Song Sinh Lục Trà

Song Sinh Lục Trà

Hành độngTrinh thám

10.819 từ · 22 phút đọc

Kiếp trước, tôi và Thẩm Duyệt chào đời cùng một lúc. Nàng ta luôn giả vờ ngoan hiền, khéo léo nói năng, khiến mẹ hết lần này đến lần khác thiên vị nàng ta. Đến mức sau này nàng ta vô ý giết người, để bảo vệ con gái, mẹ đã đẩy tôi ra chịu tội thay. Khi tôi chết trong ngục với nỗi hận thấu xương. Thẩm Duyệt đang cầm giấy báo nhập học cao học vốn thuộc về tôi để đến trường báo danh. Được sống lại một đời, vào năm chúng tôi năm tuổi, lần đầu tranh giành con búp bê. Tôi đã kịp thời ngã xuống đất trước khi cha mẹ bước vào phòng, sau đó giả vờ kiên cường lên tiếng: "Không trách Duyệt Duyệt đâu ạ, em ấy chỉ là quá muốn con búp bê của con thôi..." 01 "Đưa con thỏ cho em!" Thẩm Duyệt năm tuổi hét lên tranh giành một con thỏ bông với tôi. Tôi đang lặng lẽ đếm tiếng bước chân vội vã ngoài cửa. Khoảnh khắc ổ khóa bị vặn mở. Tôi không chút do dự buông tai thỏ đang nắm chặt ra, ngồi bệt xuống đất. Mẹ vẫn giống hệt kiếp trước, nhanh chóng lao về phía Thẩm Duyệt, nắm vai nàng ta kiểm tra xem có bị thương không. Cha vừa đỡ tôi đang ngã dưới đất dậy. Mẹ đã bất mãn quát tôi: "Thẩm Hân, con lại gây sự với em thế hả!" Tôi cụp mắt xuống. Vẫn là những lời y hệt kiêu kiếp trước. Rõ ràng chúng tôi sinh ra chỉ cách nhau vài phút. Chỉ vì Thẩm Duyệt biết khóc, biết nháo, biết nũng nịu. Nên mẹ luôn thiên vị nàng ta vô điều kiện. "Em bình tĩnh lại đi." Cha nhíu mày lên tiếng, "Cả cha và mẹ đều thấy là Duyệt Duyệt đẩy Hân Hân." Cha vẫn giống như kiếp trước, dùng lý lẽ thuyết phục người. Nghe thấy lời cha nói, Thẩm Duyệt lập tức lớn tiếng phản bác: "Con không có đẩy chị! Chị tự ngã đấy chứ!" "Hân Hân, con nói xem, chuyện là thế nào?" Cha hỏi. Tôi chuẩn bị cảm xúc, đảm bảo hốc mắt đã đầy nước mắt, rồi mới ngẩng đầu lên, giả vờ kiên cường đáp: "Cha ơi, không trách Duyệt Duyệt đâu ạ, em ấy chỉ là quá muốn con búp bê của con thôi, mặc dù đây là món quà cha tặng cho con..." Lần này, bất cứ ai có mắt cũng đều nhìn ra vấn đề nằm ở đâu. Cha nói với Thẩm Duyệt: "Xin lỗi Hân Hân đi." Thẩm Duyệt há hốc miệng, đôi mắt xinh đẹp đầy vẻ chấn kinh. Rõ ràng nàng ta không ngờ tôi lại cướp mất kịch bản của mình. Ngay sau đó, nàng ta mới như sực tỉnh, hét lớn: "Con đã bảo không phải con mà! Con không có đẩy chị! Chị tự ngã đấy!" Tôi giả vờ sợ hãi rúc vào lòng cha. Rồi ở nơi không ai nhìn thấy, khóe miệng tôi chậm rãi nhếch lên. Tôi và Thẩm Duyệt là chị em sinh đôi. Kiếp trước, nàng ta luôn giả vờ ngoan hiền, khéo léo nói năng, khiến mẹ hết lần này đến lần khác thiên vị nàng ta. Đến mức sau này nàng ta vô ý giết người, để bảo vệ con gái, mẹ đã đẩy tôi ra chịu tội thay. Khi tôi chết trong ngục với nỗi hận thấu xương. Nàng ta đang cầm giấy báo nhập học cao học vốn thuộc về tôi để đến trường báo danh. Không ngờ ông trời có mắt, tôi lại có thể sống lại một đời. Kiếp này, đương nhiên tôi sẽ không còn u mê làm người chị hiểu chuyện chịu đựng mọi ấm ức nữa. Đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn. Lẽ ra tôi phải có một cuộc đời rực rỡ ánh sáng, chứ không phải chết thảm nơi lao tù. 02 Thẩm Duyệt vẫn đang gào khóc: "Con không có đẩy chị! Con chỉ muốn con thỏ này thôi, tại sao cha lại mua thỏ cho chị mà không mua cho con!" Đối với cặp sinh đôi, về mặt vật chất, bất kể thứ gì cũng cần phải có đủ cho mỗi người. Mẹ nghe xong sắc mặt trầm xuống, nghiêm giọng chất vấn: "Thẩm Kha, ông làm thế là thế nào? Chỉ mua đồ chơi cho con gái lớn, không mua cho con gái út sao?" Cha nghe lời bà ấy nói thì có chút dao động. Sau khi chắc chắn tiếng của mình có thể lọt vào tai họ, tôi giả vờ vô tình lên tiếng: "Nhưng Duyệt Duyệt ơi, lúc cha mua cho chúng ta, rõ ràng em đã chọn gấu bông mà..." Đúng vậy, con thỏ này là tuần trước cha đưa chúng tôi đến cửa hàng đồ chơi để mua. Ông vốn định mua hai con thỏ giống nhau, nhưng Thẩm Duyệt cứ đòi bằng được gấu bông. Bởi vì nàng ta biết, chỉ cần nàng ta khóc lóc một chút. Mẹ sẽ yêu cầu người chị "hiểu chuyện" là tôi phải nhường đồ chơi ra. Như vậy, nàng ta sẽ có được cả hai con báu vật. Kiếp trước quả thật món đồ chơi này đã bị nàng ta cướp mất, nhưng lần này thì khác rồi. Tôi thận trọng nhìn cha. Sau khi chạm vào ánh mắt đáng thương của tôi, ông bất lực nói với mẹ: "Bà còn định chiều chuộng con bé đến bao giờ nữa?" Mẹ ngẩn người, dù biết là hiểu lầm tôi, nhưng vẫn cứng miệng đáp lại: "Chỉ là một món đồ chơi thôi mà, nó là chị, nhường cho em chơi một chút thì có sao?" Cha bế tôi lên: "Cũng chỉ chênh nhau có vài phút, có lớn đến mức nào đâu?" Ngay sau đó, ông mặc kệ Thẩm Duyệt vẫn đang khóc lóc, bế tôi rời khỏi nhà. "Cha đưa con đi mua một con búp bê khác." Ông nói. Tôi cẩn thận tựa đầu vào vai ông. Thật tốt quá, tôi lại được gặp cha lần nữa. Kiếp trước, khi mẹ và bà ngoại cùng đám đông họ hàng đều thiên vị Thẩm Duyệt hơn cả. Cha là người duy nhất biết quan tâm và bảo vệ tôi. Tuy nhiên, ông đã không thể bảo vệ tôi mãi mãi. Năm mười tuổi, vào ngày sinh nhật, khi mẹ và ông xảy ra tranh cãi về việc ly hôn, ông đã gặp tai nạn xe cộ. Kể từ đó, sự hiện diện của tôi trong mắt mẹ ngày càng mờ nhạt. Bà cũng ngày càng thiên vị Thẩm Duyệt khéo miệng kia hơn. Đến mức sau khi Thẩm Duyệt vô ý giết người, để bảo vệ nàng ta, mẹ đã không tiếc đẩy tôi ra chịu tội thay. "Con đừng trách mẹ, bà ấy chỉ là quá nóng lòng thôi." Trên đường đi mua đồ chơi, cha vẫn luôn an ủi tôi như mọi khi. "Cô giáo ở mẫu giáo dạy phải biết nhường nhịn, lẽ ra con nên nhường cho Duyệt Duyệt." Tôi hiểu chuyện đáp lại: "Như vậy mẹ sẽ không giận nữa ạ." Kiếp trước khi học đại học, có một từ rất thịnh hành là "Trà xanh". Chỉ những kiểu người trước mặt thì giả vờ vô tội để nâng cao bản thân và hạ thấp người khác. Cũng chính đến lúc đó, tôi mới hiểu rõ Thẩm Duyệt đã lấy lòng mẹ như thế nào, khiến bà hết lần này đến lần khác nghiêng về phía nàng ta. Con người ta sẽ luôn đứng về phía kẻ tỏ ra yếu thế. Sự thiên vị ăn sâu vào xương tủy của mẹ không thể thay đổi, tôi chỉ có thể dựa vào cha. Vì vậy kiếp này, tôi không chỉ muốn thay đổi vận mệnh của mình, mà còn phải thay đổi cả vận mệnh của cha nữa. 03 Đến khi tôi và cha về tới nhà, Thẩm Duyệt đã không còn khóc lóc nữa. Thậm chí khi nhìn thấy chúng tôi, nàng ta còn ngoan ngoãn tiến lên xin lỗi tôi. "Hai đứa là chị em, Duyệt Duyệt xin lỗi con một tiếng coi như xong chuyện." Mẹ nói với vẻ chẳng hề bận tâm. Thẩm Duyệt cũng cười ngọt ngào: "Chị ơi, em xin lỗi nhé! Em không nên lấy đồ chơi của chị." Tuy nàng ta đang cười. Nhưng ý đồ xấu xa thoáng qua trong mắt nàng ta đã bị tôi bắt trọn. Quả nhiên, khi tôi trở về phòng mình. Con thỏ bông kia đã bị ai đó cắt thành từng mảnh vụn. Chúng được đặt ngay ngắn trên bàn học của tôi như một lời đe dọa. Ai làm việc này, không cần nói cũng rõ. Thẩm Duyệt kiếp trước chính là như vậy. Thứ gì nàng ta không có được, tôi cũng đừng hòng chạm tới. Thẩm Duyệt theo sau tôi vào phòng: "Nếu chị dám mách cha mẹ, em sẽ nói chị muốn dùng dao đâm em." Tay nàng ta cầm một con dao rọc giấy nhỏ nhắn, lưỡi dao đang tì ngay lòng bàn tay mình. Tôi gần như tức đến mức bật cười. Hóa ra thật sự có những kẻ sinh ra đã mang mầm mống độc ác. Trước đây tôi chỉ nghĩ là do mẹ quá nuông chiều nàng ta. Bây giờ xem ra, tôi đã lầm rồi. "Không sao đâu, em gái." Tôi học theo dáng vẻ của nàng ta, mỉm cười nói: "Cha đã mua cho chị búp bê mới rồi." Tôi lấy từ trong túi ra một con thỏ bông y hệt như thế: "Nếu em còn muốn chơi, cứ lấy mà chơi nhé." Biểu cảm trên mặt Thẩm Duyệt cứng đờ. Dường như nàng ta không ngờ tôi lại biết dùng chiêu trò "trà xanh" giống y hệt mình. "Còn nữa..." Tôi chậm rãi tiến lại gần, ghé sát tai nàng ta thì thầm: "Trẻ con không được chơi dao đâu nhé, nguy hiểm lắm đấy." Nói xong, nhân lúc nàng ta chưa kịp phản ứng, tôi nhẹ nhàng nắm lấy lưỡi dao rẫy trong tay nàng ta. Khi nàng ta sực tỉnh và ra sức giằng co với tôi. Lòng bàn tay tôi đã bị lưỡi dao làm trầy xước. Theo sự kinh hoàng dần hiện lên trong mắt nàng ta. Tôi chớp chớp mắt, vừa rơi lệ vừa mở miệng: "Cha ơi! Mẹ ơi! Duyệt Duyệt cắt hỏng búp bê của con rồi, còn dùng dao rọc giấy đâm con nữa. Hu hu..." 04 Kể từ đó, Thẩm Duyệt có một khoảng thời gian dài không dám chọc vào tôi. Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ vài tuổi. Tôi còn "trà" hơn nàng ta, còn giỏi diễn hơn nàng ta, mỗi lần nàng ta định dùng chiêu gì đều bị tôi chặn đứng ngược lại. Nhưng sống cùng nhau lâu ngày. Những chi tiết mà kiếp trước tôi không để ý đều bắt đầu hiện rõ mồn một. Hồi mẫu giáo, nàng ta sẽ lôi kéo những đứa trẻ khác cô lập tôi. Sẽ thêu dệt trước mặt cô giáo những việc mà tôi hoàn toàn không làm. Cái ác này, nàng ta gần như là tự thân học được. Hay nói cách khác, nó đã thấm vào trong máu thịt nàng ta rồi. Đôi khi tôi thậm chí còn suy nghĩ. Kiếp trước, liệu có thực sự là nàng ta vô ý giết người không? Mặc dù mẹ vẫn thiên vị nàng ta hơn một chút, nhưng dưới sự tấn công bằng "trà nghệ" của tôi, thái độ đối với tôi cũng dần dịu đi, ít nhất là không còn lộ liễu nữa. Mọi chuyện kéo dài cho đến khi chúng tôi lên tiểu học, mối quan hệ cân bằng này bị phá vỡ.

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Phản đòn chị họ si mê tình ái

Phản đòn chị họ si mê tình ái

18 phút

Giấc Mộng Thanh Bắc Của Chị Dâu

Giấc Mộng Thanh Bắc Của Chị Dâu

23 phút

Cô Bé Nhỏ Ở Viện Mồ Côi

Cô Bé Nhỏ Ở Viện Mồ Côi

31 phút

Trường học họp phụ huynh, tôi thuê một người mẹ giả

Trường học họp phụ huynh, tôi thuê một người mẹ giả

31 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.