Sau khi trọng sinh, tôi đã phản sát kẻ công lược

Sau khi trọng sinh, tôi đã phản sát kẻ công lược

Tâm lýHành động

19.137 từ · 39 phút đọc

Nhà tôi có hai kẻ công lược đến ở. Đó là một cặp mẹ con đẹp lộng lẫy như hoa. Một người phụ trách công lược anh trai tôi. Một người phụ trách công lược cha tôi. Kết cục cuối cùng là cả gia đình chúng tôi bị diệt môn, Còn cặp mẹ con kia thì hoàn toàn chiếm đoạt tài sản nhà chúng tôi, bước lên đỉnh cao cuộc đời. 01 Tôi trọng sinh rồi. Trọng sinh vào năm mười tám tuổi, đúng cái ngày Triệu Tiểu Hi vừa mới đến nhà tôi. “Tinh Viên, đây là dì Tống, còn đây là con gái dì ấy, Tiểu Hi, lại đây làm quen đi.” Mẹ gọi tôi ra phòng khách. Bên cạnh ghế sofa có một cô gái đang đứng. Cô ấy trạc tuổi tôi, đôi lông mày cong cong, làn da trắng nõn, mái tóc bồng bềnh như rong biển với những lọn xoăn nhẹ. Đó là một mỹ nhân tiêu chuẩn. “Đây chính là Tinh Viên sao, chà, đẹp quá, Úc Khiết, con bé đúng là đúc từ một khuôn với cô đấy.” Người đang nói là một người phụ nữ khoảng chừng bốn mươi tuổi. Dáng người mảnh khảnh, ngũ quan tinh tế nhu hòa, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ sườn xám rất tôn dáng. Gương mặt đối phương tươi cười rạng rỡ như hoa, nhìn tôi đầy vẻ niềm nở, miệng nói những lời khách khí. Cặp mẹ con này chính là Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta, Tống Mỹ Ngọc. “Tính tình nghịch ngợm quá, con gái con lứa mà chẳng được yên tĩnh chút nào, đâu có giống Tiểu Hi nhà chị, ngoan ngoãn lại biết nghe lời.” Mẹ tôi xoa trán tôi, giọng điệu đầy vẻ nuông chiều. Chỉ một động tác đơn giản như vậy thôi cũng khiến tôi không kìm được muốn bật khóc nức nở. Kiếp trước, lần cuối cùng nhìn thấy mẹ, bà đã nằm trong nhà xác lạnh lẽo. Mặc cho tôi khóc đến xé lòng xé dạ, cũng chẳng thể nhận lại được một chút phản hồi nào từ bà. Bà đã tự sát. Nhảy xuống biển. Phải mất ba ngày ròng rã ngâm dưới biển mới được vớt lên. Trong điện thoại của bà, tin nhắn cuối cùng là gửi đến từ Tống Mỹ Ngọc. Chỉ có vỏn vẹn mấy chữ: “Tôi mang thai rồi, đứa bé là của Lục Minh Kiệt.” Lục Minh Kiệt chính là cha tôi. 02 “Tinh Viên còn có một anh trai nữa phải không, sao thế, hôm nay không có nhà à?” Tống Mỹ Ngọc trò chuyện với mẹ tôi một lát, như sực nhớ ra điều gì. Triệu Tiểu Hi nhướng mày, nhìn về phía bức ảnh gia đình đặt trên tủ rượu đối diện. Rõ ràng là cô ta đang nhìn anh trai tôi. “Tinh Dã đi chơi bóng với bạn rồi, phải tối mịt mới về.” Giọng mẹ tôi có chút trách móc: “Cứ đến cuối tuần là chẳng thấy mặt mũi đâu.” “Ái chà, vẫn là chị tốt nhất, con cái đủ cả trai lẫn gái.” Tống Mỹ Ngọc nắm tay mẹ tôi, làm ra vẻ vô cùng cảm thán. Chỉ có tôi mới biết, ẩn sau vẻ ngoài thuần khiết không chút hại người này là một nhân cách gian trá và độc ác đến nhường nào. Ở nhà tôi chưa được mấy ngày, bà ta vừa diễn cảnh chị em tình thâm với mẹ tôi, vừa dùng hết mọi thủ đoạn để quyến rũ cha tôi. Cuối cùng thành công mang thai một đứa con hoang. Sau đó liền bắt đầu lên mặt hống hách ép cung, khiến mẹ tôi cuối cùng phải u uất mà tự sát. Còn về Triệu Tiểu Hi. Ngoại hình đúng là cực phẩm, giống như một đóa bạch liên hoa thanh thuần tuyệt thế. Nhưng cô ta không phải bạch liên hoa, cô ta là một con sói cái nhỏ. Một con sói cái vong ơn bội nghĩa, tâm địa độc ác. Tuy hiện tại mới mười tám tuổi nhưng kỹ năng công tâm đã được thừa hưởng trọn vẹn từ mẹ mình. Tuổi còn nhỏ mà đã thâm hiểu thuật điều khiển đàn ông, nào là lạt mềm buộc chặt, nào là hãm hại vu khống, đều chơi rất sành sỏi. Trước ngày kết hôn với Lục Tinh Dã, cô ta còn gửi video mình đang ân ái với gã đàn ông bên ngoài cho anh ấy. Khiến anh ấy tức giận đến mất trí, khi lái xe đi tìm hai kẻ đó tính sổ đã lao xuống vực, xe tan người mất. Bởi vì chiếc xe đã bị Triệu Tiểu Hi và nhân tình động tay động chân từ trước. 03 “Tinh Viên.” Giọng nói dịu dàng của mẹ cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. “Con đưa Tiểu Hi và dì Tống lên lầu xem phòng của họ đi, mẹ đã bảo dì Vương dọn dẹp xong rồi.” Kiếp trước, tôi không biết cặp mẹ con này là những kẻ công lược. Nên đối với sự xuất hiện của Triệu Tiểu Hi, tôi không hề bài xích. Thứ nhất vì cô ta cùng tuổi với tôi, lại là một mỹ nhân, có cô gái nào mà chẳng muốn có vài người bạn thân cùng lứa lại còn xinh đẹp cơ chứ. Thứ hai là cảm thấy hoàn cảnh gia đình cô ta khá lận đận, tôi thừa nhận bản thân cũng có chút lòng trắc ẩn trong đó. Vì vậy, vừa nghe mẹ nói thế, tôi đã rất ngoan ngoãn làm theo. Nhưng lần này thì khác... “Mẹ ơi, cuối tuần này có mấy người bạn muốn đến nhà chơi với con, phòng khách trên lầu cứ để trống đi ạ, cứ cho họ ở dưới lầu đi.” Tầng một của biệt thự có vài phòng ngủ, nhưng đều là phòng dành cho giúp việc. Nhà chúng tôi có bốn dì giúp việc, tất cả đều ở tầng dưới. Sở dĩ để mẹ con Tống Mỹ Ngọc ở tầng một là muốn họ phải biết thân biết phận. Tôi rất hiểu tính cách của mẹ, bây giờ mà khuyên bà đừng thu nhận cặp mẹ con này thì chắc chắn bà sẽ không đồng ý. Dù sao cũng là bạn học mười mấy năm không gặp, lại thêm hoàn cảnh gia đình đối phương đột ngột gặp biến cố. Bất luận thế nào mẹ tôi cũng không thể làm ngơ được. Nhưng tôi chẳng thể nói với bà rằng mình là người trọng sinh, còn mẹ con Tống Mỹ Ngọc là kẻ công lược. “Con có bạn học muốn đến à, sao không nghe con nói gì nhỉ.” Dù hơi thắc mắc nhưng mẹ cũng không tiện nói gì thêm, chỉ có thể bảo dì Vương bên cạnh: “A Phân, chị giúp Mỹ Ngọc và Tiểu Hi sắp xếp một phòng ở tầng một nhé.” “Vâng, thưa phu nhân.” Biểu cảm của Tống Mỹ Ngọc có chút phức tạp, bà ta âm thầm liếc nhìn tôi hai cái. 04 Giống như kiếp trước, mẹ con Tống Mỹ Ngọc lại ở lại nhà tôi. Chỉ có điều lần này phòng của họ không nằm cạnh phòng tôi, mà là cạnh phòng các dì giúp việc. Được biết, Tống Mỹ Ngọc và mẹ tôi là bạn học đại học, trước đây hai người rất thân thiết. Vì cha Triệu Tiểu Hi đột ngột qua đời nên bà ta đưa con gái đi tìm việc làm. Mẹ con họ vốn định đến nhà tôi ở tạm, không ngờ ở một mạch nửa năm. Cuối cùng thậm chí còn chiếm luôn tổ chim, trở thành nữ chủ nhân của căn biệt thự này. Theo tình hình hiện tại, rất có khả năng mẹ con Tống Mỹ Ngọc là người xuyên không tới. Nên mới trở thành những kẻ công lược. Còn mẹ con Tống Mỹ Ngọc thật sự, linh hồn có lẽ đã không còn trên thế gian này từ lâu rồi. 05 Sáng sớm hôm sau. Tôi vừa ra khỏi phòng thì thấy Triệu Tiểu Hi đang bưng một ly sữa đứng trước cửa phòng Lục Tinh Dã. Cô ta mặc một chiếc váy kiểu Pháp cổ chữ V, mái tóc bồng bềnh xõa tùy ý, trên mặt rõ ràng là có trang điểm nhẹ. Đây chính là nhịp điệu chuẩn bị tung hết chiêu thức với anh trai tôi đây mà. Sự phân công của hai mẹ con họ rất rõ ràng: Triệu Tiểu Hi phụ trách công lược anh trai tôi, còn Tống Mỹ Ngọc thì phụ trách quyến rũ cha tôi. Tôi cười lạnh một tiếng. “Cô làm gì ở đây thế?” Triệu Tiểu Hi lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó khẽ mỉm cười. “Chào buổi sáng, Tinh Viên, nghe nói anh trai cậu hôm qua về muộn lắm, mình định mang ly sữa lên cho anh ấy.” Tôi cầm lấy ly sữa đó, uống cạn một hơi. “Lần sau đừng mang lên nữa, anh tôi không thích uống sữa đâu.” Đối phương ngẩn người ra, trố mắt nhìn tôi. “Đứng đực ra đó làm gì, xuống đi. Còn nữa, đừng có tùy tiện lên lầu, tôi không quen có người lạ lên tầng hai đâu.” Ngay cả một cao thủ công lược như Triệu Tiểu Hi lúc này cũng không giấu nổi vẻ lúng túng trên mặt. “Tinh Viên, cậu... có phải là đang hiểu lầm gì mình không?” “Không hiểu lầm gì hết, đơn giản là tôi không thích cô thôi.” Cô ta im lặng nhìn tôi, không nói thêm lời nào nữa. 06 Sau khi Triệu Tiểu Hi xuống lầu, tôi gõ cửa phòng anh trai. Rất nhanh, Lục Tinh Dã với đôi mắt ngái ngủ đứng ở cửa, vừa đi vừa dụi mắt như đang nửa tỉnh nửa mê. “Có chuyện gì mà sớm thế?” Tôi đi thẳng vào phòng, kéo rèm cửa ra để ánh nắng chói chang chiếu vào. “Có hai việc, thứ nhất, anh tuyệt đối không được thích Triệu Tiểu Hi. Thứ hai, anh phải cùng em đuổi cặp mẹ con đó đi. Nếu không đồng ý thì em sẽ nhảy từ đây xuống.” Lục Tinh Dã vốn định ngả lưng xuống giường ngủ tiếp, nghe vậy liền tung chăn nhìn tôi. Thấy một chân tôi đã bước lên ban công, anh ấy giật mình ngồi bật dậy. “Lục Tinh Viên, sáng sớm tinh mơ em làm cái gì thế?” Rất tốt. Giờ thì chắc chắn là hết buồn ngủ rồi. Tôi hài lòng thu hồi động tác. “Những lời vừa nói, anh nhớ kỹ chưa?” Lục Tinh Dã đầy vẻ cạn lời, cố gắng lục lọi trí nhớ một lúc mới hỏi: “Triệu Tiểu Hi là ai?” “Con gái của Tống Mỹ Ngọc.” “Tống Mỹ Ngọc là ai nữa?” “Bạn học của mẹ, hôm qua họ vừa mới đến.” Cuối cùng đối phương cũng có chút ấn tượng. “Là cái cô bạn đại học có chồng mất ấy hả?” “Đúng vậy.” Lục Tinh Dã ôm trán. “Lục Tinh Viên, em bị bệnh à, sáng sớm ra đã đi dọa người ta.” Tôi nhìn anh ấy, giọng nghiêm túc: “Em không phải đang dọa người đâu, nếu anh dám thích Triệu Tiểu Hi, em sẽ không ngần ngại mà nhảy từ đây... À không, từ tầng ba xuống luôn.” Thấy tôi không hề nói đùa, Lục Tinh Dã mới thở dài một tiếng. “Biết rồi, anh sẽ không thích cô ta đâu.” “Cũng không được nói chuyện với cô ta.” “Được rồi, nghe em tất.” “Càng không được cùng cô ta ra ngoài.” “Vâng.” “Còn nữa, anh phải cùng em đuổi Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta đi.” Lục Tinh Dã lộ vẻ khó hiểu. “Tại sao?” “Không tại sao cả, anh cứ nghe lời em là được.” ...

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Lý Vi Vi

Lý Vi Vi

19 phút

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

18 phút

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

30 phút

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

50 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.