Mẹ tôi luôn thích dùng cái chết để ép buộc tôi.

Mẹ tôi luôn thích dùng cái chết để ép buộc tôi.

Lãng mạnTâm lý

12.242 từ · 25 phút đọc

Kỳ thi đại học, tôi đạt 653 điểm, nhưng bà lại bắt tôi phải ở lại địa phương học sư phạm tại một trường hạng hai. Tôi không chịu, bà liền lấy cái chết ra uy hiếp. Anh trai và cha mắng tôi không biết điều, nói rằng mẹ làm tất cả đều là vì tốt cho tôi. Tôi nén lệ thỏa hiệp, nhưng rồi quay đi, bà lại khoe khoang với người khác rằng mình đã kiểm soát được tôi. Sau khi tốt nghiệp, tôi lại bị bà dùng cách tương tự để ép gả cho một gã đàn ông từng ngồi tù. Khi bị hắn bạo hành, tôi tìm đến bà cầu cứu, bà chỉ lạnh lùng đứng nhìn: "Nỗi khổ ta từng chịu đựng, tại sao con không phải chịu?" Chỉ đến trước khi chết, tôi mới biết mẹ chưa bao giờ yêu tôi. Thứ bà muốn, chỉ là sự kiểm soát. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh vào đúng thời điểm anh trai đang gọi điện nói rằng mẹ đang định treo cổ vì chuyện của tôi. Lần này, tôi khẽ cười: "Thì cứ để bà treo đấy! Bà muốn treo cái gì thì cứ việc!" 01 "Đồ con gái bất hiếu! Mẹ bị mày làm cho tức đến mức muốn tìm đến cái chết rồi đây, còn không mau cút về ngay!" Nghe thấy giọng nói giận dữ của anh trai, tôi biết mình đã trọng sinh. Kiếp trước, rõ ràng tôi thi được điểm cao 653, nhưng mẹ nhất quyết bắt tôi ở lại địa phương học sư phạm tại một trường đại học hạng hai. Bà lấy lý do là gần nhà, miễn học phí, sau này làm giáo viên cũng dễ tìm đối tượng. Từ nhỏ đến lớn, chuyện gì tôi cũng nghe lời bà, nhưng chuyện liên quan đến tương lai, tôi tuyệt đối không thể để bà tùy tiện quyết định. Vì vậy, lần đầu tiên tôi không nghe lời bà, kiên quyết đăng ký chuyên ngành luật tại ngôi trường mơ ước. Nhưng tôi không ngờ sau khi biết chuyện, bà lại dùng cách treo cổ để ép tôi thỏa hiệp. Tôi quỳ dưới đất cầu xin bà, hứa với bà rằng tôi tuyệt đối sẽ không bỏ rơi bà. Nhưng bà chẳng hề lay chuyển. Anh trai lao đến tát tôi hai cái: "Mẹ làm tất cả đều là vì tốt cho mày! Mày không biết ơn thì thôi, còn định ép mẹ đến chết mới hả dạ sao?" Cha tôi thở dài: "Vũ Tình, là vàng thì ở đâu cũng tỏa sáng thôi. Con cứ nghe lời mẹ đi!" Tôi đành khóc lóc đồng ý, sửa nguyện vọng ngay trước mặt họ. Lúc đó tôi vẫn ôm một tia hy vọng, nghĩ rằng sau khi tốt nghiệp sẽ thông qua việc thi cao học để thực hiện lý tưởng. Nhưng tôi không ngờ, đó chính là khởi đầu cho bi kịch nửa đời sau của mình. Bởi vì thỏa hiệp một lần, sẽ có vô số lần tiếp theo. Mẹ biết phương pháp này hiệu quả với tôi, nên sau đó bà không ngừng dùng cái chết để ép buộc. Tôi sợ bà thực sự xảy ra chuyện, hết lần này đến lần khác từ bỏ việc thi cao học, từ bỏ công việc. Nghe theo sự sắp xếp của bà, tôi kết hôn với một người đàn ông lớn hơn mình mười tuổi để lấy ba trăm nghìn tệ tiền sính lễ. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới biết gã đó từng ngồi tù và có xu hướng bạo lực nghiêm trọng. Tôi thường xuyên bị hắn đánh chửi, muốn ly hôn nhưng không một ai ủng hộ. Anh trai và cha thậm chí còn bênh vực gã, bảo tôi hãy tự kiểm điểm lại bản thân. Sau này, khi bị hắn đánh đến thừa sống thiếu chết, tôi cố gắng gọi điện cầu cứu mẹ. Bà chỉ lạnh lùng đứng nhìn: "Nỗi khổ ta từng chịu đựng, tại sao con không phải chịu?" Sau khi biết tôi đã chết, bà vẫn dửng dưng, không hề rơi một giọt nước mắt nào cho tôi. Cha và anh trai thậm chí còn chọn cách hòa giải vì bên kia đã bồi thường mười nghìn tệ. Đến lúc đó tôi mới hiểu ra, họ luôn nhân danh "vì tốt cho tôi" để kiểm soát tôi. "Alo! Tao nói là mẹ bị mày ép đến mức muốn treo cổ rồi, mày có nghe thấy không?" "Mày điếc rồi à?! Mau về ngay! Nếu mẹ có mệnh hệ gì, tao sẽ không để yên cho mày đâu!" Đầu dây bên kia liên tục truyền đến tiếng gào thét của anh trai, xen lẫn thấp thoáng tiếng khóc la của mẹ. Hóa ra kỹ năng diễn xuất của bà xưa nay vẫn tệ hại như vậy. Là do lúc đầu tôi bị cái gọi là tình thân làm mờ mắt, nên mới không nhìn ra trò kịch vụng về này. Kiếp này, tôi thực sự muốn xem thử, nếu không có sự thỏa hiệp của tôi, bà sẽ kết thúc màn kịch này thế nào! Trước khi anh trai kịp giục lần nữa, tôi giả vờ như tín hiệu không tốt, hỏi lớn: "Cái gì? Anh nói mẹ muốn treo cái gì?" "Bà ấy muốn treo cái gì thì cứ để bà ấy treo đi!" 02 "Lâm Vũ Tình!" Anh trai gào lên. "Tiệm em đang có khách, anh ơi, em phải đi làm việc đây, có chuyện gì đợi em về rồi nói!" Tôi vội vàng trả lời lấy lệ, dứt khoảng cúp máy và tắt nguồn điện thoại. Tôi không tin nếu mình không về, màn kịch này của bà sẽ diễn cho ai xem! Cả hai người họ đều không biết tôi đang làm thêm ở tiệm trà sữa nào, nên tôi chẳng lo lắng việc họ tìm đến tận cửa. Làm việc chăm chỉ suốt cả buổi chiều, khi kết lương cuối ca, chủ tiệm rất hài lòng với hiệu suất làm việc của tôi và còn chủ động tăng lương theo giờ. Nghĩ đến việc sau này bà coi việc tự sát như cơm bữa, tôi nghiến răng, dùng tiền lương làm thêm để mua bảo hiểm cho bà, người thụ hưởng là chính tôi. Nếu không được nữa, lúc bà "chết thật" thì ít nhất tôi còn nhận được một khoản bồi thường! Mãi đến sau năm giờ chiều, khi đợt đăng ký nguyện vọng đại học kết thúc, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Kiếp trước mẹ đã tính toán chuẩn xác thời gian để gây áp lực, khiến tôi không có bất kỳ sự phòng bị hay đường lui nào. Bây giờ việc tôi được nhận vào Đại học A đã là chuyện chắc như đinh đóng cột. Mối lo sau lưng đã giải quyết xong, tôi cũng có thể thong thả diễn nốt vở kịch này cùng họ. Tôi thong thả nhấn vào khung chat với anh trai. Chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ, anh ấy đã gửi cho tôi hàng trăm tin nhắn. Đa số là những lời chửi bẻ, bắt tôi phải về nhà. Càng gần năm giờ chiều, tần suất gửi tin nhắn càng cao. Nhìn qua màn hình cũng thấy được anh ta đang sốt ruột đến nhường nào. Sau năm giờ, khung chat im lặng vài phút. Tiếp theo chỉ có một bức ảnh và một câu nói: Một sợi dây thừng treo lơ lửng trên xà nhà. [Lâm Vũ Tình, bây giờ mày toại nguyện rồi đấy!] Nhìn thấy tin nhắn này, tôi thực sự nghi ngờ mẹ mình đang diễn kịch thành thật. Nhưng những tin nhắn trong nhóm gia đình sau đó đã hoàn toàn xóa tan nghi ngờ của tôi. 03 [Vũ Tình, ta đã nói cái tính bướng bỉnh này của con nhất định sẽ gây ra chuyện lớn mà!] [Đứa trẻ này thật không biết chừng mực! Không có mẹ, con làm sao có được thành tựu như ngày hôm nay?!] [Mẹ con dù có không tốt đến đâu, con cũng không thể thấy chết mà không cứu chứ? Ôi, đúng là tạo nghiệp mà!] ... Những đoạn tin nhắn thoại trong nhóm cứ thế nối tiếp nhau, toàn là lời chỉ trích tôi. Cảnh tượng y hệt như lúc tôi vội vã từ tiệm trà sữa chạy về ở kiếp trước. Lúc đó tôi còn nhỏ, không nhìn thấu được bộ mặt giả tạo của họ – bề ngoài thì khuyên bảo nhưng bên trong lại thầm hả hê. Còn bây giờ? Nếu mẹ tôi thực sự có mệnh hệ gì, chắc chắn họ sẽ chụp ảnh, quay phim để làm lớn chuyện lên. Họ hận không thể lôi hết mọi bằng chứng ra để xét xử tôi như một kẻ giết mẹ. Nhưng từ đầu đến cuối, ngoại trừ bức ảnh anh trai gửi, không có thứ gì khác chứng minh được mẹ tôi đã chết. Tôi cười lạnh một tiếng. Chẳng phải muốn làm tôi cảm thấy tội lỗi sao? Tôi sẽ diễn cho các người xem! Tôi giả vờ như không biết chuyện, hỏi một câu trong nhóm. Ngay lập tức, hàng loạt tin nhắn thoại của các chú, các bác ập đến như pháo nổ. [Mày còn mặt mũi mà hỏi à? Chẳng qua chỉ là một trường đại học thôi, học ở đâu mà chẳng được! Mày thực sự có thể vì chuyện này mà giương mắt nhìn mẹ chết sao!] [Học giỏi thế để làm gì? Không biết đạo hiếu thì sau này cũng chẳng khá lên được đâu!] [Lâm Vũ lành, chính mày đã hại chết mẹ mày!] Đợi đến khi họ xả hết cơn giận, tôi gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm. Sau khi kết nối, cô vui vẻ chúc mừng tôi đã trúng tuyển vào ngôi trường mơ ước. Nhưng vừa mở miệng, tôi đã oà lên khóc nức nở: "Thưa cô, bây giờ còn có thể sửa nguyện vọng được không ạ?" Nghe thấy tôi khóc đến mức không thở nổi, cô hoảng hốt hỏi tôi có chuyện gì. Nhưng dù có chuyện gì xảy ra, việc không thể thay đổi nguyện vọng là sự thật. Mẹ tôi treo cổ chết cũng là sự thật. Tôi tuyệt vọng cúp điện thoại. Trong nhóm phụ huynh, người cha đang làm thuê ở nơi xa gửi vài tin nhắn: [Chuyện đã đến nước này, ta ngoài việc tôn trọng quyết định của Vũ Tịch thì cũng chẳng còn cách nào khác.] [Con đừng trốn tránh nữa, mau về đi thôi. Người sống thì vẫn phải tiếp tục sống chứ.] Có cha tôi làm gương, mấy người chú bác vốn đang chỉ trích tôi cũng bắt đầu đổi giọng. Cả đám người bắt tôi phải quỳ lạy tạ lỗi với mẹ, dùng nửa đời còn lại để chuộc lỗi cho bà. Nhìn những tin nhắn này, tôi mỉm cười, cầm điện thoại lên chụp một bức ảnh chuẩn bị đăng lên trang cá nhân.

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Đừng chọc vào tôi, tôi sẽ phát điên đấy

Đừng chọc vào tôi, tôi sẽ phát điên đấy

24 phút

Phản đòn chị họ si mê tình ái

Phản đòn chị họ si mê tình ái

18 phút

Đầu bếp trưởng quốc yến 'nằm ngửa' rồi

Đầu bếp trưởng quốc yến 'nằm ngửa' rồi

3 phút

Trọng Sinh Đòn Chí Mạng Cho Cô Bạn Cùng Phòng Kỳ Quặc

Trọng Sinh Đòn Chí Mạng Cho Cô Bạn Cùng Phòng Kỳ Quặc

22 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.