
7.887 từ · 16 phút đọc
Một ngày trước kỳ thi đại học, chị gái đã lấy trộm thẻ dự thi của tôi. Chị ta muốn tôi thi trượt, phải bỏ học đi làm thuê để kiếm tiền nuôi chị ta học thạc sĩ. Nhưng một tháng sau, tôi lại ném thẳng giấy báo nhập học của Đại học Bắc Kinh vào mặt chị ta. Không ngờ được chứ, chị gái tôi đã trọng sinh rồi! 01 "Chị ấy mắc bệnh thì tại sao bắt tôi phải trả tiền? Có phải tôi làm cho chị ấy bị bệnh đâu!" "Tôi nói lại lần nữa, tôi không có tiền, không chữa được thì đừng chữa nữa, dù sao cũng chẳng sống thêm được mấy ngày, chết sớm đi cho rảnh." Tôi nhìn Thẩm Thiến Thiến đang hớn hở nói với bố mẹ rằng mình muốn thi cao học, trong đầu không ngừng hiện lên những cảnh tượng trước khi tôi qua đời ở kiếp trước. Đúng vậy, tôi đã trọng sinh. Kiếp trước, kỳ thi đại học của tôi thất bại, đúng lúc gia đình gặp biến cố. Chị cả Thẩm Thiến Thiến lúc đó đòi thi cao học, nhưng trong nhà còn một đứa em trai vừa lên lớp mười, kinh tế gia đình không thể gánh nổi khoản chi phí khổng lồ như vậy. Thế là, tôi tự nguyện từ bỏ cơ hội thi lại, xách hành lý đi làm thuê ở nơi khác. Toàn bộ tiền kiếm được đều đem đưa cho Thẩm Thiến Thiến làm sinh hoạt phí, tôi nuôi chị ta lên cao học, rồi cả ra nước ngoài du học. Nhưng cuối cùng khi sự nghiệp của chị ta thành đạt, tôi lại vì lao lực nhiều năm mà lâm bệnh nặng, không có tiền chạy chữa. Vậy mà chị ta chẳng hề mảy may nhớ tới tình thân ngày cũ, chỉ mong tôi chết sớm đi để độc chiếm căn nhà mà bố mẹ để lại cho tôi. Cuối cùng, tôi nằm trên giường bệnh, ôm hận mà qua đời. 02 Nhìn Thẩm Thiến Thiến ngồi trên bàn ăn thao thao bất tuyệt về kế hoạch sau khi đỗ cao học, nhìn gương mặt khó xử của bố mẹ, tôi cảm thấy buồn nôn vô cùng. Tôi lùa cơm trong bát một cách không chút ngon miệng. Sau bữa cơm, tôi trở về phòng chuẩn bị ôn tập. Vừa làm xong một bộ đề, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ. Tôi đáp một tiếng, liền thấy em trai Thẩm Ngọc ôm thứ gì đó, vẻ mặt đầy bí ẩn bước vào. Tôi tò mò không biết thứ trong lòng em ấy là gì, nhưng em ấy chỉ cười thần bí rồi nhét vật đó vào tay tôi. Mùi thơm của khoai lang nướng lập tức xộc vào mũi. Nhìn chóp mũi đỏ ửng vì lạnh của em ấy, sống mũi tôi bỗng cay xè. "Chị ơi, lúc nãy em thấy sắc mặt chị không tốt, ăn cơm cũng chẳng đáng bao nhiêu, nên em đi mua khoai lang nướng cho chị đây." "Chị mau ăn lúc còn nóng đi, ôn thi đại học tốn não lắm, nhất định phải ăn no mới được." Em ấy dụi chót mũi đỏ ửng rồi cười với tôi. Tôi cúi đầu nhìn củ khoai lang vẫn còn nóng hổi trong tay, nước mắt bắt đầu trực trào nơi khóe mắt. Đây là món tôi thích nhất, tiệm khoai lang nướng ở cổng trường. Nhà chúng tôi cách trường cấp ba của tôi và Thẩm Ngọc một quãng đường khá xa, cái thằng ngốc này đã lặn lội đến tận cổng trường chỉ để mua cho tôi. Thẩm Ngọc kém tôi hai tuổi, từ nhỏ đã rất thân thiết với tôi. Kiếp trước, khi thi đỗ đại học, Thẩm Ngọc không nỡ nhìn tôi vất vả như vậy, nên đã lén giấu tôi bỏ học đi làm thuê. Khi tôi nằm trên giường bệnh không có tiền chữa trị, chính em ấy đã một ngày làm hai việc, đến từng nhà vay mượn để duy trì mạng sống cho tôi. Cũng chính em ấy đã quỳ trước mặt Thân Thiến Thiến van xin khổ sở, nhưng chỉ đổi lại được một cái lườm khinh bỉ của chị ta. Sau khi tôi chết, linh hồn tôi không tan biến ngay lập tức. Trong cơn mơ màng, tôi thấy chàng trai tràn đầy sức sống năm nào vì làm việc quá sức để trả viện phí cho tôi mà gục ngã. Tôi thấy em ấy trơ mắt nhìn căn nhà cũ của chúng tôi bị Thẩm Thiến Thiến bán mất mà không thể làm gì được, cuối cùng phải sống một đời thảm hại trong một căn phòng trọ rách nát. Tôi nghẹn ngào ăn miếng khoai lang đó. Đứa em trai tốt như vậy của tôi, em ấy xứng đáng có một tương lai tươi sáng. Thẩm Ngọc dường như không hiểu tại sao tôi lại khóc, lập tức cuống quýt lên. "Chị ơi, chị thấy không khỏe ở đâu à? Hay để em đưa chị đi bệnh viện khám nhé?" Tôi lắc đầu, ngẩng mặt lên sụt sịt nói với em: "Không có gì đâu, chỉ là chị cảm động vì em trai chị quá tâm lý, khoai ngon quá thôi!" "Em trai chị tốt thế này, cứ yên tâm đợi chị đỗ đại học rồi nhất định sẽ tìm cho em một người anh rể thật tốt, sau này sẽ hết lòng thương em." Mặt Thẩm Ngọc cứng đờ, em ấy bĩu môi: "Chị ơi, còn chưa lên đại học mà đã nghĩ đến chuyện yêu đương rồi. Mà nói thật, vế sau của câu này mới là trọng điểm đấy nhé." Tôi và em ấy đùa giỡn một hồi. Nói thật, trở lại thời điểm trước kỳ thi đại học, nếu bảo không có áp lực thì là nói dối. Nhưng được trêu chọc với Thẩm Ngọc thế này khiến áp lực trong lòng tôi vơi đi không ít. Nếu như, Thẩm Thiến Thiến không xuất hiện. 03 "Chà, sắp thi đại học đến nơi rồi mà còn dám nháo thế này, Thẩm Ưng Ưng, em đúng là chẳng coi kỳ thi đại học ra gì cả." Thẩm Thiến Thiến tựa người vào cửa, cố ý nói lớn về phía phòng khách, dường cố tình để bố mẹ không nghe thấy. "Thẩm Ưng Ưng, nói thật nhé, nếu em không đỗ đại học thì đừng có lãng phí thời gian nữa, đừng đợi đến lúc cuối cùng lại vào một cái trường hạng bét, làm gia đình phải tốn tiền theo em." "Chi bằng dừng lại kịp thời, sớm đưa số tiền đó cho chị dùng để thi cao học." Thẩm Thiến Thiến khinh khỉnh nhìn đống tài liệu ôn tập trên bàn tôi. Kiếp trước chị ta cũng như vậy, cố tình gây áp lực và hạ thấp tôi ngay trước kỳ thi, nói rằng tôi lãng phí thời gian, chẳng thà sớm đi vào nhà máy làm thuê cho rồi. Tôi đã không phục mà liên tục cãi nhau với chị ta. Áp lực thi cử vốn đã khiến tôi khổ sở, sự quấy phá của chị ta lại tiêu tốn thêm bao nhiêu tâm trí, cuối cùng trở thành một trong những nguyên nhân khiến tôi thi trượt. "Chị lấy đâu ra cái mặt dày để nói ra câu đó vậy?" Tôi cau mày. Sống lại một đời, thật lòng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà tranh cãi với chị ta. "Đúng thế, chị lấy đâu ra cái mặt dày để nói câu đó vậy!" Thẩm Ngọc đương nhiên đứng về phía tôi. "Chị hai không giống chị đâu, ở trường chị ấy luôn nằm trong top 10 của khối, chẳng bù cho ai kia thi lại hai năm mới đỗ được một trường tư thục hạng hai!" Thẩm Ngọc đúng là "chiến thần khẩu chiến" của tôi, một câu nói khiến Thẩm Thiến Thiến nghẹn họng không thốt lên lời. Việc thi lại hai năm mới đỗ đại học luôn là cái gai trong lòng Thẩm Thiến Thiến. Mỗi khi có người hỏi tại sao 20 tuổi mới đỗ đại học, chị ta luôn lấy cớ đi học muộn, chứ tuyệt nhiên không bao giờ nhắc đến chuyện mình đã thi lại hai năm. "Hai đứa... hai đứa đúng là chị em ruột, chị không thèm chấp!" "Thẩm Ưng Ưng, để xem em thi được cái gì!" Thẩm Thiến Thiến nghiến răng lườm tôi một cái rồi quay người bỏ đi, đóng cửa phòng thật mạnh. "Chị hai chắc chắn sẽ đỗ Thanh Hoa, Bắc Kinh, có kẻ đang trợn mắt lên ngưỡng mộ đấy!" Sau khi Thẩm Thiến Thiến vào phòng, Thẩm Ngọc cố tình hét lớn về phía phòng chị ta, như sợ chị ta không nghe thấy. Tôi bị hành động của em ấy làm cho bật cười. Trong phút chốc, luồng khí u uất do Thẩm Thiến Thiến gây ra tan biến sạch sành sanh, tôi đưa tay xoa đầu em ấy. Bây giờ, tôi chỉ muốn cảm ơn ông trời đã mở mắt, cho tôi quay trở lại một tháng trước kỳ thi đại học. Sống lại một đời, tôi tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ của kiếp trước. Đây là cơ hội mà ông trời ban tặng, là cơ hội để tôi xoay chuyển tương lai! Tôi nhất định sẽ tự mình tạo ra một tương lai tươi sáng cho cả hai chúng tôi. 0 chế độ: Thẩm Thiến Thiến tìm cách gây hấn liên tục. Nhưng tôi không còn cãi vã như kiếp trước. Ngày thứ 20 trước kỳ thi, bạn cùng bàn tặng tôi tập đề lỗi của chị họ năm ngoái vừa đỗ Thanh Hoa làm tài liệu tham khảo. Tập đề lỗi của học bá Thanh Hoa là báu vật hiếm có, vậy nên tôi đã mượn bạn rồi chuẩn bị tối nay sau khi tan học sẽ về nhà lấy tiền đi in. Tôi hớn hở mang tập đề về nhà, vừa mở ngăn kéo định lấy ví thì phát hiện số tiền trong ví đã không cánh mà bay. Tiền của tôi đâu! Số tiền này tuy không nhiều, nhưng cộng dồn lại cũng được hai ba nghìn tệ. Đó là số tiền tôi chắt chiu để sau khi thi xong mua điện thoại mới. Đầu óc tôi quay cuồng. Bố mẹ không bao giờ lục ngăn kéo của tôi, và họ cũng biết chuyện tôi tiết kiệm tiền mua điện thoại nên thường xuyên cho thêm tiền tiêu vặt. Thẩm Ngọc tiêu xài rất có chừng mực, càng không thể nào lặng lẽ lấy đi nhiều tiền như vậy. Vậy thì trong cái nhà này, còn ai khác có thể lẳng lặng lấy hết tiền của tôi được nữa! Tôi tức đến phát nghẹn. Hai nghìn tệ đó tôi đã dành dụm gần nửa năm trời chỉ để đỡ tốn tiền bố mẹ. Vậy mà Thẩm Thiến Thiến lại thản nhiên lẻn vào phòng trộm sạch tiền của tôi. Quá đáng lắm rồi! Tôi cầm ví xông thẳng vào phòng Thẩm Thiến Thiến. Chị ta có vẻ đang gọi điện thoại, thấy tôi vào liền thoáng hiện sự hoảng loạn, lập tức cúp máy rồi khó chịu hỏi tôi làm gì. "Thẩm Thiến Thiến, chị có còn biết xấu hổ không? Làm chị mà lại đi ăn trộm tiền tiêu vấp của em!" "Trả tiền đây cho tôi!" Thẩm Thiến Thiến lườm tôi một cái, mặt chẳng chút hối lỗi khi bị bóc trần, ngược lại còn thản nhiên vắt chân lên ngồi: "Tiền thì không có, chị tiêu hết rồi." "Hơn nữa em để dành nhiều tiền thế này cũng là để tiêu thôi, giờ chị tiêu hộ em trước đấy, em nên cảm ơn chị mới đúng." Thẩm Thiến Thiến nở nụ cười đắc ý.