
7.844 từ · 16 phút đọc
Sau màn thân mật, bạn gái ngoan ngoãn đi mua đồ ăn đêm cho tôi. Tôi phấn khích nằm trên giường rung đùi, gọi video tán phét với mấy anh em ở ký túc xá đại học: "Bạn gái lão tử là người đẹp nhất thiên hạ, miệng nhỏ như anh đào, mắt sáng răng đều." Đám anh em ai nấy đều ngưỡng mộ đến chảy nước miếng, nhao nha trực khen ngợi quá lợi hại, bảo không hổ danh là tôi. Chỉ có Khâu Tuấn nhíu mày, trịnh trọng hỏi tôi: "Triệu Minh, sao trên cổ cậu lại có một sợi chỉ đỏ, trông như có ai đang treo đầu cậu lên vậy." 01 Nghe hắn nói thế, tôi vô thức sờ lên cổ, chẳng thấy gì cả. Tôi cười mắng hắn: "Con trai, đừng có dọa bố mày!" Mấy anh em khác lúc này cũng phản ứng lại, nhao nhao phụ họa theo: "Triệu Minh, thật đấy, cậu đi xem thử đi, không biết có phải bệnh truyền nhiễm gì không." "Lạ thật nha, trước khi nghỉ lễ cậu đâu có vết đỏ này." "Trông cứ như bị ai siết cổ ấy, không lẽ cậu bị đánh rồi chứ!" Tôi cầm gương bên cạnh lên nhìn một cái, trên cổ có một sợi chỉ đỏ mảnh, trông như treo một sợi dây hồng, nhưng đoạn hội tụ vào giữa xương quai xanh lại là một kẽ hở. Sợi chỉ đỏ này không nối liền hoàn toàn. Khâu Tuấn vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, giống như một vị cao tăng đắc đạo: "Gần đây cậu có thường xuyên cảm thấy tức ngực, khó thở không?" Hắn nói đúng, tôi vô thức gật đầu. Khâu Tuấn là "ánh sáng đức hạnh" của ký túc xá chúng tôi. Khi những người khác mải mê yêu đương, la cà quán bar, Khâu Tuấn luôn từ chối với thái độ cực kỳ nghiêm túc. Hắn nói mình xuất thân từ thế gia huyền học, phải giữ thân trong sạch trước tuổi ba mươi mới có thể duy trì khả năng nhìn thấu âm dương. Trước khi tôi đi gặp bạn gái, hắn từng ngăn cản: "Gần đây cậu có mây đen bao phủ đỉnh đầu, trên người còn quấn đầy âm khí, không nên ra ngoài." Lúc đó, tôi nói với hắn: "Chết dưới hoa mẫu đơn, làm ma cũng phong lưu." Rồi dứt khoảng ngồi lên tàu hỏa, đến thành phố Xuyên tìm bạn gái. Mấy ông bạn khác lúc này lại cười nhạo trong video: "Khâu Tuấn, cậu lại bày trò mê tín dị đoan rồi!" "Haha, đừng có trêu nữa Khâu Tuấn, xem cậu làm Đại Minh sợ chưa kìa." "Cậu đi bệnh viện khám đi, chắc là bệnh ngoài da thôi." Khâu Tuấn không để ý đến bọn họ, giọng nói bình thản: "Triệu Minh, cô ấy có từng đưa tiền cho cậu không?" Tôi vội vàng gật đầu: "Có." Khâu Tuấn tiếp tục truy vấn: "Khi cô ấy đưa, trên tờ tiền có viết tên cậu không?" "Thậm chí," hắn dừng lại một chút, "còn viết cả ngày tháng năm sinh của cậu nữa." Tôi ngẩn người. Khâu Tuấn nói quá chuẩn, cứ như thể mọi cử động của tôi và bạn gái hai ngày nay đều đang bị hắn giám sát vậy. Lúc này trăng đã lên cao, màn đêm đen kịt như mực, tôi không nhịn được mà nuốt nước bọt. Lưu Dương, một người khác trong phòng, thấy mặt tôi tái mét thì cười lớn: "Khâu Tuấn, nhìn cậu làm nó sợ đến mức sắp tè ra quần rồi kìa, đừng trêu nó nữa!" Gia cảnh Lưu Dương rất khá giả, thường xuyên ở ký vừa chế nhạo mấy đứa còn lại là lũ nghèo kiết xác. Miệng mồm hơi thối một chút, nhưng bản chất không xấu. Những người khác cũng cười theo: "Đại Minh, cái gan bé tí như cậu thì sớm lên tàu về nhà đi, làm gì cái trò hẹn hò xa xôi thế này." "Đúng đấy, cứ tiếp tục yêu đương qua mạng cho ổn định đi, bảo với bạn gái là cậu vẫn còn là một đứa trẻ, rời nhà là sợ ngay, haha." Bị bọn họ khích tướng, cơ thể đang lạnh toát của tôi lại ấm lên. Đúng vậy, tôi và bạn gái A Thanh quen nhau qua mạng đã gần một năm rồi. Chúng tôi cùng chơi game, video chat, mỗi tối đều chúc nhau ngủ ngon. Mặc dù trước đây chưa từng gặp mặt, nhưng tôi rất hiểu cô ấy. Cô ấy vừa lương thiện vừa thuần khiêm, đối với tôi cực kỳ dịu dàng, tôi còn sợ gì chứ? Tôi mặc quần vào, xuống giường lục tìm tờ tiền kia, vừa tìm vừa đáp trả: "Lão tử chả sợ. Khâu Tuấn, cậu chỉ là ghen tị thôi, chính cậu là con chó độc thân, thấy tình yêu của tôi viên mãn nên không nói tiếp được nữa chứ gì." Ánh trăng soi rõ mồn một lên tờ tiền đó. Là một tờ tiền âm phủ. Sao lại có thể là tiền âm phủ? "Khâu... Khâu... Khâu Tuấn..." Tôi nghe thấy giọng mình hơi lắp bắp: "Cậu... cậu giúp tôi xem, chuyện này là sao!" Tôi đưa tờ tiền âm phủ lên trước camera điện thoại, Khâu Tuấn quan sát một hồi, sau đó, từ trong tai nghe truyền đến giọng nói khẳng định của hắn: "Xem ra tôi đoán không sai, cô ta muốn cùng cậu, dùng mạng đổi mạng." 02 "Đổi mạng? Đổi thế nào?" "Lấy cái chết để đổi lấy mạng sống của cậu." Lưu Dương thấy hai chúng tôi nói chuyện ngày càng vô lý, lại xen vào: "Triệu Minh, bạn gái cậu là người sống hay người chết cậu không biết sao? Sợ thì mau cút về đi." "Hơn nữa, đi thuê phòng còn phải dùng chứng minh thư chứ, người chết lấy đâu ra giấy tờ." Nghe Lưu Dương nói vậy, lòng tôi thực sự thấy an tâm hơn nhiều. Lúc nhận phòng, A Thanh đã xuất trình chứng minh thư, tôi nhìn rõ tên và số của cô ấy. Nhân viên lễ tân cũng đã tiếp nhận, còn quét khuôn mặt cho cô ấy. Cô ấy là người sống, tôi có thể khẳng định. Nhưng tờ tiền âm phủ này không thể giải thích được. Khâu Tuấn không mảy may để tâm đến lời mỉa mai của Lưu Dương, vẻ mặt hắn đầy lo âu: "Triệu Minh, cậu hãy nghĩ kỹ đi, cô ấy đưa tờ tiền âm phủ này cho cậu khi nào?" Tôi hơi ngượng nghịu: "Là lúc đó... lúc ấy cô ấy đầy vẻ thẹn thùng, đưa cho tôi tờ nhân dân tệ gấp thành hình trái tim, nói rằng... trên đó có viết ngày tháng năm sinh của tôi, tượng trưng cho việc chúng tôi sẽ vĩnh kết đồng tâm." "Cô ấy có cầm theo thứ gì kỳ lạ không? Ví dụ như một cái hộp chẳng hạn?" Khâu Tuấn vừa dứt lời, mấy anh em trong phòng lại cười: "Khâu Tuấn, cậu thật là quá ngây thơ, làm chuyện đó ai lại mang theo hộp chứ!" "Đúng đấy, đừng có giả thần giả quỷ nữa được không, làm thầy bói là bị bắt đấy." ...... A Thanh quả thực không cầm theo cái hộp nào. Nhưng cô ấy có một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền có hình dáng như một chiếc hộp nhỏ. Cái hộp đó không hề nhỏ, phải to bằng bốn ngón tay chụm lại. Lúc đó tôi nhìn mà thấy khó chịu không nói nên lời, muốn bảo cô ấy tháo ra. Nhưng cô ấy nhất quyết không tháo, ngay cả tôi cũng không cho chạm vào. Hơi thở của tôi trở nên dồn dập, lo lắng hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Khâu Tuấn..." Khâu Tuấn thở dài một tiếng: "Bạn gái cậu đã nuôi một tử hồn." "Cô ta dùng tiền để mua mạng của cậu." "Sau đó lấy chính bản thân mình làm cầu nối, kết nối cậu với tử hồn." Hắn nói xong, Lưu Dương đảo mắt trắng dã: "Triêu Minh, chuyện này mà cậu cũng tin à?" Những người khác cũng nhao nhaa nói: "Minh à, thằng Tuấn bình thường hay thích làm vẻ huyền bí lắm. Cậu cứ nghĩ kỹ đi, xem có phải ai đó chơi khăm rồi bỏ tờ tiền âm phủ này vào không." "Đúng đấy Minh, cái tính ham hố của cậu, gặp ai cũng đắc tội, biết đâu là ở nơi khác có kẻ thấy ngứa mắt nên làm thế." Nghe mấy anh em nói vậy, tôi cũng nghĩ có thể là bị ai đó trêu chọc. Với dáng vẻ yếu đuối của A Thanh, sao cô ấy có thể làm ra chuyện nuôi tử hồn được? Cô ấy ngay cả sâu nhỏ còn sợ, huống chi là nuôi quỷ? Tôi lật tờ tiền âm phủ lên xem, phát hiện trên đó không hề có chữ. Không có tên tôi, cũng chẳng có ngày tháng năm sinh. Tôi thở phào một cái, xem ra vừa rồi do mình quá căng thẳng thôi. Chắc là tên khốn nào đó nhân lúc tôi không chú ý đã nhét vào túi áo. Khâu Tuấn thấy tôi có vẻ nghi ngờ hắn, liền thản nhiên nói: "Cô ta làm sao có thể trực tiếp đưa tiền âm phủ cho cậu được. Bên ngoài nhất định phải bọc một tờ tiền thật, cậu tìm kỹ lại đi, xem hai vết gấp của chúng có khớp nhau không." Để chứng minh sự trong sạch của A Thanh, cũng để bản thân yên lòng, tôi lại sờ vào túi áo, lôi ra một tờ tiền. Trên tờ tiền viết rõ ràng: [Triệu Minh, ngày 15 tháng 8 năm 2003, năm Quý Mùi (Dê), ngày 19 tháng 7, sinh giờ Sửu] Tôi chồng hai tờ tiền lên nhau, các vết gấp hoàn toàn trùng khớp. Lần này Lưu Dương không nói gì nữa, những anh em khác đều sợ hãi la hét: "Đại Minh, có phải cậu và Khâu Tuấn hợp mưu để dọa bọn tôi không!" "Đừng diễn nữa Đại Minh, đêm hôm khuya khoắt thế này mấy anh em chịu không nổi kích động đâu!" Khâu Tuấn tiếp tục truy vấn: "Cô ấy có lấy đi đồ lót của cậu không?" "Có lấy." Mặt tôi đỏ bừng lên: "Cô ấy lấy mất quần lót của tôi rồi... nói là muốn giúp tôi giặt sạch." "Quần lót đâu? Cậu tìm xem còn lại cái nào không?" "Nếu cô ta đã đốt nó cho tử hồn kia rồi, tử hồn sẽ hoàn toàn ràng buộc với cậu. Cậu đi đâu tử hồn cũng có thể tìm thấy cậu." Tôi vội vàng chạy vào phòng tắm, nhưng không tìm thấy quần lượt của mình trên giá phơi. Ngay sau đó, tôi lật tung cả căn phòng lên, vẫn không thấy dấu vết chiếc quần lót đâu. Vẻ mặt Khâu Tuấn càng lúc càng nghiêm trọng: "Triệu Minh, chia sẻ vị trí cho tôi. Nhà tôi khá gần thành phố Xuyên, tôi sẽ qua tìm cậu ngay." "Vậy tôi phải làm sao?" "Mặc quần áo vào, mau rời khỏi đó đi." Không kịp nữa rồi. Khâu Tuấn vừa dứt lời, tôi đã nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, tiếp theo là tiếng quẹt thẻ mở cửa. "Tít." 03 A Thanh đã về, mang theo cảm giác thở hổn hển. Tay trái cô ấy xách một chiếc hộp lớn, cười mỉm nói với tôi: "Chồng ơi, anh đói lắm rồi phải không? Em mua tôm hùm đất món anh thích nhất này." "Nhưng người ta xếp hàng đông quá, em đợi hơi lâu. Sợ anh đợi sốt ruột nên em chạy bộ về luôn đấy, anh nếm thử xem còn nóng không?"
Sau màn thân mật với bạn gái qua mạng A Thanh, Triệu Minh phát hiện trên cổ có sợi chỉ đỏ lạ. Nhờ bạn cùng phòng Khâu Tuấn, người có khả năng tâm linh, cậu dần nhận ra A Thanh đang thực hiện nghi thức 'đổi mạng' bằng cách nuôi tử hồn. Liệu Triệu Minh có thể thoát khỏi âm mưu của người mình yêu?
Kể về chàng sinh viên Triệu Minh đến gặp bạn gái qua mạng A Thanh và phát hiện ra âm mưu đổi mạng của cô ta thông qua sợi chỉ đỏ và tử hồn.
Kinh dị, tâm linh, huyền bí, kết hợp yếu tố tình yêu và học đường.
Triệu Minh (nhân vật chính) và Khâu Tuấn (bạn cùng phòng có khả năng tâm linh).