Tại tiệc đính hôn của con gái, tôi bị người ta tát vào mặt

Tại tiệc đính hôn của con gái, tôi bị người ta tát vào mặt

Tâm lýHành động

7.665 từ · 16 phút đọc

Tiệc đính hôn của con gái, tôi đặc biệt từ nước ngoài trở về, vừa bước chân vào cửa đã suýt bị một cái tát đánh ngã. "Cô chính là tình nhân cũ của bố tôi đúng không, đúng là lẳng lơ." Tôi đứng vững lại, đang định nổi giận thì người phụ nữ kia lại cười nhạo: "Sao thế? Chê tôi nói khó nghe à?" "Để tôi nói cho cô biết, từ nhỏ tôi đã nhìn thấu bộ mặt thật của lũ tiện nhân các người rồi, bây giờ tôi chẳng sợ cô đâu!" Người phụ nữ mặc váy phù dâu vênh váo tự đắc. Lúc này tôi mới biết, cô ta chính là đại tiểu thư nhà họ Tề vừa về nước — Tề Diêu. Thương xót mẹ cô ta bị tình nhân làm cho tức chết, tôi tiến lên một bước định giải thích. Nhưng cô ta lại quay người hét lớn giữa sảnh tiệc: "Mọi người xem này, con mụ tình nhân không biết xấu hổ của bố tôi tìm đến tận cửa rồi!" Khách khứa xung quanh vây kín lại, chỉ trỏ vào tôi. "Thật là quá mặt dày, không mời mà đến, theo tôi thì nên để bảo vệ lôi cô ta ra ngoài!" "Ngày vui đại hỷ mà lại xuất hiện cái thứ này, thật xui xẻo!" Thấy vậy, vệ sĩ của tôi — Andre — chắn trước mặt tôi, dùng vốn tiếng Trung bập bẹ hét lên: "Các người, thật quá vô lễ! Cô ấy chính là Hứa tổng của tập đoàn Z!" 01 "Hứa tổng?" Không khí đột nhiên im lặng mất vài giây. Có người hít một hơi lạnh. Tập đoàn Z, cái tập đoàn nằm trong top 50 bảng xếp hạng Forbes đó sao? Trong đám đông vang lên những tiếng bàn tán xôn xao. "Hứa tổng của tập đoàn Z? Không thể nào..." "Nghe nói Hứa tổng đúng là phụ nữ." "Nhưng sao Hứa tổng lại mặc thế này đến dự tiệc đính hôn?" Tôi thở dài, day nhẹ thái dương. Tôi quanh năm ở nước ngoài, người quen trong nước không nhiều, lần này về chỉ muốn yên tĩnh tham dự tiệc đính hôn của con gái. Vốn dĩ vì mối quan hệ với chồng cũ nên tôi không muốn đến, nhưng vì con gái nài nỉ, tôi đành phải đồng ý. "Hứa tổng? Là cô ta sao?" Tề Diêu đánh giá tôi từ trên xuống dưới, rồi đột nhiên cười lớn, cười đến mức ngả nghiêng: "Chỉ với bộ đồ hàng chợ này mà cũng đòi làm Hứa tổng tập đoàn Z? Sao cô không nói mình là Nữ hoàng Anh luôn đi?" Tôi cúym đầu nhìn lại quần áo trên người. Chiếc áo khoác này do chính tay tôi thiết kế, chất liệu là len thượng hạng của Ý, đường may được đặt làm thủ công. Nhưng những thứ đó đều không quan trọng. Quan trọng là, trên cổ tay áo có thêu một bức họa nhỏ, đó là tác phẩm của con gái khi lên năm tuổi. Bức họa vẽ một bé gái đang nắm tay một người phụ nữ, bên cạnh viết nguệch ngoạc chữ "Mẹ". Tôi không nỡ mặc, cũng không nỡ giặt, bao nhiêu năm qua luôn khóa kỹ trong tủ quần áo. Hôm nay vì được gặp con gái nên tôi mới đặc biệt lấy ra mặc. Nhưng trong mắt Tề Diêu, đây chính là sự "rẻ tiền". "Đây là đồ tôi đặt may riêng." Tôi bình thản nói. "Đặt may?" Tề Diêu cười càng lớn hơn, quay sang nói với mọi người xung quanh: "Nghe thấy chưa? Đồ hàng chợ mà còn bảo là đồ đặt may, định lừa quỷ đấy à?" Mọi người xung quanh cũng cười theo, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. "Tôi thấy cô chính là muốn nhân dịp tiệc đính hôn này đến gây chuyện, muốn lên làm chính thất đến phát điên rồi chứ gì?" Tề Diêu hai tay chống nạnh: "Còn dám mạo danh Hứa tổng, cô có biết Hứa tổng trông như thế nào không? Tuy tôi chưa từng gặp, nhưng hạng người ở đẳng cấp đó sao lại mặc cái thứ rách rưới này?" Tôi hít một hơi thật sâu. "Cô có thể lên mạng mà tra." Tôi lấy điện thoại từ trong túi xách ra, tìm kiếm từ khóa về mình rồi đưa màn hình về phía cô ta: 【Người sáng lập kiêm CEO tập đoàn Z, Hứa Thanh Yến, đứng thứ 47 trên bảng xếp hạng Forbes.】 Tề Diêu ngẩn người một lát, ghé sát lại nhìn. Mọi người xung quanh cũng rướn cổ lên xem. "Hình như có chút giống?" "Không đúng, chính là cô ta đấy chứ? Năm ngoái tôi có thấy khuôn mặt này trên tạp chí tài chính." "Không thể nào? Sao Hứa tổng lại mặc thế này đến dự tiệc đính hôn được?" Đã có người bắt đầu dao động. Nụ cười trên mặt Tề Diêu cứng lại một giây, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bất cần. "Thế này thì thấm tháp gì?" Cô ta giật lấy điện thoại của tôi, lật đi lật lại xem: "Thời đại nào rồi mà còn không biết làm website giả? Lên Taobao bỏ có chín đồng chín là làm được một cái y hệt, định lừa ai đây?" Nói xong, cô ta vung tay lên. "Chát!" Điện thoại rơi xuống đất, màn hình vỡ tan tành, những mảnh vụn bắn tung tóe khắp nơi. "Cô!" "Sao thế? Xót à?" Tề Diêu giẫm lên đống mảnh vỡ tiến lên một bước, gót giày nghiến lên màn hình: "Cái điện thoại rách mấy nghìn tệ mà cũng xót, còn bày đặt làm Hứa tổng cái gì? Hứa tổng mà lại dùng loại điện thoại này sao?" Ngón tay tôi run rẩy. Không phải vì sợ hãi, mà là vì phẫn nộ. Trong chiếc điện thoại này lưu trữ tất cả ảnh của con gái từ nhỏ đến lớn, tôi luôn trân trọng giữ gìn đến tận bây giờ. Nhưng nghĩ đến đây là tiệc đính hôn của con gái, tôi vẫn cố nhịn. "Tề Diêu, tôi không muốn gây chuyện với cô." Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, "Hãy gọi bố cô ra đây, ông ấy có thể chứng minh danh tính của tôi." "Bố tôi?" Tề Diêu cười lạnh một tiếng, nheo mắt lại: "Cô muốn gặp bố tôi để cầu xin tha thứ, hay là định dùng chiêu bán thảm ngay trước mặt ông ấy? Tôi nói cho cô biết, đừng có mơ!" Khóe miệng cô ta dần nhếch lên một đường cong. "Nếu cô đã muốn lên làm chính thất, muốn trở thành phu nhân danh chính ngôn thuận của nhà họ Tề đến thế..." Cô ta rút điện thoại của mình ra, lắc lắc. "Vậy thì để tôi cho mọi người thấy bộ mặt thật của cô trước." 02 Ngón tay Tề Diêu lướt nhanh trên màn hình, rồi quay người hét lớn vào đám đông: "Mọi người ơi! Đến mà xem này! Đây chính là bộ mặt thật của con mụ tình nhân của bố tôi!" Cô ta giơ cao điện thoại, hướng màn hình về phía tất cả mọi người. Một đoạn video bắt đầu phát lên. Trong khung hình, một người phụ nữ và Tề Thư Dĩ đang thân mật. Người phụ nữ đó nghiêng mặt về phía ống kính, dáng người thướt tha, một tay đặt trên vai Tề Thư Dĩ, cười nói rạng rỡ. Tay Tề Thư Dĩ ôm lấy eo cô ta, hai người dính sát vào nhau, khung cảnh mờ ám đến mức không nỡ nhìn. "Trời đất ơi..." "Thật là quá trơ trẽn..." "Chính là cô ta! Tôi vừa nhận ra rồi!" Xung quanh vang lên những tiếng hít khí lạnh và bàn tán xôn xao liên tiếp. Vành mắt Tề Diêu đỏ hoe, giọng nói đã mang theo tiếng khóc: "Lúc đó mẹ tôi vừa mới phát hiện bị ung thư vú, đang phải hóa trị ở bệnh viện, thì con mụ không biết xấu hổ này đã tự dâng tận cửa!" Cô ta quệt nước mắt, giọng càng lớn hơn: "Mẹ tôi chính là bị bọn họ làm cho tức chết! Chính mắt tôi đã nhìn thấy bà ấy mặc đồ ngủ bước ra từ thư phòng của bố tôi." "Lúc đó tôi mới mười hai tuổi, tôi không hiểu thế nào là kẻ thứ ba, tôi chỉ biết mẹ tôi ở trong bệnh viện khóc, tóc rụng từng nắm một, còn người đàn bà này lại cười nói vui vẻ trong nhà tôi." Cô ta khóc đến mức toàn thân run rẩy, ngay lập tức có người đưa khăn giấy, có người vỗ vai an ủi. "Tề Diêu đừng khóc nữa, hôm nay là ngày đại hỷ của anh trai em mà." "Loại phụ nữ này không đáng để em phải khóc đâu." Đầu óc tôi ong ong. Đó không phải là tôi! Tuy người phụ nữ đó có vài phần giống tôi, dáng người cũng tương đương, nhưng khuôn mặt và khí chất hoàn toàn khác biệt. "Tề Diêu, nghe tôi nói đã," Tôi hít một hơi thật sâu, "Người đó không phải tôi. Cô nhìn kỹ đi, trên cổ tay cô ấy có một nốt ruồi, tôi thì không có. Hơn nữa..." "Cô còn muốn chối cãi?" Tề Diêu đột ngột ngẩng đầu lên, nước mắt vẫn còn đọng trên mặt nhưng ánh mắt đã trở nên hung dữ. "Cô nghĩ tôi sẽ nhìn nhầm sao? Khuôn mặt đó, dáng người đó, có thi thành tro tôi cũng nhận ra!" "Tôi đã nói không phải là tôi!" Giọng tôi cũng lớn dần lên: "Hãy gọi người làm nhà cô ra đối chất! Họ có thể chứng minh đó không phải là tôi!" "Đối chất?" Tề Diêu bỗng nhiên cười, một nụ cười đầy mỉa mai và bi thương. "Có phải cô muốn nói, hãy để tôi gọi hết đám người làm cũ của nhà họ Tề ra, bắt họ nhìn xem có phải là cô không?" "Có phải cô còn định nói, cô có thể mua chuộc họ, khiến họ làm chứng giả cho cô?" Tôi sững sờ. "Đừng tốn công vô ích nữa." Tề Diêu cất điện thoại đi, ánh mắt mang theo một sự đắc ý gần như bệnh hoạn, "Tôi đã sa thải hết bọn họ từ lâu rồi. Không để lại một ai cả." "Người làm nhà họ Tề, ăn cây táo râm cây sung, giúp người ngoài lừa mẹ tôi, giúp người đàn bà đó che giấu. Loại phản bội như vậy, tôi giữ họ lại làm gì?" Cô ta quay người, nói lớn với đám đông: "Mọi người thấy rồi đấy? Loại phụ nữ này, làm chuyện không biết xấu hổ mà còn không dám thừa nhận! Bị tôi vạch trấu ra là bắt đầu bịa đặt! Cái gì mà Hứa tổng của tập đoàn Z, mọi người tin sao?" Tim tôi chìm dần xuống. Đám đông lại bắt đầu xôn xao. "Người phụ nữ này thật ghê tởm..." "Hại chết chính thất nhà người ta mà còn dám đến dự tiệc đính hôn..." "Con bé Tề Diêu này cũng đáng thương, nhỏ tuổi thế đã mất mẹ rồi..." Tôi siết chặt nắm đấm, móng tay găm sâu vào da thịt. Andre lại một lần nữa chắn trước mặt tôi, dùng vốn tiếng Trung bập bẹ hét lên: "Các người, quá đáng lắm rồi! Cô ấy thực sự là Hứa tổng! Tôi... tôi có thể lấy mạng mình ra đảm bảo!" Tề Diêu cười nhạo một tiếng: "Ồ, còn dẫn theo cả vệ sĩ nước ngoài nữa à? Xem ra những năm qua kiếm được không ít tiền đâu nhỉ, đến cả người nước ngoài cũng thuê nổi."

Tóm tắt

Trong tiệc đính hôn của con gái, tôi bị con gái của chồng cũ, Tề Diêu, tát và buộc tội là tình nhân. Cô ta công khai bêu xấu tôi giữa đám đông, cho rằng tôi là kẻ thứ ba hại chết mẹ cô. Dù tôi là Hứa tổng của tập đoàn Z, danh tiếng và bằng chứng vẫn không lay chuyển được định kiến của cô ta.

  • • Câu chuyện xoay quanh một buổi tiệc đính hôn với tình huống hiểu lầm và xung đột gay cấn giữa các nhân vật.
  • • Nhân vật chính là nữ doanh nhân thành đạt nhưng bị nghi oan, tạo nên sự đồng cảm và kịch tính.
  • • Xung đột mẹ kế - con chồng được khai thác với cảm xúc dồn nén và bước ngoặt bất ngờ.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Lý Vi Vi

Lý Vi Vi

19 phút

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

18 phút

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

30 phút

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

50 phút

Câu hỏi thường gặp

Tại sao Tề Diêu lại tát nhân vật chính?

Tề Diêu tin rằng nhân vật chính là tình nhân của bố cô, khiến mẹ cô tức chết vì ung thư, nên cô đã xúc động và hành động mạnh mẽ ngay tại tiệc đính hôn.

Nhân vật chính có thực sự là tình nhân không?

Không, nhân vật chính là Hứa tổng của tập đoàn Z, mẹ ruột của cô dâu, và bị hiểu lầm do những mâu thuẫn trong quá khứ.

Ai là người trong đoạn video mà Tề Diêu đưa ra?

Đoạn video cho thấy một người phụ nữ khác có ngoại hình tương tự, nhưng nhân vật chính khẳng định đó không phải bà, dựa trên chi tiết như nốt ruồi trên cổ tay.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.