
8.811 từ · 18 phút đọc
Chị họ vì yêu mà điên cuồng, làm tiểu tam cho một lão già. Để có được vị trí chính thất, chị ta cố tình khiêu khích người vợ cả và còn tung địa chỉ nhà tôi lên mạng, khiến tôi phải gánh tội thay chị ta. Người vợ cả phẫn nặc quả nhiên bị chọc giận, không chỉ tìm đến tận cửa lột đồ tôi ngay giữa phố để nhục mạ, mà còn cạo trọc đầu tôi. Trong khi đó, thủ phạm thực sự là chị họ lại âm thầm quay video rồi đăng lên mạng để cáo buộc tôi là kẻ làm tiểu tam. Bản thân vốn đã mắc bệnh trầm cảm, tôi không chịu đựng nổi bạo lực mạng mà tự sát. Tên tra nam kia lại thuận thế đá bay người vợ cả vừa gây chuyện, để đến ở bên cạnh chị họ đang mang thai. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về thời điểm chị họ hỏi địa chỉ nhà mới của tôi vì muốn đến ở nhờ một đêm. 01 "Cái con nhỏ này bị câm rồi à? Ngay cả địa chỉ nhà mới của mình mà cũng không biết? Thế này mà cũng gọi là sinh viên ưu tú gì chứ, thật là ngu hết chỗ nói." Giọng nói chua ngoa, cay nghiệt của chị họ vang lên, đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. Tôi siết chặt điện thoại, cổ họng nghẹn đắng, nửa ngày trời không thốt ra được chữ nào. Tôi nằm mơ cũng không ngờ mình còn có thể sống lại một đời! Thấy tôi im lặng không nói, Hạ Y Y ở đầu dây bên kia càng thêm khó chịu. Chị ta gào lên đầy tức tối: "Quan Tân Nhiễm, tao nể mặt mày quá rồi đấy nhé? Tao đến nhà mày ở là coi trọng mày, đừng có mà không biết điều!" Không biết điều? Ánh mắt tôi lạnh lẽo ngay lập tức. Từ nhỏ đến lớn, trước mặt tôi, Hạ Y Y luôn giữ thái độ cao cao tại thượng này. Lúc nhỏ, kẻ ăn trộm tiền và yêu sớm là chị ta, nhưng người bị mắng, bị đánh lại là tôi. Thậm chí, việc chị ta tự đọa đày mình làm tiểu tam cho lão già cũng muốn bắt tôi gánh tội thay, để dọn đường cho chị ta! Kiếp trước, chị ta lấy cớ đến nhà tôi ở tạm để cố tình dò ra địa chỉ của tôi. Sau đó chạy đến trước mặt người vợ cả để khiêu khốt, liên tục gọi điện, nhắn tin chửi đối phương là loại rau héo già nua. Cuối cùng, chị ta tung địa chỉ nhà tôi lên mạng, còn tuyên bố rằng chị ta sẽ đợi đối phương tới tính sổ tại nhà bất cứ lúc nào. Người vợ cả phẫn nộ tìm đến tận cửa, trực tiếp coi tôi là tiểu tam. Không chỉ lôi tôi ra giữa phố, lột quần áo, cắt tóc, mà còn làm loạn đến tận công ty của tôi. Còn hung thủ thực sự là Hạ Y Y lại trốn vào một góc quay phim, đăng video lên nhóm gia đình và lên mạng, chửi rủa tôi không biết liêm sỉ, biết người thứ ba còn làm người thứ ba. May mắn thay, ông trời đã cho tôi cơ hội để làm lại từ đầu. Lần này, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ gánh tội thay Hạ Y Y nữa. "Tôi có ngu đến mấy cũng tốt nghiệp thạc sĩ đại học trọng điểm, loại gái hư chưa học hết trung học như chị lấy tư cách gì mà nói tôi ngu? Hơn nữa, nhà tôi ở đâu, tại sao phải nói cho chị? Biết điều thì đừng có đến tìm rắc rối cho tôi." Hạ Y thành không ngờ tôi lại dám mắng mình, chị ta không tin nổi thốt lên: "Mày điên rồi à, sao dám ăn nói với tao như thế? Tin hay không tao gọi điện ngay cho mẹ mày, để mày không còn đường về nhà luôn!" 02 Phải rồi, Hạ Y Y có thể ngang nhiên vô lễ như vậy, chẳng qua là dựa vào việc mẹ tôi không yêu thương tôi. Kiếp trước, sau khi sự việc xảy ra, tôi trở thành con chuột cống bị người đời phỉ nhổ. Không còn đường lui, tôi chỉ biết tìm đến mẹ, nhưng bà lại tát tôi mấy cái nảy lửa, rồi lôi tôi ra giữa phố, túm tóc tôi và hét vào mặt mọi người rằng tôi là hạng đàn bà lẳng lơ, là tiểu tam. Dưới những ánh mắt khinh bỉ của đám đông, tôi loạng choạng chạy trốn. Ngay đêm đó, tôi đã cắt cổ tay tự sát. Kiếp trước, tôi bị hai chữ tình thân trói buộc bước chân, thậm chí còn mất mạng vì điều đó. Sống lại một đời này, bất kể là người thân hay tình nghĩa, tôi đều không cần nữa, tôi chỉ cần sống tiếp cho chính mình! Tôi nở một nụ cười lạnh: "Năm tôi năm tuổi đã không còn nhà để về rồi. Chị có kiện lên Liên Hợp Quốc cũng vô dụng thôi, tôi sẽ không bao giờ để loại người như chị đến nhà tôi ở đâu, dẹp ngay cái ý định đó đi." Hạ Y Y không ngờ tôi lại quyết tuyệt như vậy, tức đến nhảy dựng lên: "Được lắm Quan Tân Nhiễm, bố mẹ tao đã chăm sóc mày lớn ngần này, giờ tao muốn đến nhà mày ở một đêm cũng không được, biết thế tao đã chẳng bảo bố mẹ chăm sóc loại ăn cháo đá bát như mày!" Chăm sóc? Tôi không nhịn được cười lạnh. Chỉ cần có chút sơ suất là bị mợ tôi cay nghiệt túm tóc, tát tai, lại còn phải làm chân sai vặt cho một Hạ Y Y vốn được nuông chiều từ bé. Đây chính là cái gọi là chăm sóc sao? Hạ Y Y bị tôi chặn họng đến mức không nói nên lời, chỉ có thể gào lên đầy hung ác: "Thì đã sao! Chẳng phải họ vẫn nuôi mày lớn ngần này đó thôi." Ánh mắt tôi lạnh lùng: "Tôi cũng đã làm chân sai vặt cho gia đình chị mười năm rồi, coi như huề nhau. Sau này đừng gọi điện cho tôi nữa, nghe thấy giọng chị là tôi thấy buồn nôn rồi." Nói xong, tôi cúp máy. 03 Sau khi bình tĩnh lại, tôi ngồi trên ghế sofa và bắt đầu hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra ở kiếp trước. Bi kịch kiếp trước bắt đầu từ việc Hạ Y tìm được địa chỉ nhà mới của tôi. Hôm nay dù chị ta chưa đạt được mục đích, nhưng không loại trừ khả năng chị ta sẽ dùng thủ đoạn khác để biến tôi thành "tiểu tam". Vì vậy, điều quan trọng nhất hiện tại là phải khiến người vợ cả kia biết rằng, Hạ Y Y mới chính là kẻ thứ ba thực sự. Nghĩ là làm, tôi lập tức tìm thám tử tư nhờ ông ta giám sát Hạ Y Y giúp mình. Một tuần sau, thám tử tư gửi tài liệu cho tôi. Trong ảnh, Hạ Y Y mặc một chiếc áo hai dây gợi cảm, tựa vào lồng ngực của một người đàn ông trung niên bụng phệ đầy vẻ nũng nịu. Hai người vừa nói vừa cười đi vào một nhà nghỉ tồi tàn. Tôi cười lạnh, cẩn thận lưu lại những tấm hình này. Có lẽ vì không tìm được kẻ thế thân, Hạ Y Y cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, thậm chí còn mò đến tận nơi làm việc của tôi. Khi nhìn thấy Hạ Y Y ở dưới lầu, đôi bàn tay tôi run rẩy không kiểm soát được. Không phải vì sợ, mà là vì hận. Đây là lần đầu tiên sau khi trọng sinh tôi gặp lại Hạ Y Y. Chị ta xõa tóc, trang điểm kiểu khói mắt đầy cường điệu, gần như không còn nhận ra gương mặt thật của mình nữa. Thấy tôi, mắt chị ta sáng lên, lao nhanh tới trước mặt tôi, rồi tự nhéo mạnh vào đùi mình một cái. Đôi mắt nhỏ hẹp bỗng chốc rưng rưng hai giọt nước mắt đầy vẻ đáng thương: "Em họ, cuối cùng em cũng đến rồi." Tôi lùi lại một bước đầy kín đáo: "Sao chị tìm được tới đây? Có việc gì không?" 04 Vẻ mặt Hạ Y Y thoáng qua sự căm hận, nhưng rất nhanh đã nở một nụ cười giả tạo: "Chị đến là muốn xin lỗi em về chuyện lần trước. Chị biết lúc nhỏ cả nhà chúng ta đều có lỗi với em — chúng chị luôn hy vọng tìm được cơ hội để bù đắp cho em." Nói đến cuối, Hạ Y, còn sụt sùi vài tiếng. Tôi lạnh lùng nhìn màn kịch của chị ta: "Vậy sao? Vậy chị định bù đắp cho tôi thế nào?" Hạ Y Y lập tức lau khô nước mắt: "Hay là chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé." Tôi nhìn Hạ Y Y bằng ánh mắt đầy thâm ý, mãi đến khi thấy chị ta bắt đầu hoảng sợ mới đồng ý. Đến giờ nghỉ trưa, Hạ Y Y đã đợi sẵn dưới lầu. Chị ta thân mật khoác tay tôi, cười nói hớn hở về những chuyện vui hồi nhỏ. Nhưng với chị ta là chuyện vui, còn đối với tôi lại là những ký ức không muốn nhớ đến. Thấy sắc mặt tôi lạnh nhạt, Hạ Y Y có chút tức giận, nhưng vẫn phải cố nặn ra nụ cười giả tạo để tiếp tục trò chuyện với tôi. Đi chưa được bao xa, đột nhiên từ bên lề đường xông ra một người phụ nữ trung niên đầy giận dữ, phía sau còn có vài gã đàn ông to cao. Nhìn kỹ lại, đó chính là Trần Hương Linh. Sao bà ta lại xuất hiện vào lúc này? Tôi dùng khóe mắt liếc nhìn Hạ Y Y, quả nhiên thấy mặt chị ta tràn đầy vẻ phấn khích. Trần Hương Linh chống nạnh, hung dữ chắn trước mặt tôi, như muốn ăn tươi nuốt sống tôi: "Cái đồ tiện nhân này, dám quyến rũ chồng tao, xem bà đây có tát nát mặt mày không!" Nói xong, không đợi tôi kịp giải thích, bà ta đã lao tới. 05 Tôi nhanh tay lẹ mắt đẩy mạnh Hạ Y Y ra phía trước. Hạ Y Y đang đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác, trực tiếp bị văng ra và hứng trọn cái tát này. "Á!" Hạ Y Y kêu lên một tiếng đau đớn, má lập tức sưng vù lên. Trần Hương Linh vốn là một mụ đàn bà chanh chua không biết lý lẽ, nếu không kiếp trước bà ta cũng chẳng mặc nhiên coi tôi là tiểu tam mà không cần phân bua. Thấy Hạ Y Y lao tới, Trần Hương Linh còn tưởng chị ta cố tình đỡ đòn thay tôi. Bà ta tức giận túm lấy tóc Hạ Y Y, bồi thêm hai cái tát nữa: "Con tiện nhân này định chịu đòn thay nó hả, bà đây chiều mày luôn!" Hạ Y Y chật vật che mặt, hoảng loạn vùng vẫy giải thích: "Không phải em, không phải em! Em không phải tiểu tam, Quan Tân Nhiễm mới là con mụ lẳng lơ quyến rũ Vương Hạo!" "Quan Tân Nhiễm, đồ tiện nhân, chính mày tự mình quyến rũ Vương Hạo, rồi còn đẩy tao ra để đỡ tát cho mày!" Nhìn bộ dạng đau đớn khốn khổ của Hạ Y Y, lòng tôi thấy sảng khoái vô cùng.