Phản Sát Kẻ Nghe Được Tiếng Lòng

Phản Sát Kẻ Nghe Được Tiếng Lòng

Tâm lýHành động

8.310 từ · 17 phút đọc

Trọng sinh vào ngày đầu tiên bị bạo lực học đường, tôi giả vờ ngây thơ. 【Em gái nói, đám người trong lớp này đều là một lũ ngu ngốc, sao mình không thấy vậy nhỉ?】 【A, nữ sinh phía trước chính là đại tỷ trong truyền thuyết sao? Trông thật đơn thuần, chẳng giống như lời em gái nói là từng đi phá thai...】 【Ơ? Bạn trai của bạn cùng bàn mình hình như hôm qua vừa bị em gái hôn rồi? Ôi, sao em gái có thể cướp bạn trai người khác chứ...】 【Nhưng với thân phận thật sự vừa mới được tìm lại này, mình mà nói ra sự thật thì chắc họ cũng chẳng tin đâu...】 Tiếng lòng trong đầu tôi tuôn ra điên cuồng. Quả nhiên, ánh mắt của những kẻ bạo lực đã chuyển hướng sang cô em gái giả mạo. Tôi mỉm cười. Đã có thể nghe được tiếng lòng của tôi, vậy thì dễ giải quyết rồi. Kiếp trước, cô ta dùng lời đồn ác ý khiến tôi bị bạo hành đến chết. Kiếp này. Xem tôi chơi chết cô ta thế nào! 01 Một đám người bao vây lấy tôi, tóc tôi bị vô số bàn tay túm chặt, đau thấu tận chân tóc. Đám người sáng nay còn lớn tiếng đe dọa không cho tôi đường về sau khi tan học, chiều nay quả nhiên không có ý định buông tha. Lúc này, tôi cô độc một mình, đối mặt với hiểm cảnh y hệt kiếp trước. Tôi biết, bọn họ sẽ lôi tôi vào con hẻm nhỏ bên cạnh, chà đạp lên lòng tự trọng và đánh nát khuôn mặt tôi. Nhưng khác với nỗi sợ hãi của kiếp trước. Hiện tại, tôi chỉ cảm thấy phấn khích. 【Em gái nói, đám người trong lớp này đều là một lũ ngu ngốc, sao mình không thấy vậy nhỉ?】 【Tại sao họ lại đối xử với mình như thế, chẳng lẽ không biết mình vừa mới được bố mẹ tìm về làm thật thiên kim sao?】 Đám đông sững sờ ngay lập tức. Tôi biết, những kẻ bạo lực này thực chất có thể nghe thấy tiếng lòng của mình. Kiếp trước, dưới sự xúi giục của Tô Tiêu Tiêu và sự chèn ép của bọn họ, tâm trí tôi chỉ toàn là oán hận và nguyền rủa. Vì thế, khi nghe được tiếng lòng ấy, họ tự nhiên đã dành cho tôi những trận nhục mạ như bão táp. Kiếp này, muốn Tô Tiêu Tiêu phải chịu báo ứng, trước tiên, phải làm rõ thân phận của mình. Có như vậy, họ mới không còn là quân cờ trong tay Tô Tiêu Tiêu để cô ta dùng để cô lập và nhục mạ tôi nữa. Ngay tức khắc. Vô số ánh mắt bắn thẳng về phía Tô Tiêu Tiêu - đứa con nuôi của bố mẹ tôi. Gương mặt đang đắc ý vì xem kịch hay của cô ta bỗng chốc trở nên hoảng loạn, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo. "Các cậu làm sao vậy?" Tôi nghi hoặc liếc nhìn cô ta một cái. 【Tại sao cô ta lại đi theo bọn họ để bắt nạt mình?】 【Chẳng phải chính cô ta nói với mình rằng, đám người trong lớp này toàn lũ thần kinh, hạng rẻ tiền, bảo mình hãy bắt nạt họ sao?】 【Nhưng mình đâu có ý định bắt nạt họ, bố mẹ mình giàu có như vậy, mình cần gì mà chẳng có? Việc gì phải đi bắt nạt họ chứ? Mình nên xin bố mẹ thật nhiều tiền rồi đối xử tốt với họ một chút mới đúng.】 Đám bạo lực buông tay, trả lại sự tự do cho da đầu tôi. Kẻ cầm đầu là Chu Nhã thậm chí còn nở nạch: "Cậu mới đến, tụi mình chỉ đùa chút thôi, coi như là làm quen bạn học ấy mà." "Cậu đừng để bụng nhé!" Tôi trưng ra một nụ cười ngây thơ, vô tội, kiểu người dễ bị lừa. "Ồ, hóa ra là đùa à." 【Tuy cách đùa của họ hơi kỳ quặc, nhưng đây cũng coi như là chào mừng mình nhỉ?】 【Họ hoàn toàn không giống như những gì em gái nói, mọi người đều rất tốt mà!】 【Tại sao em gái lại tung tin đồn nhảm về họ với mình chứ?】 Chu Nhã lạnh lùng nhìn về phía Tô Tiêu Tiêu, nhưng vì cô ta dù là giả thiên kim thì cũng là con nhà đại phú hào, nên Chu Nhã không có phản ứng gì quá mức. Dù đây là môi trường đại học, nhưng sinh viên trong lớp chúng tôi phần lớn đều thuộc tầng lớp thượng lưu hoặc quyền quý. Tuy nhiên, muốn đối đầu trực diện với nhà giàu nhất vùng thì vẫn còn thiếu chút lực. Nhưng không sao. Luôn có những người có thể để tôi đối đầu trực diện được. 02 Sau khi về nhà, Tô Tiêu Tiêu vội vàng sáp lại hỏi thăm. "Hôm nay lúc bị nhóm Chu Nhã đưa đi, cậu đã nghĩ gì vậy?" Kiếp trước, sau khi bị nhóm Chu Nhã bắt nạt, tôi đã mắc bệnh trầm cảm cực kỳ nghiêm trọng. Sau hai tháng điều trị trong bệnh viện, dưới sự dụ dỗ của Tô Tiêu Tiêu, tôi đã leo lên đỉnh tòa nhà cao tầng. Cô ta đã đẩy tôi xuống, khiến tôi tan xương nát thịt. Cũng chính lúc đó, linh hồn tôi bay lơ lửng giữa không trung, nghe thấy cô ta nói một cách điên cuồng và phấn khích: "May quá, may mà mình biết đám Chu Nhã đều có thể nghe được tiếng lòng của cậu." "Nếu đã bị thất lạc bấy lâu, tại sao còn quay về để tranh giành thứ thuộc về mình trước mặt bố mẹ!" "Từ nay về sau, mình mới là thiên kim duy nhất! Mọi thứ sẽ là của mình!" "Cậu cứ yên tâm mà chết đi, mình sẽ sống thay phần cậu một cách thật tốt!" Vì vậy, tôi hiểu rõ người em gái luôn giả vờ tốt với mình từ khi tôi trở về này đang che giốt một trái tim độc ác đến nhường nào. Tôi nói: "Không nghĩ gì cả, mình chỉ đơn thuần thấy họ dường như cũng không đến nỗi xấu." Tô Tiêu Tiêu cau mày: "Chẳng phải mình đã nói với cậu rồi sao? Họ đều là lũ thần kinh, đầu óc không bình thường đâu." "Cậu nhìn xem, hôm nay họ túm tóc cậu chính là muốn đánh cậu đấy thôi." Khóe môi tôi nhếch lên: "Vậy tại sao cậu lại đi theo sau họ? Mình là chị của cậu mà, chẳng lẽ cậu không giúp mình sao?" Làm sao cô ta có thể giúp tôi được? Cô ta chỉ mong tôi bị nhóm Chu Nhã đánh chết ngay lập tức để dọn đường cho cô ta. Gương mặt cô ta thoáng đỏ lên vì lúng túng: "Họ đông người như vậy, làm sao mình giúp cậu được?" Tôi nhìn cô đứng đó với vẻ thất vọng. "Được rồi, mình không trách cậu." Cô ta bỗng chớp mắt thở phào nhẹ nhõm. "Cậu tuyệt đối đừng nghĩ họ là người tốt nhé, cậu còn nhớ mình đã dặn gì không?" Tất nhiên là tôi nhớ chứ. Kiếp trước, nếu không phải vì những lời đồn ác ý của cô ta, tôi đã không rơi vào kết cục bi thảm như vậy. Tôi dành cho cô ta một ánh nhìn đầy trấn an. "Mình biết rồi, em gái, cậu đối với mình tốt quá." Cô ta cười rạng rỡ: "Ừm, mình là em gái của cậu mà, mình không tốt với cậu thì ai tốt với cậu đây?" Tô Tiêu Tiêu mãn nguyện rời đi. 03 Ngày hôm sau, nhóm Chu Nhã không còn chủ động tìm đến gây rắc rối cho tôi nữa. Có lẽ vì đã biết thân phận thật thiên kim của tôi, hoặc có lẽ họ đã hiểu ra mình chỉ là quân cờ bị Tô Tiêu Tiêu lợi dụng. Đối mặt với sự lấy lòng của Tô Tiêu Tiêu, thái độ của họ cũng vô cùng lạnh nhạt. Giờ giải lao, trong lớp học rộng lớn chỉ còn lại tôi, Tô Tiêu Tiêu và họ. Có người đang ngủ bù, có người đang làm bài tập, không gian cực kỳ yên tĩnh. Tôi nhìn về phía Chu Nhã, không kìm được cảm thán trong lòng. 【A, Chu Nhã chính là đại tỷ trong truyền thuyết sao? Trông thật đơn thuần, chẳng giống như lời em gái nói là một nữ quái, còn từng đi phá thai...】 Tôi thấy rõ ràng cơ thể Chu Nhã cứng đờ lại. Ánh mắt lạnh lẽo của cô ta quét về phía Tô Tiêu Tiêu. "Cậu, đi theo tôi vào nhà vệ sinh một lát." Vẻ mặt không mấy thiện cảm này của Chu Nhã khiến Tô Tiêu Tiêu đứng hình tại chỗ. "Có chuyện gì vậy?" Chu Nhã rõ ràng là đang mất kiên nhẫn. "Bà đây bảo cậu qua thì cậu cứ việc qua đi!" Tô Tiêu Tiêu đỏ mặt, định cãi lại vài câu nhưng đám đàn em của Chu Nhã đồng loạt nhìn về phía này. Cô ta không còn cách nào khác, đành phải đi theo. Không lâu sau, họ đều quay trở lại. Tô Tiêu Tiêu bước đi cuối cùng với gương mặt khó coi, vừa thấy tôi đã trừng mắt một cái thật dữ dội. 04 Buổi tối, Tô Tiêu Tiêu đen mặt tìm tôi chất vấn. "Mình đã nói cho cậu biết chuyện Chu Nhã từng phá thai khi nào? Sao cậu lại biết được!" Đúng vậy, việc Chu Nhã từng phá thai là sự thật. Trước đây Chu Nhã và Tô Tiêu Tiêu có quan hệ khá tốt, nên cô ấy chỉ kể chuyện này cho một mình Tô Tiêu Tiêu biết. Vì thế, Chu Nhã chắc chắn rằng... Nếu tôi biết, thì nhất định là do Tô Tiêu Tiêu nói. Chỉ là không ai đoán được rằng... Đó là lời Tô Tiêu Tiêu đã nói trước lúc tôi chết ở kiếp trước, chứ không phải bây giờ. Tôi nghi hoặc nhìn cô ta: "Chu Nhã từng phá thai? Thật sao? Nhưng mình đâu có biết chuyện này, em gái à, cậu bị bệnh rồi sao?" Cô ta ngẩn người, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp, hồi lâu sau mới nhìn sâu vào mắt tôi. "Chị ơi, chị đừng suốt ngày nghĩ vớ vẩn trong đầu nữa được không, những chuyện mình chưa nói thì đừng có đoán mò lung tung nữa!" Tôi cau mày: "Mình đoán mò lúc nào? Cậu lạ thật đấy." Cô ta nghẹn lời hồi lâu, vẫn không dám thừa nhận rằng cô ta biết nhóm Chu Nh chế có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi. Cuối cùng, cô ta hậm hực quay đi: "Thôi bỏ đi, mình đoán là đầu óc chị có vấn đề rồi." Nói xong, cô ta lại chạy sang ký túc xá của Chu Nhã, cười bợ đỡ và thì thầm to nhỏ. Không biết họ đang nói gì, có lẽ cũng chỉ là để tự bào chữa cho mình. Nhưng làm sao tôi có thể để cô ta đạt được ý nguyện đây. Thế là, tôi nhìn về phía Lâm Giác, một nam sinh vừa bước vào lớp.

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Đừng chọc vào tôi, tôi sẽ phát điên đấy

Đừng chọc vào tôi, tôi sẽ phát điên đấy

24 phút

Lòng người dưới cơn bão

Lòng người dưới cơn bão

21 phút

Trường học họp phụ huynh, tôi thuê một người mẹ giả

Trường học họp phụ huynh, tôi thuê một người mẹ giả

31 phút

Sau Khi Bị Người Chị Nhân Hậu Rải Tro Cốt, Tôi Đã Trọng Sinh

Sau Khi Bị Người Chị Nhân Hậu Rải Tro Cốt, Tôi Đã Trọng Sinh

39 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.