
9.320 từ · 19 phút đọc
Ngày thi đấu cuộc thi hóa học, tiểu sư muội đề nghị dùng nước máy thay thế cho nước cất. "Sư tỷ, bảo vệ nguồn nước là trách nhiệm của mỗi người mà." Thanh mai trúc mã lập tức tiếp lời: "Tầm vóc này, Kỳ Kỳ đúng là vừa đẹp người vừa đẹp nết." Tôi từ chối, bày tỏ rằng nước máy có nhiều tạp chất sẽ ảnh hưởng đến phản ứng vật chất, và kiên trì dùng nước cất để hoàn thành thí nghiệm. Cuộc thi diễn ra rất thuận lợi, chúng tôi giành được giải vàng. Nhưng tiểu sư muội lại livestream tố cáo hành vi của tôi. "Sư tỷ nói em vô tri ngay trước mặt bao nhiêu người, chẳng lẽ một người yêu môi trường như em lại có lỗi sao?" Thanh mai trúc mã công khai mỉa mai tôi: "Ai đó đúng là bá vương phòng thí nghiệm, mắt cao hơn đầu đã thành thói quen rồi." Ba ngày sau, địa chỉ nhà tôi bị đào ra. Một đám người chặn trước cửa ném đá, tạt sơn. Mẹ tôi lên cơn đau tim, xe cấp cứu bị chặn ở đầu ngõ không vào được. Tôi và cha đều chết trong sự hỗn loạn đó. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày thi đấu hóa học. 07 Phòng thí nghiệm hóa học. Tống Nguyệt Kỳ cầm cốc nước máy vừa lấy từ vòi, đắc ý lắc lắc. "Bây giờ nước máy cũng đã được tinh lọc rất sạch sẽ rồi." "Hay là lát nữa thi đấu chúng ta dùng trực tiếp nước máy làm thí nghiệm đi, như vậy vừa tiết kiệm thời gian lại vừa thuận tiện!" "Sư tỷ, bảo vệ nguồn nước là trách nhiệm của mỗi người mà." Nói xong nàng còn tinh nghịch thè lưỡi, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu. Thanh mai trúc mã Chu Diễn Sơ lập tức tiếp lời. "Tầm vóc này, Kỳ Kỳ đúng là vừa đẹp người vừa đẹp nết." "Vân Hòa, cậu đồng ý với Kỳ Kỳ đi, nhưng công lao này là của Kỳ Kỳ đấy, lát nữa cậu phải nói rõ với giáo sư, không được chiếm đoạt công lao của cậu ấy." Những lời não tàn này giống hệt như kiếp trước. Còn các sư huynh đệ khác, tuy có vài người nhíu mày nhưng cũng chẳng một ai lên tiếng phản đối. Kiếp trước nhìn thấy cảnh này, tôi đã rất tức giận. Đầu tiên là từ chối yêu cầu não tàn của Tống Nguyệt Kỳ, sau đó chỉ trích các sư huynh đệ khác, nói rằng Tống Nguyệt Kỳ mới vào phòng thí nghiệm, không hiểu kiến thức cơ bản nhất thì cũng không sao, nhưng đám người cũ các anh sao có thể để nàng ta làm xằng làm bậy như vậy. Bề ngoài họ không ai phản bác tôi, đều ngoan ngoãn nhận lỗi. Nhưng cuộc thi vừa kết thúc, Tống Nguyệt Kỳ liền livestream bạo lực mạng tôi, và đám sư huynh đệ theo tôi suốt ba năm qua cũng quay lưng đâm sau lưng tôi. Tôi hận Tống Nguyệt Kỳ và Chu Diễn Sơ, cũng hận cả đám sư huynh đệ mà chính tay tôi đã dẫn dắt suốt ba năm, giúp họ gặt hái vô số vinh quang. Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay, nỗi đau đè nén cơn hận thù ngút trời. Nhưng trên mặt vẫn như thường lệ, mỉm cười dịu dàng. "Đây là một ý tưởng rất sáng tạo, các em có ai ủng hộ không?" Trong đôi mắt to tròn linh động của tiểu sư muội, tất cả bọn họ đều đồng loạt giơ tay lên. Nụ cười trên mặt tôi càng đậm hơn. "Nếu mọi người đã đồng ý, vậy thì đổi đi." Nghe thấy lời này, Tống Nguyệt Kỳ phấn khích nhảy dựng lên, lập tức đập tay ăn mừng với tất cả các sư huynh đệ. Mọi người vây quanh nàng ta ở giữa, còn nàng ta thì nghiêng đầu cười tinh nghịch với tôi. Sự khiêu khích hiện rõ mồn một, nhưng nụ cười trên mặt tôi còn rạng rỡ hơn cả nàng ta. Đã là một lũ ăn cháo đá bát, vậy thì tôi không dẫn dắt bọn họ chơi nữa. Tự mình lập nhóm riêng để giành chức vô địch, chẳng phải tốt hơn sao? 02 Tuy rằng chỉ còn cách cuộc thi một tiếng đồng hồ. Nhưng khi giáo sư nghe thấy tôi muốn đăng ký lại, tự lập một nhóm riêng, bà không những không tức giận mà ngược lại còn khẽ cười. "Tự lập một nhóm thì tốt quá, càng dễ tạo thành tích và điểm cộng cao." "Cũng chỉ có đứa trẻ như con là quá trọng tình nghĩa, cứ nói phải có đầu có cuối, nhất định phải thi đấu theo đội với họ, giờ mới nghĩ thông suốt rồi sao." "Để ta đi đăng ký cho con, con cũng tự đi chuẩn bị một chút đi, đến lúc đó đừng để ta thất vọng." Nghe thấy lời này, mũi tôi không khỏi cay cay. Kiếp trước khi tôi bị tất cả sư huynh đệ phản bội, duy nhất chỉ có giáo sư là chọn tin tưởng tôi, chạy vầy khắp nơi giúp tôi tìm chứng cứ, tìm quan hệ. Nhưng sức lực của một mình bà quá nhỏ bé, bà còn bị tố cáo ác ý, suýt chút nữa thì không giữ nổi chức giáo sư. Tôi gật đầu thật mạnh, nghiêm túc nói: "Giáo sư, cô yên tâm, em nhất định sẽ mang về cho cô vị trí thứ nhất." Nụ cười trên mặt giáo sư càng rạng rỡ hơn, bà vui vẻ vỗ vai tôi. "Cô tin con." ••••• Vừa đăng ký xong thi đấu cá nhân, đã thấy Chu Diễn Sơ đi khắp nơi tìm tôi. Hắn vẻ mặt khó chịu nói: "Hạ Vân Hòa, cậu chạy đi đâu rồi? Tôi tìm khắp nơi mà không thấy." "Lát nữa vị trí trưởng nhóm thi đấu cậu nhường cho Kỳ Kỳ đi, cậu làm trưởng nhóm bao nhiêu năm rồi, cũng chẳng thiếu một lần này đâu." Tôi cố nén nụ cười nơi khóe miệng, giả vờ do dự nói. "Như vậy không hợp lắm nhỉ, Kỳ Kỳ là lần đầu tham gia thi đấu, trước đây cũng chưa có kinh nghiệm gì, đột ngột dẫn đội thì không ổn lắm đâu." "Các sư huynh đệ khác có đồng ý không? Rủi ro này hơi lớn." Chu Diễn Sơ cười khẩy một tiếng, đầy tự tin nói: "Có gì mà không hợp? Kỳ Kỳ tuy là lần đầu tham gia, nhưng còn có tôi ở bên cạnh hướng dẫn cậu ấy mà, hơn nữa tất cả các bước và lưu ý cậu cũng đã nói với chúng tôi hàng nghìn lần rồi." "Tôi đã nói với các sư huynh đệ khác rồi, họ đều đồng ý để Kỳ Kỳ làm trưởng nhóm." Nói xong sợ tôi không đồng ý, hắn lại bổ sung: "Chỉ cần cậu đồng ý nhường vị trí trưởng nhóm cho Kỳ Kỳ, tôi sẽ đồng ý hẹn hò với cậu, làm bạn trai của cậu." "Tôi biết cậu đã thầm mến tôi nhiều năm rồi, nhưng cùng lắm tôi cũng chỉ có thể làm vậy trong mười ngày thôi, lâu hơn nữa Kỳ Kỳ sẽ dỗi mất." "Nhưng nếu cậu muốn ở bên tôi lâu dài thì cũng không phải là không được, chỉ cần cậu lấy lòng Kỳ Kỳ, khiến cậu ấy đồng ý là xong. Cậu ấy là người đặc biệt đơn thuần và lương thiện, chỉ cần cậu giúp chúng tôi làm thí nghiệm, viết luận văn và đứng tên cho chúng tôi, cậu ấy chắc chắn sẽ đồng ý thôi, bây giờ cậu đang vui mừng đến phát điên rồi đúng không?" 03 Nghe thấy lời này, tôi tức đến mức bật cười. Người ta thường nói kẻ không biết xấu hổ là vô địch thiên hạ, câu này quả nhiên không sai. Nói tôi thầm mến hắn, chẳng thà nói việc hắn thích tôi là chuyện ai ai cũng biết, từ mẫu giáo đến trung học, hễ có giới tính khác nào xuất hiện bên cạnh tôi, hắn đều cực lực bài xích. Sau khi lên đại học, hắn còn công khai tự nhận mình là bạn trai tôi. Nhưng không ngờ nửa năm trước trong buổi lễ đón tân sinh viên, hắn và Tống Nguyệt Kỳ cùng làm người dẫn chương trình, cứ thế qua lại rồi trở nên thân thiết, còn cầu xin tôi cho nàng ta vào phòng thí nghiệm. Nghĩ đến tình nghĩa thanh mai trúc mã, giúp đỡ lẫn nhau thuở thiếu thời, tôi đã đồng ý. Dần dần hai người họ bắt đầu hình với bóng, còn có bạn bè nói với tôi thấy họ đi vào rừng cây nhỏ giữa đêm khuya này nọ. Nói không tức giận là nói dối. Nhưng dẫn dắt đội làm được hai dự án thì cũng nguôi ngoai, dù sao làm thí nghiệm có thể khiến dopamine của tôi tiết ra, thành quả có thể giúp tôi đứng ở vị trí cao hơn. Vì vậy dần dần tôi cũng buông bỏ chuyện này, sớm đã xem Chu Diễn Sơ như một người bạn tốt. Kết quả, hóa ra bấy lâu nay trong lòng hắn, tôi là kẻ lụy tình, không có hắn thì không sống nổi. Cái sự tự tin mù quáng này thật khiến người ta buồn nôn. Khóe miệng tôi nhếch lên, nhưng trong mắt lại lạnh lẽo vô cùng. "Nếu mọi người đã đồng ý, vậy tôi đương nhiên cũng đồng ý." "Vậy cuộc thi đội nhóm lát nữa giao lại cho các cậu nhé, tôi không tham gia nữa." Nghe thấy lời này, Chu Diễn Sơ cười lạnh thành tiếng. "Hạ Vân Hòa, cậu đang đe dọa tôi đấy à?" "Đây là do chính cậu tự rút lui không tham gia, đừng có trách chúng tôi đuổi cậu đi." Tôi mân mê chiếc điện thoại đang ghi âm trong túi, mỉm cười gật đầu. "Ừ ừ, là tôi chủ động rút lui, vậy chúc các cậu thi đấu thuận lợi, giành được thứ hạng cao nhé." Vốn dĩ định tìm một cái cớ để nói là rút khỏi cuộc thi đội nhóm. Đúng là không tốn chút công sức nào mà, hơn nữa để đề phòng bọn họ quay lại cắn ngược mình như kiếp trước, tôi đã ghi âm lại tất cả. 04 Chuyện tôi rút khỏi cuộc thi đội nhóm nhanh chóng được mọi người biết đến. Các sư huynh đệ theo tôi ba năm không một ai lên hỏi nguyên nhân, tất cả đều giả vờ như không biết chuyện này. Khóe miệng Tống Nguyệt Kỳ ngoác tận mang tai, nàng ta mỉa mai tôi ngay trước mặt: "Sư tỷ, chỉ vì mọi người đề cử em làm trưởng nhóm nên chị tức giận rút lui sao?" "Chuyện này cũng không thể trách mọi người được, có lẽ bình thường chị quá hung dữ, lại rất mạnh mẽ, mọi người không thích chị cũng là chuyện bình thường thôi." "Hi hi, cho dù sư tỷ không có ở đây, lát nữa chúng em cũng sẽ giành lấy vị trí thứ nhất, như vậy mọi người mới biết bản thân chúng em cũng rất giỏi, chứ không phải chỉ có mình sư tỷ được nổi bật." Hóa ra sự phản bội của các sư huynh đệ chỉ đơn giản là vì hào quang của tôi đã lấn át họ.