
8.512 từ · 18 phút đọc
Nửa tháng trước ngày cưới, khách sạn đột nhiên hủy hợp đồng. Sảnh tiệc tôi đã đặt trước cả năm trời, vậy mà lại được giao cho người khác! Thái độ của nhân viên cực kỳ ngạo mạn: "Một là các người đổi sang sảnh nhỏ hơn, hai là chuyển thành đám cưới bãi cỏ, hoặc là cứ đi theo trình tự pháp luật cũng được. Chỉ có ba phương án giải quyết như vậy thôi, các người tùy ý chọn." Tôi tức đến bật cười, đáp lại: "Tôi chọn phương án thứ tư. Ai quy định một sảnh tiệc cưới thì chỉ có thể tổ chức duy nhất một đám cưới?" 01 Nửa tháng trước ngày cưới, tôi đang dọn dạn nhà mới thì nhân viên khách sạn đột nhiên gọi điện đến: "Tôi ở khách sạn Tây Đường, xin hỏi có phải cô Bạch Lộ đã đặt sảnh Ngọc Lan vào ngày 31 tháng 10 không ạ?" Tôi đặt cây chổi trong tay xuống, thắc mắc: "Đúng vậy, có chuyện gì thế?" "Rất xin lỗi, do sai sót của nhân viên, các bạn đã bị trùng sảnh với một cặp đôi khác." Nghe vậy, tôi càng thêm khó hiểu. "Xin lỗi, thế nào gọi là trùng sảnh?" Đối phương trả lời: "Ý là, sảnh Ngọc Lan ngày 31 tháng 10 đã được đặt cho cặp đôi khác rồi, cô có tiện ghé qua khách sạn để đổi sang sảnh tiệc khác không?" Tôi ngẩn người, không thể tin nổi nói: "Anh đùa gì thế? Tôi đã đặt trước cả năm trời rồi! Lúc đó sao các anh không nói?" Đối phương thấy tôi nổi giảng, giọng điệu cũng chẳng mấy thiện cảm: "Tóm lại là mất rồi, cô mau qua đây một chuyến đi, đến sớm còn đổi được sảnh khác. Mấy ngày nữa khách sạn đặt hết chỗ rồi, lúc đó muốn đổi cũng chẳng còn gì để đổi đâu!" Nói xong, hắn cúp máy luôn. Nhìn dòng chữ "Cuộc gọi kết thúc" trên màn hình, tôi tức đến mức tay run bần bật. Bảo tôi đi à? Được thôi, hôm nay tôi nhất định phải ra lẽ với anh cho ra ngô ra khoai! 02 Tôi hít sâu vài hơi, cố gắng bình tĩnh lại rồi gọi điện cho vị hôn phu Lâm Thâm. Lâm Thâm nghe xong cũng tức không hề nhẹ, trực tiếp xin nghỉ phép ở bộ phận nhân sự để cùng tôi đến khách sạn đòi lại công bằng. Tôi rời khỏi căn nhà mới, lái xe thẳng tới khách sạn Tây Đường. Đây là một trong những khách sạn tổ chức tiệc cưới hàng đầu tại địa phương chúng tôi. Từ trang trí, không gian cho đến món ăn đều thuộc hàng thượng hạng. Nhược điểm duy nhất là giá hơi đắt. Nhưng tôi nghĩ đời người chỉ kết hôn một lần, đắt một chút cũng chẳng sao. Sảnh Ngọc Lan là địa điểm tốt nhất của khách sạn Tây Đường, để tổ chức đám cưới tại đây, tôi và Lâm Thâm đã chọn ngày từ một năm trước và đến tận nơi đặt cọc. Lúc đó, cô nhân viên kinh doanh tiếp đón chúng tôi còn nói rằng, hiếm khi thấy cặp đôi nào lại đặt khách sạn sớm trước cả năm như vậy. Để cảm ơn sự tin tưởng của chúng tôi, cô ấy còn xin ý kiến khách sạn để giảm giá 10% cho chúng tôi. Tại sao đến gần ngày cưới lại xảy ra biến cố thế này? Xe dừng tại bãi đỗ, tôi vừa đợi Lâm Thâm vừa gửi một tin nhắn cho cô nhân viên kinh doanh năm đó. "Chào chị, khách sạn thông báo tôi bị trùng sảnh, chị có biết chuyện gì đang xảy ra không?" Tin nhắn gửi đi thất bại, dấu chấm than màu đỏ chói mắt hiện lên. Nhìn kỹ lại, bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ: "Tài khoản doanh nghiệp đã ngừng hoạt động." Tin nhắn phía trên nữa là lời chúc mừng Tết Trung thu mà cô ấy gửi cho tôi mấy ngày trước. Mới qua có mấy ngày, sao cô ấy đã nghỉ việc rồi? Tiếng động cơ gầm rú vang lên từ lối vào bãi đỗ xe, tôi ngẩng đầu nhìn lên, chính là Lâm Thâm vừa tới nơi. Một người vốn lái xe rất điềm đạm như anh, hôm nay lại nhấn ga mạnh mẽ vào bãi đỗ, rồi phanh gấp ngay trước cửa khách sạn. Lâm Thâm không thèm tìm chỗ đậu tử tế, nhảy thẳng xuống xe, vẫy tay về phía tôi. "Vợ ơi! Chúng ta đi gặp lũ khốn đó một trận!" Tôi và Lâm Thâm hùng hổ tiến vào khách sạn, hai nhân viên đón khách lập tức bước tới. "Chào buổi trưa hai vị, hai bạn đến xem sảnh tiệc cưới ạ? Khách sạn Tây Đường của chúng tôi là khách sạn chuyên nghiệp cao cấp nhất thành phố Đường, cho đến nay đã phục vụ gần vạn cặp đôi với tỷ lệ hài lòng lên đến 100%. Lựa chọn Tây Đường chính là lựa chọn..." Tôi bực bội ngắt lời: "Chính là lựa chọn một bụng tức! Gọi quản lý của các người ra đây!" Nhân viên đón khách sững người một lát, hỏi lại: "Xin lỗi, cho hỏi hai vị đã có hẹn trước chưa ạ?" Tôi nén giận nói: "Anh đi báo với quản lý, người đặt sảnh Ngọc Lan ngày 31 tháng 10 đến rồi, bảo ông ta mau ra gặp tôi!" Nhân viên gật đầu, chạy đi tìm quản lý. Khoảng năm sáu phút sau, quản lý mới thong thả bước ra. Ông ta chắp tay sau lưng, bụng bia núng nính, vừa đi lảo đảo vừa tiến đến trước mặt tôi, vẻ mặt vênh váo nói: "Cô Bạch, người đặt sảnh Ngọc Lan đúng không? Sảnh đó có người đặt mất rồi, sảnh Tường Vi bên cạnh đang trống, đến lúc đó hai bạn chuyển sang sảnh Tường Vi mà tổ chức. Tiểu Vương, dẫn họ lên xem một chút, rồi ký lại hợp đồng." Nhân viên gật đầu, làm động tác "mời" tôi và Lâm Thâm. Tôi không thể nhịn được nữa, lớn tiếng nói: "Dựa vào cái gì mà bắt chúng tôi đổi địa điểm? Chúng tôi đặt trước cả năm trời, ông nói đổi là chúng tôi phải đổi sao? Lúc chúng tôi chốt ngày, tại sao ông không hề nói là đã có người khác đặt?" Thấy tôi nổi giận, giọng điệu ngạo mạn của quản lý dịu lại đôi chút: "Chuyện là thế này, một thực tập sinh bên tôi nhìn nhầm ngày, cứ ngỡ sảnh Ngọc Lan chưa có ai đặt nên lỡ tay đặt cho cặp đôi khác mất rồi." Tôi và Lâm Thạch nhìn nhau, không thể tin nổi vào tai mình. Lâm Thâm hỏi: "Chờ đã, ý ông là, cặp đôi trùng sảnh kia đặt sau chúng tôi?" "Đúng vậy," quản lý gật đầu như một lẽ đương nhiên, "Mới mấy ngày trước thôi. Cô yên tâm, cậu thực tập sinh tiếp đón họ đã bị tôi đuổi việc rồi. Mới đi làm được vài ngày mà đã gây ra lỗi lớn thế này, giới trẻ bây giờ thật là, ôi." Quản lý thở dài, lắc đầu đầy vẻ tiếc nuối. Lâm Thâm trợn mắt định mắng, tôi đưa tay ngăn lại, cố gắng tranh luận dựa trên lý lẽ: "Chúng tôi đặt từ một năm trước, cặp đôi kia mới đặt mấy ngày trước, dựa vào cái gì mà bắt chúng tôi nhường chỗ cho họ?" Quản lý lộ vẻ khó xử: "Không còn cách nào khác, cậu thực tập sinh đó nhanh tay quá, tự ý ký luôn hợp đồng rồi..." Tôi phẫn nản nói: "Nhưng chúng tôi cũng đã ký hợp đồng rồi mà!" Mắt quản lý đảo quanh, lại tìm cớ bào chữa: "Hơn nữa bên kia cũng không dễ nói chuyện cho lắm..." "Ý ông là chúng tôi dễ bắt nạt chứ gì?" Lâm Thâm chỉ thẳng vào mũi quản lý, gầm lên: "Đúng là thấy người yếu thì bắt nạt! Ông coi thường tôi quá đấy à?" Với thân hình vạm vỡ, một tiếng gầm của Lâm Thâm khiến quản lý lập tức mềm nhũn, cười xòa nói: "Anh bạn ơi, đừng giận, lỗi do thực tập sinh gây ra, chúng tôi cũng đâu có muốn thế. Anh xem, ngày cưới chỉ còn nửa tháng nữa thôi, giờ tìm khách sạn khác cũng không kịp nữa rồi. Chuyện đã thành ra thế này, hay là hai bạn cứ lên sảnh Tường Vi xem thử, biết đâu chị nhà lại ưng ngay thì sao, chẳng phải vẹn cả đôi đường à?" Nhân viên đứng bên cạnh cũng phụ họa: "Đúng đấy ạ, thiết kế sảnh Tường Vi cũng rất đẹp, nhiều cặp đôi còn đặc biệt đến để chọn sảnh này đấy." Tôi nói nhỏ với Lâm Thâm: "Hay là, chúng ta cứ đi xem thử trước rồi tính tiếp?" Lâm Thâm nhìn tôi, miễn cưỡng gật đầu. Kết quả là vừa xem xong, tôi suýt chút nữa thì tức nổ phổi. 04 Sảnh Tường Vi mà quản lý nhiệt tình giới thiệu nằm ở tầng tám, cùng tầng với sảnh Ngọc Lan chúng tôi đã đặt. Phong cách trang trí cũng tương tự nhau, chỉ khác là tông màu chính của sảnh Ngọc Lan là trắng, còn sảnh Tường Vi là đỏ. Nhưng vấn đề là, diện tích sảnh Tường Vi chỉ bằng một phần ba sảnh Ngọc Lan! Lâm Thâm đen mặt nói với tôi: "Sảnh này tuyệt đối không được, chỗ quá nhỏ, ngay cả khách mời cũng không ngồi hết." "Làm sao mà thế được?" Quản lý phản bác, "Hai bạn chỉ có mười lăm bàn thôi, ngồi khít một chút, chịu khó một chút là chắc chắn đủ chỗ mà." Tên quản lý này có một loại ma lực kỳ lạ, hễ ông ta mở miệng là khiến người ta muốn bóp chết ngay lập tức. Tôi giận dữ nói: "Chúng tôi chuẩn bị mười lăm bàn và thêm hai bàn dự phòng, nếu dùng đến bàn dự phòng thì ông định đặt ở đâu? Định để khách ngồi ngoài hành lang ăn à? Hơn nữa, đơn vị trang trí đám cưới chúng tôi làm theo kích thước của sảnh Ngọc Lan, giờ ông bắt chúng tôi đổi sang sảnh nhỏ, tất cả phương án trang trí đều phải làm lại! Tổn thất này ai chịu trách nhiệm đây? Vả lại, tôi đã đặt trước cả năm trời, dựa vào cái gì mà phải ngồi 'khít một chút', 'chịu khó một chút'?" Quản lý nói: "Hay là thế này đi, tôi đứng ra quyết định, mỗi bàn sẽ thêm hai món ăn, tặng kèm luôn cả trang điểm và quay phim chụp ảnh, tính tổng cộng cũng phải bảy tám nghìn tệ đấy, rất hời đúng không?" "Hời cái con khỉ!" Lâm Thâm trợn mắt nói, "Chúng tôi không chấp nhận đổi sảnh, hoặc là trả lại sảnh Ngọc Lan cho chúng tôi, hoặc là đi theo trình tự pháp luật! Trong hợp đồng ghi rõ ràng rồi, nếu khách sạn vi phạm hợp đồng sẽ phải bồi thường gấp ba lần!" Nghe Lâm Thâm nói vậy, vẻ mặt quản lý lại lộ ra nét nhẹ nhõm. Ông ta lên tiếng: "Cũng được thôi. Sảnh Ngọc Lan chắc chắn không đưa được rồi, vậy thì hai bạn cứ đi theo trình tự pháp luật đi. Địa chỉ gửi thư luật sư cứ ghi tại quầy lễ tân khách sạn, bộ phận pháp lý của chúng tôi sẽ tiếp nhận.
Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.