăn trắng tinh, góc khăn thêu hoa văn của Tạ gia, một bên còn dùng chỉ xanh thêu một chữ "Đại" nhỏ xíu. Đó là tên mọn của ta. Hơi thở ta đột ngột ngừng lại. Đó chính là chiếc khăn ta đã làm mất mấy ngày nay. Hàn Súc quỳ rạp xuống đất, giọng nói đứt quãng như đau lòng đến cực điểm: "Hoàng thượng, đây là vật định tình mà Tạ cô nương tặng cho vi thần. Nàng ấy nói nếu hôm nay vi thần không thừa nhận quan hệ với nàng trước mặt mọi người, nàng sẽ khiến vi thần thân bại danh liệt. Vi thần vốn tưởng chỉ là chuyện nam nữ, không ngờ lại trở thành con dao để nàng vu khống vi thần." Hắn vừa nói vừa giơ cao chiếc khăn lên. "Mùi hương trên chiếc khăn này giống hệt mùi hương còn sót lại trên giường kia. Xin Hoàng thượng minh tra!" Ánh mắt mọi người lập tức thay đổi. Chiếc khăn đưa đến trước mặt Ngự tiền, thái giám vừa mở ra, các quý phu nhân đã nhận ra hoa văn Tạ gia. "Đúng là đồ của Tạ gia thật." "Đến cả tên mọn cũng thêu lên rồi, muốn chối cũng không xong." "Hàn đại nhân nếu thực sự có ý xấu, hà tất phải để lại bằng chứng thế này." Sắc mặt Hàn Súc trắng bệch, như một kẻ chịu hết uất ức nhưng vẫn cố gượng dậy vẻ thanh cao. Kiếp trước khi hắn bị áp giải vào đại lao, cũng dùng đôi mắt đỏ hoe nắm lấy tay ta mà nói: "Đại nương, nếu ta có một chút gì phụ lòng nàng, sẽ bị thiên lôi đánh chết." Sau đó sấm chẳng đánh chết được hắn, mà ta đã chết trước.