Nhà cậu tôi cứ nhất quyết đòi đi Anh

Nhà cậu tôi cứ nhất quyết đòi đi Anh

Tâm lýHành động

8.991 từ · 18 phút đọc

Gia đình cậu tôi định nhân dịp cuối kỳ nghỉ để đi du lịch Anh. Trước khi đi, tôi đã cảnh báo họ rằng dạo này nước Anh xảy ra bạo loạn liên miên, nếu không đi được thì tốt nhất đừng đi. Cậu tôi nói tôi đang hù dọa, còn đùa rằng lỡ có chuyện gì xảy ra thì sẽ đẩy tôi ra chịu trận trước. Hai ngày sau, họ đã đặt chân tới Anh. Không ngờ vừa xuống máy bay đã bị đám đông truy đuổi, trong lúc hoảng loạn, họ gọi điện cho tôi. Tôi giả vờ kinh ngạc: "Cháu đã bay về nước rồi, mọi người không biết sao?" 01 Hai giờ sáng, tôi nhận được điện thoại từ cậu. Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã là một tràng chửi bới. Cậu hỏi tại sao gọi mấy cuộc liền mới nghe máy, có phải cố ý không. Tôi chỉ đành nén cơn giận vì bị thức giấc, giải thích rằng Anh và Trung Quốc chênh lệch bảy múi giờ, hiện tại ở Anh vẫn đang là nửa đêm. Bên kia chẳng thèm nghe giải thích, bắt đầu lên giọng dạy dỗ tôi một cách đầy lý lẽ: "Điền Dao, ta là cậu của con, khi nào ta gọi điện thì con đều phải nghe máy ngay lập tức!" "Chênh lệch bảy tiếng cái gì, hồi bố con mất, lúc con đến cầu xin ta, chẳng phải ta ngồi đánh mạt chạ cũng bắt con đứng đợi ở cửa tận hai tiếng đó sao?" "Được, giờ đổi lại là ta có việc tìm con, con xem thái độ của con kìa?!" Chuyện của bố là một vết thương lòng không thể nguôi ngoai trong tôi, dù vẫn còn rất buồn ngủ, nhưng cứ nhắc đến ông là mắt tôi lại tự giác nhòe đi. Thấy tôi im lặng, bên kia lại càng lấn tới: "Điền Dao! Câm rồi phải không!" "Ta biết ngay mà! Cái loại vô tích sự như bố con! Nuôi dạy ra đứa con cũng chẳng ra gì!" "Nói cho con biết, hai ngày nữa chúng ta đến Anh! Chuyến bay lúc hai giờ chiều! Ta lệnh cho con bảy giờ sáng phải có mặt đón sân bay! Phải giữ liên lạc thường xuyên!" "Con cứ xem, nếu gọi điện mà không nghe! Con sẽ biết tay ta!" Điện thoại ngắt kết nối, căn phòng lại chìm vào bóng tối. 02 Một năm trước bố tôi qua đời, mẹ tôi một mình xoay xở không xuể, nên tôi đã đến nhờ vả cậu - người sống cùng khu chung cư - giúp đỡ. Cậu tôi nghiện đánh mạt chạ, hễ có thời gian là chơi từ sáng tới tối. Lúc tôi đến là buổi chập tối, nhóm của cậu cũng sắp giải tán. Thấy tôi tới, cậu thản nhiên hỏi có chuyện gì, nếu có việc thì lát nữa hãy nói, hiện tại ông không dứt ra được. Rõ ràng trước khi tôi đi, mẹ đã gọi điện báo trước cho ông rồi, hơn nữa ngay cửa tôi đã nghe thấy những người cùng bàn nói chuẩn bị ra về. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải nói trước mặt người ngoài rằng bố tôi đột ngột lâm bệnh nặng rồi qua đời, hai mẹ con tôi bận rộn không xuể, mong ông giúp đỡ đôi chút trong vài ngày tới. Tôi còn hứa sau khi đám tang kết thúc sẽ gửi cho ông một phong bao thật lớn. Cậu tôi vừa cười vừa đánh ra một quân bài, chỉ tay về phía cửa bảo tôi cứ đứng đó đợi, chờ ông đánh xong mạt chạ rồi tính. Cứ như vậy, dưới những ánh mắt thi thoảng liếc nhìn của bạn bài, tôi đã đứng ở cửa ròng rã hai tiếng đồng hồ. Mãi cho đến khi bạn bài lấy cớ có việc gia đình để về hết, cậu mới trống lịch ra mà tiếp chuyện tôi. Dù vậy, trước khi đi ông còn thương lượng giá cả với tôi, một ngày một nghìn tệ, bê đồ nặng thì phải thêm tiền. Ông nói bố tôi đi gấp như thế, không chừng là bệnh truyền nhiễm gì đó, đến giúp lại rước thêm xúi quẩy vào thân. Đúng vậy, bố tôi chẳng có bản lĩnh gì, chỉ làm công việc lao động chân tay cực nhọc, bình thường cũng chẳng có bao nhiêu tiền để tiếp đãi họ hàng. Nếu không phải mẹ cứ khăng khăng đòi nhờ cậu, tôi cũng sẽ không tới chuyến này. Tôi đã nhẹ nhàng giải thích với ông rằng bố tôi bị đột quỵ tim, trong điện thoại vẫn còn bệnh án và báo cáo xét nghiệm. Nhưng cậu lại gạt phắt điện thoại của tôi ra, ông kiên quyết nói nếu không có tiền thì không đi, đến lúc bố tôi thối rốt ông cũng mặc kệ. Tôi đành phải gọi điện hỏi ý kiến mẹ, bà nói tiền không thành vấn đề, chỉ là cậu có chút dương khí mạnh, bà sợ một mình lo liệu không xong. Đám tang diễn ra trong hai ngày, sau khi kết thúc, cậu lấy từ tay tôi năm nghìn tệ. Mẹ tôi không có phản ứng gì lớn, bà khóc vì chuyện của bố vài trận, lúc tiễn cậu về vẫn hết lời cảm ơn. Tôi vốn đã biết mẹ nuông chiều cậu quá mức, bất kể cậu đưa ra điều kiện quá đáng đến đâu, mẹ đều đồng ý. Ngay cả đám tang của bố tôi, ngay cả khi thực tế cậu chẳng làm được việc gì, đến việc khiêng quan tài cũng là người của nhà tang lễ làm. Sau đó cậu còn nhắn tin cho tôi, bảo rằng sau này khi nào mẹ tôi mất thì cứ tìm ông, ông sẽ nể mặt chị gái mình mà bớt lấy của bà một ít. Tôi đưa tin nhắn cho mẹ, mẹ cười nói cậu thật nghịch ngợm, rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi đứng rất lâu trước di ảnh bố, cũng suy nghĩ rất lâu, nếu không vì chút máu mủ tình thân còn sót lại, tôi vốn chẳng muốn về cái nhà này nữa. Không lâu sau, công ty đề nghị cử tôi đi Anh công tác, tôi chẳng cần suy nghĩ mà đồng ý ngay. So với việc đến một nơi xa lạ trên đất khách quê người, tôi càng muốn trốn chạy khỏi ngôi nhà thiếu vắng hơi ấm kia hơn. 03 Sáng hôm sau đi làm, đi ngang qua siêu thị Trung Quốc thường ghé tới, tôi thấy cửa kính trước lối vào đã bị đập nát. Vào bên trong hỏi chủ tiệm, ông nói dạo này ở Anh không được yên ổn, các vụ đập phá quậy phá xảy ra rất nhiều. Cửa sổ của ông hôm qua ban ngày vẫn còn nguyên vẹn, hôm nay tới đã thành ra thế này rồi. Vì cẩn trọng, tôi mua thêm vài chai nước và bánh mì, lúc rời đi ông chủ dặn tôi phải hết sức lưu ý, mấy ngày tới ông định đóng cửa nghỉ ngơi. Đúng như lời ông nói, khi đi ngang qua quảng trường khu phố, tôi thấy rất nhiều người đang giơ cao những tấm bảng, vẻ mặt họ đầy phẫn nộ, miệng không ngừng hô vang. Tôi có chút sợ hãi, vội vàng chạy nhanh vào công ty. Chị Vương đồng nghiệp cũng vừa mới vào, chị thở hổn hển, rõ ràng cũng bị một phen hoảng sợ. "Dao Dao, em có biết chuyện gì đang xảy ra không?" Tôi lắc đầu. Công việc ở công ty rất nhiều và bận rộn, hơn nửa năm qua ngày nào cũng bù đầu với đống việc, tan làm đôi khi còn phải xử lý nghiệp vụ bên Trung Quốc, tôi đâu có thời gian để tâm xem nước Anh đang xảy ra chuyện gì. Đến công ty hỏi thăm thì thấy mọi người đều chỉ hiểu biết sơ sơ, chỉ có anh Chu hay theo dõi tin tức nói rằng chắc là có liên quan đến vấn đề nhập cư. Đến trưa, giám đốc tổng đến thông báo rằng sắp tới sẽ sắp xếp cho mọi người về nước trước, đợi tình hình bên Anh ổn định trở lại mới quay sang. Tôi nhìn vé máy bay mà giám đốc đặt cho chúng tôi, là vào buổi tối ngày hôm sau. Giám nhập nói đây đã là chuyến sớm nhất có thể mua được, tất cả chúng tôi đều thấu hiểu. Suy nghĩ kỹ lại, tôi vẫn gửi tin nhắn cho cậu, thông báo tình hình bên Anh và chuyển tiếp thông báo của đại sứ quán. Chuyện liên quan đến tính mạng con người, những xích mích trước đây cứ tạm gác lại đã. Cậu không trả lời tôi, tôi đoán có lẽ ông đang bận đánh mạt chạ. Mãi đến giờ tan làm tối nay, tôi thấy trong điện thoại có hơn mười cuộc gọi lỡ. Hai cuộc là của cậu, còn lại đều là mẹ gọi tới. 04 "Điền Dao! Hôm qua con làm cái gì thế hả! Sao không nghe điện thoại? Sao bây giờ mới gọi lại?!" Giọng mẹ tôi rất tệ, vừa mở lời đã là chất vấn. Hôm qua tan làm đã năm sáu giờ chiều, bên Trung Quốc là nửa đêm, tôi không thể gọi lại ngay được mà phải thức đến mười một, mười hai giờ đêm chờ bên kia tới sáng mới gọi lại. Không ngờ đầu dây bên kia lại là một trận mắng xối xả. "Mẹ, con đi làm không để ý điện thoại, vả lại chúng ta chênh nhau bảy múi giờ, nếu con đợi tan làm rồi mới gọi thì bên đó đã là nửa đêm rồi." "Con nói mấy lời đó vô dụng thôi! Ta hỏi con, tại sao con lại nhắn tin rủa cậu con?!" "Cái gì cơ ạ?" Câu hỏi này làm tôi ngơ ngác. Tổng cộng tôi chẳng gửi được mấy câu, sao có thể gọi là rủa ông được? "Con còn giả ngu à? Không biết đúng không! Chính con đã gửi cho cậu con cái gì mà con không nhớ?!" Hôm qua? Chẳng phải tôi chỉ gửi thông báo của đại sứ quán và mấy tấm ảnh chụp màn hình tin tức tìm được trên mạng thôi sao. Sợ ông không hiểu, các bản tin tôi đều tra bằng ứng dụng Trung Quốc, chữ trên đó toàn là tiếng Hán. Thấy tôi mãi không nói lời nào, giọng mẹ tôi dần cao lên. "Cậu con hồi nhỏ đối xử với con tốt lắm đúng không? Nhà mình bố con mất, người ta cũng bận rộn chạy tới chạy lui giúp đỡ, giờ đi du lịch nhờ con giúp một chút, mà con xem cái thái độ của con kìa!" "Điền Dao, nếu con không muốn giúp thì cứ nói thẳng, hà tất phải gửi những lời đó khiến cậu con thấy khó chịu?!" Câu nói này càng làm tôi thêm hoang mang. Đeo tai nghe vào, tôi chuyển cuộc gọi sang chế độ chạy ngầm, mở WeChat lật lại lịch sử trò chuyện giữa tôi và cậu. Hôm qua tôi gửi mấy tấm ảnh chụp màn hình mà ông không hề trả lời, chỉ một tiếng sau thì gọi cho tôi hai cuộc điện thoại. Thực ra tôi có chút ác cảm với ông nên đã không gọi lại ngay, mà chọn gọi cho mẹ. Không ngờ mẹ nói một hồi dài mà đến giờ tôi vẫn chẳng hiểu nổi. Mẹ mắng thêm vài câu rồi trực tiếp ngắt máy. Ngay sau đó, điện thoại tôi nhận được mấy tấm ảnh chụp màn hình tin nhắn cậu gửi cho mẹ.

Tóm tắt

Nhân vật chính là Điền Dao, một người trẻ đang làm việc tại Anh. Sau khi bố mất, cô phải nhờ cậy người cậu ích kỷ giúp đỡ trong đám tang. Cậu đòi tiền cao và tỏ ra khinh thường gia đình cô. Khi cậu định đưa gia đình sang Anh du lịch giữa lúc bạo loạn, Điền Dao đã cảnh báo nhưng bị mắng. Cuối cùng, gia đình cậu gặp nguy hiểm ngay khi vừa đặt chân đến Anh, còn Điền Dao thì đã về nước trước.

  • • Câu chuyện khắc họa rõ nét mối quan hệ gia đình đầy mâu thuẫn và sự ích kỷ.
  • • Tình tiết gay cấn, bất ngờ khi lời cảnh báo của nhân vật chính trở thành sự thật.
  • • Yếu tố trả thù tinh tế, không khoan nhượng nhưng đầy toan tính.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Lý Vi Vi

Lý Vi Vi

19 phút

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

18 phút

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

30 phút

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

50 phút

Câu hỏi thường gặp

Truyện 'Nhà cậu tôi cứ nhất quyết đòi đi Anh' kể về nội dung gì?

Truyện kể về Điền Dao, người đã cảnh báo gia đình người cậu không nên đi Anh vào thời điểm bạo loạn nhưng bị phớt lờ. Khi họ gặp nạn, cô đã có phản ứng bất ngờ.

Nhân vật chính trong truyện này là ai?

Nhân vật chính là Điền Dao, một người con đã mất cha và phải chịu đựng sự đối xử tệ bạc từ người cậu ruột.

Bối cảnh của truyện diễn ra ở đâu?

Một phần diễn ra ở Trung Quốc, phần chính diễn ra ở Anh trong thời điểm xảy ra bạo loạn liên quan đến vấn đề nhập cư.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.