Phòng 202

Phòng 202

Trinh thámKinh dị

12.907 từ · 26 phút đọc

Nửa tháng trước, vì lý do công việc, tôi đã phỏng vấn một người cảnh sát sắp nghỉ hưu. Ông ấy kể cho tôi nghe về một vụ án mà ông không bao giờ có thể buông bỏ được. "Hứa với tôi, hãy nghe đến cuối cùng, rồi cậu cũng sẽ giống như tôi, mãi không quên được kẻ tình nghi đó." Ông mở cho tôi xem một đoạn video. Trong video là một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, đang cởi quần áo trong nhà vệ sinh, vặn vòi nước chuẩn bị tắm. Đây rõ ràng là một đoạn video quay lén. Nhưng khi người phụ nữ tắm xong, đứng trước gương phòng tắm mờ mịt hơi nước, bà ấy đột nhiên hét lên điên cuồng. Tôi tò mò kéo thanh tiến trình về lại, dừng đúng một giây trước khoảnh khắc tiếng hét vang lên, rồi không ngừng phóng to hình ảnh. Chỉ thấy trên lớp kính trắng xóa, hiện lên một dấu bàn tay, bên cạnh là hai chữ viết nguệch ngoạc: "Cứu mạng". Tôi hít một hơi lạnh, nỗi sợ hãi bắt đầu bò lên sống lưng. 01 Người cảnh sát trung niên có làn da hơi ngăm và vẻ mặt chất phác trước mặt tôi – Chu (Chu Ức) – mỉm cười nói: "Tuần sau là tôi nghỉ hưu rồi, cảm ơn sở vẫn còn cho tôi một cơ chế để hồi tưởng." Tôi mỉm cười đáp lại: "Ngày nhận danh hiệu 'Hình cảnh ưu tú' rất đáng để kỷ niệm mà, cảnh sát Chu. Chúng ta chỉ là một cuộc phỏng vấn nhỏ thôi, đừng căng thẳng quá." Chu Ức xoa xoa ống quần: "Lần đầu làm việc này, giống như thiếu nữ lên kiệu hoa vậy, đúng là khá căng thẳng!" Nhưng khi chúng tôi chạm đến lĩnh vực sở trường của ông, nói về những vụ án, vẻ mặt Chu Ức lập tức thay đổi, trở nên nghiêm trọng hẳn. "Đó là vào mùa hè của mười một năm trước." 02 Khách sạn mười một năm trước Mùa hè ở phương Bắc khô và nóng. Chu Ức nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát trước mặt, không ngừng lau mồ hôi trên cổ. Một người phụ nữ khoảng 30 tuổi xuất hiện trên màn hình, bà ấy không mặc quần áo, đang vặn vòi nước chuẩn bị tắm. Bà ngân nga một giai điệu hoài cổ, tiếng nước chảy rào rào khiến tiếng hát cứ đứt quãng. Hơi nước trong phòng tắm dần bốc lên, lảng bảng trong không khí, đọng lại trên lớp kính tạo thành một màn sương trắng. 20 phút sau, tiếng nước ngừng hẳn, người phụ nữ tắm xong bước ra khỏi buồng tắm đứng. Bà đứng trước gương định lau người, rồi dụi mắt, cúi thấp người, áp sát mặt vào tường kính. Có vẻ bà ấy bị cận thị, nên cứ thế ghé sát vào lớp kính thêm chút nữa, rồi lại gần hơn chút nữa. Vài giây sau, người phụ nữ đột nhiên phát ra một tiếng hét chói tai. Đôi chân bà như mất hết sức lực, cả cơ thể ngã khuỵu xuống sàn. Qua hình ảnh mờ nhòe của video, có thể thấy xung quanh bà chảy ra một dòng chất lỏng màu vàng nhạt. Tè tiểu sao? Bà vừa khóc la, vừa dùng cánh tay không ngừng lùi người về phía sau. Bà đã nhìn thấy cái gì? "Dừng!" Chu ức ra lệnh. Chủ khách sạn rũ mắt, vội vàng đáp: "Được, được, được." Video giám sát bị tạm dừng ngay giây phút người phụ nữ cúi người xuống. Chu Ức di chuyển con trỏ chuột, không ngừng phóng to hình ảnh. Đột nhiên, đồng tử của ông cũng co rút lại. Trên lớp kính hiện lên một dấu bàn tay. Bên cạnh là hai chữ viết nguệ nghéc: Cứu mạng. 03 Chiều ngày hôm trước, sở cảnh sát đột nhiên nhận được tin báo từ khách sạn Duyên Lai, nói rằng có một người phụ nữ đã chết trong phòng khách. Khi đến nơi, nạn nhân đã tử vong gần 5 tiếng, không có bất kỳ vết thương ngoài da nào. Pháp y kiểm tra cho thấy nguyên nhân là do quá liều thuốc ngủ. Khi yêu cầu xem camera giám sát, chủ khách sạn lại nói không có. Kết quả là khi đội cảnh sát tiến hành kiểm tra môi trường, họ phát hiện một camera siêu nhỏ gần quạt thông gió trong phòng tắm. Nhờ đó mới thấy được cảnh tượng vừa rồi. Điều trùng hợp hơn là, video chỉ duy nhất có đoạn đó. Sau khi người phụ tầm khăn tắm hét lên chạy ra ngoài, màn hình đột ngột chuyển sang nhiễu trắng. Và khi đội cảnh sát kiểm tra dấu tay cùng hai chữ "Cứu mạng", họ lại không thu thập được bất kỳ dấu vân tay nào. Chu Ức chỉ vào gã chủ khách sạn với hàm răng đen vì nhai trầu: "Hay lắm, quay lén à?" Gã chủ xua tay: "Không phải tôi, tôi mở cửa hàng chứ có làm cái việc đó đâu?" Vì thực tế từng có khách thuê phòng bí mật lắp camera siêu nhỏ, và phía khách sạn không hề hay biết, lại không có bằng chứng vân tay nào chỉ về phía ông chủ, nên chúng tôi đành phải để gã đi. Lúc người phụ nữ này nhận phòng là hơn 10 giờ sáng, nhân viên vệ sinh vẫn chưa dọn dẹp xong, nhưng bà ấy khăng khăng đòi vào ở ngay và đã tranh cãi với nhân viên. Nhân viên không thắng được nên đành để bà vào trước khi dọn xong. Sau khi điều tra, Chu Ức phát hiện người chết mắc bệnh động kinh và trầm cảm nặng, trong túi có vài tờ giấy chứng nhận chẩn đoán cùng đơn thuốc chứa nhóm barbiturate. Bà dùng thuốc này không phải để ngủ, mà là để điều trị động kinh. Đêm đó, sau cú sốc quá lớn, có lẽ do tâm trạng biến động mạnh nên bà đã uống quá liêu thuốc, dẫn đến ức chế thần kinh trung ương, suy hô hấp mà tử vong. Chuỗi bằng chứng vô cùng hoàn chỉnh. Vụ án được kết luận là tự sát. 04 Nghe đến đây, tôi hỏi cảnh sát Chu: "Có phải chữ 'Cứu mạng' đó khiến ông không quên được không? Là ai đã viết nó?" Cảnh sát Chu khựng lại một chút rồi nói: "Chữ trên gương, khi khô, người ta dùng xà phòng viết lên, khi có hơi nước bốc lên thì nó sẽ hiện rõ. Thế nhưng, lại không để lại dấu vân tay. Rồi video từ camera siêu nhỏ cũng chỉ có duy nhất đoạn muốn cho chúng tôi thấy... Cậu thấy cái này giống một cái bẫy không?" Tôi nhìn chằm chằm cảnh sát Chu, tò mò truy hỏi: "Sau đó thì sao?" Cảnh sát Chu cười: "Không có sau đó. Vì bằng chứng đưa ra đều là tự sát, nên chỉ có thể kết luận là tự sát. Chuyện chữ trên gương hay camera siêu nhỏ đều bị coi là trò đùa quái ác và trôi qua một cách chóng vánh." "Là... trò đùa sao?" Tôi ướm hỏi. Cảnh sát Chu ngước mắt lên nhìn tôi. Đó là một đôi mắt sắc lẹm như hổ. Tim tôi thắt lại một nhịp. Sau đó, ông rít một hơi thuốc, chậm rãi nói: "Trông không giống lắm đâu... Ba năm trước, tại chính nơi này cũng từng xảy ra một vụ tự sát khác, cũng tại phòng 202." 05 Vụ án mạng ba năm trước "Đội trưởng Chu, nhận được tin báo, khách sạn Duyên Lai... có người chết." Chu Ức nghe xong, thấy ngay đây là án mạng, lập tức cầm lấy trang thiết bị tập hợp đội cảnh sát lên đường tới khách sạn Duyên Lai. Lúc đó, nơi này vẫn còn là nhà trọ Duyên Lai. Trên đường đi, Chu Ức bắt đầu hỏi thông tin nạn nhân, viên cảnh sát trực ban nói: "Chỉ biết là một phụ nữ, bị siết cổ, còn nói... hiện trường trông rất kỳ lạ." Chu Ức thầm nghĩ, kỳ lạ đến mức nào được chứ. Thế nhưng khi đến hiện trường, ông đã thấy, thực sự rất kỳ quái. Nạn nhân là một phụ nữ 3ym tuổi, nằm đó, chỉ mặc nội y kiểu ba điểm họa tiết da báo, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến mục đích đến thuê phòng của bà ấy. Trên cổ có vết lằn tím đỏ rõ rệt. Sợi dây gây ra sự nghẹt thở được thắt theo một cách cực kỳ phức tạp, quấn quanh giữa hai chân, cổ chân và dưới nách. Ở cuối sợi dây dưới cổ chân còn treo một viên gạch. Nhìn thế nào cũng không giống do nạn nhân tự thắt, nhưng trớ trêu thay bên cạnh lại đặt một bức thư tuyệt mệnh. Trong thư nói rằng người phụ nữ này chưa từng được đi học, từ sớm đã rời quê lên đây bôn ba, quen biết bạn trai là một tên lưu manh địa phương. Bà ấy rất nỗ lực, hiện đang tự mình mở một cửa hàng quần áo nhỏ, tiền kiếm được đều đem nuôi bạn trai, nhưng gắng gượng đến năm 38 tuổi mà hắn vẫn không có ý định cưới bà. Kết quả là bà phát hiện hắn lén lút tìm một cô gái trẻ khác. Bà đã dùng tình và lý để thuyết phục, nhưng hắn chẳng hề hối cải, ngược lại còn mắng bà già nua xấu xí. Vì vậy, bà quyết định tự sát. Qua giám định, chữ viết trong thư đúng là do chính tay người phụ nữ viết. Hơn nữa, mọi bằng chứng đều cho thấy trước khi người phụ nữ chết, hai người đã cãi nhau dữ dội, nửa giờ sau hắn rời khỏi phòng và không bao giờ quay lại nữa. 06 Tôi ngừng bút: "Cảnh sát Chu, vậy ai là kẻ đã giết bà ấy?" "Kết luận là tự sát." "Tự mình trói mình thành ra thế kia sao?" "Có thể chứ. Cậu đã nghe về 'cậu bé áo đỏ' ở Trùng Khánh chưa? Nghe nói, việc thiếu oxy có thể gây ra... cực khoái." Bạn trai bỏ rơi bà ấy, nên bà quyết định tận hưởng một lần cuối cho đến khi cái chết cận kề? Tôi không hiểu nổi tình yêu này. "Cậu còn nhớ người phụ nữ lao công đó không?" "Nhớ." Ánh mắt tôi khẽ động, muốn nghe tiếp. Cảnh sát Chu nói: "Người báo án của cả hai vụ án này đều ghi cùng một cái tên — Tề Thục Lan, chính là người lao công đó." Tôi cảm thán: "Lại thêm một sự trùng hợp nữa." "Thế thì có lẽ, nó không còn là trùng hợp đâu." Cảnh sát Chu tiếp tục nói. 07 [Lời khai của người lao công] Chu Ức nhìn người phụ nữ trước mặt, bà ấy hơi khom lưng, trông vẻ mặt rất khép nép. Nhưng Chu Ức cảm thấy khí chất và dáng vẻ của bà không hề khớp nhau. Tóc người lao công đã bạc nửa đầu, chải chuốt cực kỳ tỉ mỉ, đeo một cặp kính trông có vẻ cũ kỹ nhưng tròng kính được lau sạch bóng. Công việc lao động nặng nhọc khiến đôi bàn tay đầy nếp nhăn, nhưng lại sạch sẽ đến mức sáng loáng.

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Song Sinh Lục Trà

Song Sinh Lục Trà

17 phút

Cô Bé Nhỏ Ở Viện Mồ Côi

Cô Bé Nhỏ Ở Viện Mồ Côi

31 phút

Sau Khi Bị Người Chị Nhân Hậu Rải Tro Cốt, Tôi Đã Trọng Sinh

Sau Khi Bị Người Chị Nhân Hậu Rải Tro Cốt, Tôi Đã Trọng Sinh

39 phút

Trọng Sinh Trước Kỳ Thi Đại Học

Trọng Sinh Trước Kỳ Thi Đại Học

26 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.