
7.846 từ · 16 phút đọc
Ta thầm thương trộm nhớ vị Thám hoa lang Hoắc Tầm. Trong lễ Thiên Đăng, ta mời chàng cùng ta thắp một ngọn đèn thiên đăng. Ý muốn bày tỏ tâm ý. Nếu chàng bằng lòng, thì thật tốt; nếu không bằng lòng và từ chợt ta, ta cũng sẽ không đeo bám. Thế nhưng, chàng nhìn ta một lượt từ trên xuống dưới, rồi cười lạnh thành tiếng. "Ngươi chẳng qua chỉ là con gái một nhà buôn, sao có mặt mũi nói những lời này với ta?" Chàng hạ thấp ta từ gia thế đến phẩm hạnh, rồi mỉa mai từ cách ăn mặc đến dung mạo. Cuối cùng, chàng lạnh mặt, ánh mắt khinh miệt: "Cút đi, Hoắc mỗ không tiêu thụ nổi tình ý của hạng người như ngươi." Ta còn chưa kịp nổi giận, những dòng bình luận đột ngột hiện ra: [Cười chết mất, nhìn cái dáng vẻ lẳng lơ của nữ phụ kìa.] [Trong lòng nam chính chỉ có nữ chính thôi nhé, họ đã thề non hẹn biển từ lâu rồi, chẳng qua hiện tại không tiện công khai mà thôi. Đồ tiện nhân, cút mau!] [Nam chính độc miệng quá, ta yêu chết mất, đoạn sau hắn giết chết nữ phụ để chứng minh chân tình với nữ chính, thật là sướng rơn người.] Ta chỉ muốn bày tỏ tâm ý thôi, vậy mà lại chuốc lấy họa sát thân này sao? 01 Lễ Thiên Đăng. Bên bờ sông dòng người đông đúc như dệt. Ta cầm trên tay ngọn đèn thiên đăng tự tay mình vẽ, đứng sững tại chỗ. Vị Thám hoa lang Hoắc Tầm, người được mệnh danh là đệ nhất công tử như ngọc của Vọng Kinh, thần sắc lạnh lùng và khinh miệt, nói từng chữ rõ ràng: "Với tư chất như Quan tiểu thư đây, dù có làm tì nữ rửa chân cho Hoắc mỗ, ta cũng thấy không xứng tầm." "Đừng mơ tưởng đến chuyện có thể cùng ta thắp đèn thiên đăng nữa." Nỗi nhục nhã thiêu đốt da mặt, ta gần như không thể duy trì được lễ nghi đã khắc sâu vào xương tủy. Giữa không trung, vô số dòng bình luận lướt qua nhanh chóng: [Ha ha ha ha ha, sướng quá! Nam chính rõ ràng là đang đợi nữ chính bên bờ sông, kết quả lại bị nữ phụ tìm được cơ hội tỏ tình, nữ chính còn đang đứng phía sau quan sát kìa!] [Không biết nam chính thuộc về nữ chính sao? Tuy vì đại nghiệp chưa thành, hai người họ chưa từng công khai quan hệ, nhưng bầu không khí khi ở bên nhau rất ám muội nha! Người có mắt thì ai cũng nhìn ra được chứ?] [Nữ phụ đúng là tự lượng sức mình, lại cứ nghĩ mình xứng với nam chính? Ai cho ả cái dũng khí đó vậy?] [Tuy nam chính của chúng ta hiện tại chỉ là Thám hoa lang, nhưng sau này chàng sẽ kế thừa phủ Dũng Nghị Hầu đấy! Một con gái nhà buôn, ngay cả lau giày cho nam chính cũng không xứng!] Sau này, sau này... các người lúc nào cũng nói là "sau này"! Hoắc Tầm hiện tại chẳng qua chỉ là một Thám hoa lang xuất thân bình dân mà thôi! Quan gia ta tuy làm nghề buôn bán, nhưng đã từng được diện kiến Hoàng hậu nương nương, có danh hiệu hoàng thương. Trưởng tỷ của ta lại càng là Thục nhân tam phẩm do đích thân Hoàng hậu sắc phong. Ta không chê Hoắc Tầm xuất thân thấp kém, chân thành ngưỡng mộ dung mạo và tài hoa của chàng, vậy mà chàng còn dám lên mặt với ta? Thật nực cười! Hoắc Tầm nhíu mày: "Quan tiểu thư vẫn chưa đi, là muốn để Hoắc mỗ phải đích thân đuổi ngươi đi sao?" [Cười chết mất, nữ phụ thật chẳng biết điều gì cả, nếu không phải vì vị trí này có phong cảnh đẹp nhất thì nam chính đã bỏ mặc ả để đi tìm nữ chính lâu rồi.] [Chẳng phải nói nữ tử thời cổ đại đều rất đoan trang sao? Sao nữ phụ lại mặt dày vô liêm sỉ như vậy?] Không chỉ các dòng bình luận đang xem náo nhiệt, mà những người xung quanh cũng dừng chân đứng lại. Quan thị thương hành có danh tiếng rất lớn tại Vọng Kinh, ta thường xuyên theo trưởng tỷ đi ra ngoài, người quen biết ta trong thành không hề ít. Nếu lúc này ta lủi thủi bỏ chạy, e rằng bản thân sẽ bị đóng đinh trên cột trụ nhục nhã, sau này không chỉ hôn sự bị tổn hại mà ngay cả việc kinh doanh của thương hành cũng sẽ bị ảnh hưởng. Ta hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt châm chọc của Hoắc Tầm: "Ta không đi, chỉ là bị giáo dưỡng của Hoắc công tử làm cho chấn động thôi." "Vọng Kinh đều truyền tụng Thám hoa lang khoa này là vị công tử phong thái tiên tử, ôn nhu nhã nhặn, nhưng hôm nay được tận mắt chứng kiến, thật khiến ta mở mang tầm mắt." "Không biết có bao nhiêu thiếu nam thiếu nữ trao gửi tâm tình trong lễ Thiên Đăng, ta chân thành ngưỡng mộ tài hoa của Hoắc công tử, mời chàng cùng thắp một ngọn đèn thiên đăng. Nếu chàng bằng lòng, thì đôi bên cùng vui; nếu không bằng lòng, chỉ cần một câu từ chối, ta cũng sẽ không làm phiền thêm nữa." "Ta không hề vượt lễ, cũng chẳng hề đeo bám. Ngươi lại vô lý, hạ thấp ta từ gia thế đến phẩm hạnh, mỉa mai ta từ dung mạo đến cách ăn mặc, đây lẽ nào là hành vi của một bậc quân tử?" "Xem ra lời đồn thật không đáng tin. Cái gọi là công tử tiên tư ngọc chất, ôn nhu như ngọc này, thực chất chẳng qua chỉ là một kẻ miệng lưỡi độc địa, hạ lưu khinh bạc!" Càng nói càng giận, ta vung tay tát một cái: "Ta đúng là mù mắt mới nhìn trúng hạng nam nhân như ngươi!" [Đậu xanh! Sao nữ phụ dám chứ? Đây là nam chính đấy!] [Nam chính không thích ả thì có lỗi gì? Sự ôn nhu của hắn chỉ dành cho nữ chính thôi, còn với loại tiện nhân mặt dày như nữ phụ, hắn chỉ độc miệng chứ chưa động tay động chân đã là rất lịch sự rồi đó!] [Lạc vào địa bàn của chị Nam, xem suốt cả đoạn đường thấy nữ phụ mới là người vô tội nhất nhé? Không thích thì từ chối là được rồi, nam chính còn giả vờ cái gì chứ?] [Đúng vậy, nữ phụ sai ở đâu? Cô ấy chỉ là thích nam chính thôi mà. Nam chính nói như vậy, nếu gia phong của nữ phụ có chút hủ bại, khắt khe, cô ấy về nhà chắc chắn sẽ bị cha mẹ ép đến chết! Đây là thời cổ đại đấy!] [Cười chết mất, nam chính nhỏ mọn nhất thế gian chẳng qua là vì trong tiệc thưởng hoa lần trước, nữ phụ mặc đồ trùng với nữ chính, lại còn mặc đẹp hơn nữ chính thôi sao? Có cần phải nói nữ phụ như vậy không?] [Nữ phụ đánh hay lắm, đánh sướng lắm!] [Mấy người ở tầng trên là giống loài gì vậy?] [Người bình thường, cảm ơn.] Hoắc Tầm không ngờ ta lại dám tát hắn giữa đám đông, đầu bị lệch sang một bên, phải mất hai giây mới phản ứng lại được. "Quan... Tuyết... Thiền!" Sắc mặt hắn xanh mét, đầy vẻ không thể tin nổi: "Ngươi dám động tay với ta?" "Ngươi đã dám miệng lưỡi bẩn thỉu, tại sao ta không dám động thủ? Ta đánh chính là loại bại hoại văn nhân không có giáo dục như ngươi!" "Tốt! Quan tiểu thư cứng cự lắm!" Có cô gái trẻ vỗ tay tán thưởng: "Không ngờ đường đường là Thám hoa lang mà tính tình lại khắc nghiệt, vô duyên vô cớ hạ thấp Quan tiểu thư như vậy. Nam tử như thế sao xứng gọi là quân tử?" Có phu nhân búi tóc kiểu phụ nữ nói giúp ta: "Xem ra việc chọn phu quân vẫn phải chọn người có phẩm hạnh đoan chính, nếu không có công danh rồi mà giáo dưỡng lại thấp kém, sau này làm quan chẳng phải sẽ làm khổ bách tính sao?" Có vị trưởng lão tóc bạc trắng chống lưng cho ta: "Quan tiểu thư tuyệt đối đừng để tâm lời kẻ này nói. Phẩm hạnh và dung mạo của cô đều thuộc hàng thượng đẳng, lại có cốt cách quả cảm kiên nghị, hạng tiểu nhân này không xứng với cô!" [Bị thần kinh à? Đây chẳng phải là thời cổ đại sao? Đối với loại tiện nhân không biết giữ ý tứ, thấy đàn ông là lao vào như nữ phụ này, chẳng phải nên bị người đời phỉ nhổ rồi đem đi dìm lồng heo sao? Sao ai cũng khen nữ phụ và mắng nam chính vậy?] [Tất cả là tại nữ phụ khéo mồm khéo miệng! Cô ta không chỉ mặt dày mà khả năng đổi trắng thay đen cũng thuộc hàng nhất đấy. Thương cho nam chính của tôi quá, tức đến đỏ cả mắt rồi.] [? Ở đây là thời cổ đại đúng, nhưng con người không có não như các ngươi. Người bình thường đều biết phân biệt đúng sai nhé! Chuyện này rõ ràng là do nam chính thiếu văn hóa, mắng hắn thì đã sao?] Giống như trong các dòng bình luận có người ủng hộ ta cũng có người đứng về phía Hoắc Tầm, trong đám đông cũng không hoàn toàn chỉ có một luồng ý kiến. Cũng có người lên án ta không nên động thủ, nói rằng một nữ tử như ta cầu tình không thành lại hóa giận thành thẹn, thật là mất mặt. "Chỉ vì ta từ chối ngươi, mà ngươi đánh ta sao?" Hoắc Tầm cũng muốn ra tay, nhưng trước sự chứng kiến của đông đảo mọi người, hắn đã rơi vào thế yếu, nên không nhắc lại chuyện hạ thấp ta nữa, chỉ nói: "Quan tiểu thư, ngươi cũng quá vô lý rồi đấy?" "Ta không phải vì ngươi từ chối ta nên mới đánh ngươi." Ta cao giọng đáp trả: "Là vì ngươi miệng lưỡi bẩn thỉu, nhục mạ ta trước, nên ta mới ra tay đánh ngươi." Trong đám đông có người phụ họa: "Đúng vậy! Còn chối cãi! Ta vừa rồi nghe thấy rất rõ ràng, ngươi dùng những lời lẽ dơ bẩn đó để sỉ nhục một cô gái vô tội đang thầm thương trộm nhớ ngươi!" "Quân tử quyết không làm ra loại chuyện như vậy. Không ngờ vị Thám hoa lang này lại là hạng người thế này." "Nghe nói hắn không cha không mẹ, xuất thân thôn dã đã đành, lại còn không có sự giáo dục của cha mẹ, hèn gì phẩm hạnh lại thấp kém như vậy." "Phi! Ta khinh nhất loại đàn ông hạ thấp phụ nữ!" "Đến cô gái thích hắn còn bị sỉ nhảng như thế, nếu sau này hắn làm quan lớn, đối diện với bách tính thì phải làm sao?" "Triều đình khoa cử cũng nên xem xét cả phẩm hạnh của thí sinh mới đúng!" Từng câu từng chữ đâm thẳng vào tai Hoắc Tầm, rõ ràng đây là cảnh tượng mà hắn chưa hề lường trước được.
Trong lễ Thiên Đăng, Quan Tuyết Thiền – con gái nhà buôn – tỏ tình với Thám hoa lang Hoắc Tầm nhưng bị chàng nhục mạ, khinh miệt vì thân phận. Đột nhiên, những dòng bình luận hiện ra cho thấy cô chỉ là nữ phụ trong câu chuyện tình của nam nữ chính và sẽ bị giết. Không chịu khuất phục, cô đáp trả, tát nam chính và giành được sự ủng hộ của đám đông. Yếu tố bình luận xuyên không tạo nên nét độc đáo, đẩy mạnh kịch...
Diễn biến hiện tại cho thấy nữ phụ dần giành được sự ủng hộ, nhưng kết thúc còn phụ thuộc vào các chương sau.
Bình luận đại diện cho góc nhìn của độc giả, giúp nữ phụ nhận thức được tình huống và thay đổi hành động để thay đổi số phận.
Ngôn tình cổ đại, pha yếu tố hệ thống (bình luận), phản công, hài hước và một chút trinh thám.