Quyền Lựa Chọn

Quyền Lựa Chọn

Hành độngKinh dị

8.084 từ · 17 phút đọc

Khi hệ thống giáng lâm, nó hỏi giữa 700 điểm và 7 triệu tệ, ta nên chọn cái nào. Cả lớp chỉ có mình tôi chọn 7 triệu tệ. Vì thế, tôi bị bạn bè cô lập, bắt nạt, thậm chí còn bị xé rách cả giấy báo dự thi. "Loại người dung tục như cậu, chúng tôi nhìn một cái thôi cũng thấy buồn nôn!" Dung tục? Nhưng ở kiếp trước, ngày công bố điểm thi đại học chính là lúc mạt thế ập đến. Vì một mẩu bánh mì, bọn họ đã quẳng tôi cho lũ zombie ăn thịt đấy thôi. Thật may, tôi đã trọng sinh. 01 Tiết tự học buổi tối trước kỳ thi đại học, thời tiết oi bức cùng bầu không khí nặng nề khiến người ta cảm thấy vô cùng áp lực. Trong lớp yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng ngòi bút ma sát trên mặt giấy thi. Đang viết dở, bỗng nhiên từ phía trần lớp vang lên một tiếng "tít tít" kỳ quái. Mọi người không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên: "Tiếng gì thế?" Một dòng chữ dần hiện ra trên bảng đen: [Chúc mừng mọi người đã trở thành những người được chọn, các ký chủ có thể tự mình đổi phần thưởng: Điểm thi đại học 700 điểm hoặc 7 triệu tệ.] Khi nghe lại âm thanh này một lần nữa, tôi rùng mình nổi hết cả da gà. Nhưng chưa kịp suy nghĩ nhiều, các bạn trong lớp đã bắt đầu bàn tán xôn xao. "Đệch, quái dị quá, đứa nào đùa dai giữa đêm thế này, không thấy vô vị à!?" "Cái gì mà 700 điểm hay 7 triệu tệ? Trên đời lại có chuyện tốt như vậy sao? Thế thì chúng ta chẳng cần học hành gì nữa." Vừa dứt lời, trước mắt mỗi người đều hiện lên hai lựa chọn: [700 điểm], [7 triệu tệ]. "Vãi!! Mọi người thấy chưa? Chắc không phải chỉ mình tôi thấy đâu nhỉ!" "Mẹ kiếp, chọn thế nào đây?" "Chẳng lẽ là thật sao? Kỳ quái quá, tôi chắc chắn sẽ chọn 700 điểm. Có 700 điểm thì chẳng cần nỗ lực cũng vào được Thanh Hoa rồi." "Đúng thế, chúng ta cùng chọn 700 điểm đi. Nếu thật sự đỗ Thanh Hoa, lớp mình sau này chẳng phải sẽ trở thành huyền thoại sao, ha ha." Lúc này, Kỷ Kỳ ngồi phía trước tôi quay đầu lại nhìn. "Đổng Vân Thư, cậu chọn cái nào?" Thẩm An An, người bạn cùng bàn kiêm bạn thân của tôi, nghe vậy cũng nhìn về phía tôi. "Đúng đó đúng đó, Vân Thư, cậu chọn gì nào?" Tôi siết chặt nắm đạch, cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể. "Tớ á? Dĩ nhiên là chọn 700 điểm rồi." Thẩm An An nhíu mày hỏi ngược lại: "700 điểm?" Đúng vậy. Nếu bỏ qua dòng chữ nhỏ trước mắt mình, tôi chắc chắn sẽ chọn 700 điểm. Nhưng hệ thống dường như chỉ đưa ra lời nhắc nhở cho duy nhất một mình tôi. Vào ngày công bố điểm thi đại học, thảm họa zombie sẽ bùng phát trên phạm vi toàn cầu. 02 Nghe thấy tôi kiên quyết chọn 700 điểm, Kỷ Kỳ hài lòng tiếp lời: "Tớ cũng chọn 700 điểm." Nhưng Thẩm An An ngồi cạnh tôi lại cuống quýt kéo tay áo tôi. "Vân Thư, đó là 7 triệu tệ đấy! Có 7 triệu rồi thì việc gì cậu cũng làm được, hà tất phải cố chấp với cái trường đại học chết tiệt kia làm gì." "Hơn nữa thành tích của cậu tốt thế kia, dù tự thi cũng có thể đỗ trường xịn mà." Tôi nhìn cô ta bằng nụ cười nửa miệng. "Thẩm An An, cậu thực sự nghĩ như vậy sao?" "Thì... thì tất nhiên rồi! Chúng ta là chị em tốt mà!" Cô ta nhìn tôi, đã cố gắng hết sức để ánh mắt trông thật lòng nhất có thể. Nhưng tôi đã sống lại một đời rồi, làm sao không nhìn thấu được mấy trò vặt này của cô ta chứ. Kiếp trước, sau khi phát hiện ra chỉ có hệ thống của mình có dòng chữ nhỏ nhắc nhở đó, tôi đã từng cố gắng nói chuyện này cho mọi người biết. Nhưng không hiểu sao, hễ tôi vừa nói về zombie là giọng nói lại bị tự động triệt tiêu. Và cũng giống như kiếp này, mọi người đều đang đầy nhiệt huyết quyết định chọn 700 điểm. Tôi không còn cách nào khác, cũng biết mình chẳng thể cứu được tất cả mọi người. Vì vậy, tôi chỉ có thể cố gắng khuyên nhủ bạn thân: "An An, nghe tớ đi, vẫn là 7 triệu tệ thực tế hơn!" "Có 7 triệu trong tay, biết đâu cậu chẳng cần học đại học cũng có thể khởi nghiệp thành công làm bà chủ đấy." Thực tế, sau khi zombie bùng phát, việc có còn được đi học đại học hay không vẫn là một dấu hỏi lớn. Thẩm An An do dự một hồi, bề ngoài thì đồng ý với tôi. Nhưng đến khi lớp trưởng thống kê kết quả lựa chọn của cả lớp, từ trên xuống dưới, người duy nhất chọn 7 triệu tệ chỉ có mình tôi. Tôi kinh ngạc nhìn Thẩm An An, còn cô ta lại tỏ ra tủi thân nấp sau lưng lớp trưởng. "Vân Thư, xin lỗi cậu... Tớ thừa nhận lời cậu nói rất hấp dẫn." "Nhưng tớ vẫn thấy chúng ta là học sinh, không thể chỉ có tiền trong đầu được, hiện tại thành tích mới là quan trọng nhất." "Giờ cậu đã hám tiền như vậy, sau này không vì tiền mà làm chuyện bẩn thỉu đấy chứ..." Dưới sự đâm chọc của cô ta, tôi bị cả lớp cô lập. Trước khi bước vào kỳ thi đại học, thậm chí có kẻ còn xé nát giấy báo dự thi của tôi. "Đừng để cậu ta đi thi, đỡ làm tụt điểm trung bình của lớp! Mất mặt chết đi được." Sau này tôi mới biết, Thẩm An làm ủng hộ tôi chọn 7 triệu tệ chỉ vì Kỷ Kỳ chắc chắn sẽ chọn 700 điểm! Cô ta thầm yêu Kỷ Kỳ, nhưng Kỷ Kỳ lại nhiều lần tỏ tình với tôi. Chỉ cần tôi chọn tiền, sau này cô ta có thể cùng Kỷ Kỳ vào chung một trường, từ đó tách biệt khỏi tôi. "Vân Thư? Cậu rốt cuộc có muốn chọn 7 triệu tệ không? Tớ muốn chọn cái này, cậu đi cùng tớ được không?" Tôi bị lời nói của cô ta kéo về thực tại, rồi nhanh chóng giấu đi tia lạnh lẽo nơi đáy mắt. Cô ta tưởng rằng việc được Kỷ Kỳ thích là chuyện gì vui vẻ lắm sao? Cô ta đâu biết rằng, ở kiếp trước, kẻ đã cùng mọi người cướp lấy mẩu bánh mì của tôi và quẳng tôi cho zombie ăn chính là hắn! Lần trọng sinh này, chính là cơ hội mà hệ thống trao cho tôi để xử lý đôi cẩu nam nữ này. 03 Tôi đồng ý với Thẩm An An là chọn 7 triệu tệ. Thực tế tôi đúng là đã làm như vậy. Nhưng lần này, khi lớp trưởng đang thống kê kết quả lựa chọn của mọi người, dưới sự quan sát của Thẩm An An, tôi chậm rãi nói: "Dĩ nhiên là chọn 700 điểm rồi, ai lại dung tục đến mức chọn 7 triệu tệ chứ." Thẩm An An kinh ngạc nhìn tôi: "Vân Thư, chẳng phải cậu đã hứa sẽ cùng tớ chọn 7 triệu tệ sao?" Tôi học theo dáng vẻ của cô ta ở kiếp trước. Chỉ có điều lần này, tôi trốn ra sau lưng Kỷ Kỳ. "Xin lỗi nhé An An, tớ không thể nghe theo cậu chọn 7 triệu tệ được, tớ thấy so với tiền bạc trước mắt thì tương lai mới là quan trọng nhất." Thẩm An An bật dậy khỏi chỗ ngồi, còn đẩy mạnh vào vai tôi một cái. "Cái gì!? Chẳng phải cậu đã hứa hẹn rất tốt sẽ cùng tớ sao!" Lớp trưởng ở bên cạnh nói hòa giải: "Chuyện này người ta muốn chọn gì là quyền của họ, cậu đừng có dùng đạo đức để ép buộc người khác chứ." "Được rồi được rồi, Vân Thư chọn 700 điểm, còn cậu thì chọn cái gì?" Lúc này, Thẩm An An lại bắt đầu ấp úng. Tôi không hề che giấu mà cười lạnh một tiếng: "Thẩm An An, chẳng lẽ cậu định bảo tớ chọn tiền, rồi sau đó lén lút chọn điểm số đằng sau lưng tớ đấy chứ?" Lần này, ánh mắt mọi người nhìn Thẩm An An đều thay đổi. Kỷ Kỳ nãy giờ vẫn im lặng cũng nhíu mày liếc nhìn cô ta một cái. "Mau nói đi, rốt cuộc cậu chọn cái gì?" Có vẻ như Thẩm An lực muốn nói dối. Nhưng tôi kịp thời cảnh cáo cô ta một câu: "Nếu cậu nói dối, đợi đến khi có điểm thi đại học thì mọi chuyện cũng sẽ sáng tỏ thôi." "Tớ..." Thẩm An An cắn môi dưới, nghẹn ngào mãi mới thốt ra được một câu: "Được rồi, tớ cũng hối hận rồi, tớ chọn điểm số." Tôi cười khẩy, ném mạnh cuốn sách giáo khoa xuống bàn. "Vậy sao lúc nãy cậu còn phản ứng dữ dội để chất vấn tớ làm gì? Mọi người đều biết chọn điểm số tốt hơn, thế nên cậu mới tìm mọi cách lừa tớ, bắt tớ chọn tiền?" Nói xong, tôi mặc kệ Thẩm An An giải thích, không nói thêm một lời thừa thãi nào. Đám bạn học này đương nhiên sẽ đứng về phía tôi để nói lý lẽ. 04 Thẩm An An cũng bị cô lập y hệt như tôi ở kiếp trước. Tôi giả vờ như bị cô ta làm tổn thương sâu sắc nên không thèm quan tâm, còn các bạn khác thì đều bảo cô ta tâm cơ thâm hiểm, ai nấy đều tránh xa cô ta. "Vân Thư, cậu rốt cuộc phải làm thế nào mới chịu tha lỗi cho tớ đây?" Cô ta chặn tôi lại ở hành lang: "Nếu không được thì tớ tự tát mình mấy cái có được không?" Nói xong, cô ta thật sự tự vả vào mặt mình. Không đúng. Tôi nhạy bén ngửi thấy một mùi "trà xanh" nồng nặc. Cô ta làm thế chắc chắn là để diễn cho đàn ông xem. Vì vậy tôi vội vàng ngăn cô ta lại, rồi giả vờ như bị đẩy mà loạng choảng lùi lại hai bước. Quả nhiên, ngay phía sau nhanh chóng có một bàn tay lớn đỡ lấy lưng tôi. Không đợi tôi lên tiếng, Kỷ Kỳ đã nhíu mày quát Thẩm An An một tiếng. "Tự mình dùng tâm cơ trước, giờ còn ra tay đánh người?" "Lúc đầu tớ còn thấy cậu khá ổn, giờ càng nhìn càng thấy cậu thật thiếu giáo dục." Thẩm An An tủi thân giải thích liên tục: "Không phải đâu, tớ không có động tay mà!!" "Cậu không thấy vừa rồi tớ vẫn luôn tự vả vào mặt mình sao, tớ là đến để nhận lỗi mà." "Đủ rồi!" Kỷ Kỳ gầm nhẹ một tiếng: "Tớ không muốn nghe cậu ở đây ngụy biện nữa!" Thẩm An An bị quát đến mức rụt vai lại, mắt đỏ hoe ngay lập tức. Sau khi cô ta khóc lóc chạy đi, Kỷ Kỳ lại bắt đầu nhìn tôi từ trên xuống dưới. "Vân Thư, cậu không sao chứ?" "Cậu có thể kiên định chọn điểm số như vậy làm tớ rất an tâm. Nếu chuyện này là thật, lúc làm nguyện vọng chúng ta đăng ký cùng một trường nhé?"

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Song Sinh Lục Trà

Song Sinh Lục Trà

17 phút

Phản đòn chị họ si mê tình ái

Phản đòn chị họ si mê tình ái

18 phút

Giấc Mộng Thanh Bắc Của Chị Dâu

Giấc Mộng Thanh Bắc Của Chị Dâu

23 phút

Cô Bé Nhỏ Ở Viện Mồ Côi

Cô Bé Nhỏ Ở Viện Mồ Côi

31 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.