
10.774 từ · 22 phút đọc
Ta sinh ra vốn dĩ tâm tính vô tư. Sau một tai nạn rơi xuống nước, ta được đích tử nhà họ Ôn là Ôn Hoài Ngọc cứu mạng. Việc này giúp ta trèo cao lên cành vàng lá ngọc. Kể từ đó, phu thê ân ái, phú quý cả đời. Điều đáng tiếc duy nhất chính là... phu quân mất sớm. Trước lúc lâm chung, hắn chẳng để lại cho ta lấy một lời mà đã rời đi. Ta sống đến năm tám mươi hai tuổi. Vào giây phút lâm chung, vị phu quân thanh lãnh như ngọc của ta bỗng hiện về trong giấc mộng. "Kiếp này cưới nàng, ta vĩnh viễn mất đi người mình yêu, ôm hận suốt đời. Nguyện cho đôi ta kiếp sau đừng bao giờ gặp lại." Hả? Hóa ra hắn đau khổ đến thế sao? Chỉ có mình ta là đang hưởng thụ hạnh phúc một cách vững chãi thôi ư? Trước mắt ta bỗng xuất hiện những dòng bình luận: 【Nực cười, nữ phụ tâm lớn đến mức nào vậy?】 【Khả năng vô cảm cực hạn luôn, nam chính đau khổ đến mức chết sớm, còn nàng ta thì vui vẻ sống tới tận tám mạch hai tuổi!】 【Nàng ta không hề nhận ra nam chính không yêu mình sao?】 【Người nam chính thực sự yêu là đích tỷ của nàng, kết quả người có tình không thành quyến thuộc. Nam chính đau khổ chết sớm, nữ chính cũng đau khổ chết sớm, chỉ có nữ phụ là sướng cả đời.】 Nói đến mức ta cũng thấy xót xa thay cho hắn. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh vào đúng ngày rơi xuống nước. 01 Kiếp trước, sau khi được Ôn Hoài Ngọc vớt lên từ dưới nước, hắn đứng bên bờ với cả người ướt sũng. Trong đầu ta chẳng có lấy một tia sợ hãi vì suýt chết đuối, chỉ duy nhất một ý nghĩ: Tiểu công tử thật là đẹp trai quá đi mất! Cứ thế, dưới sự chứng kiến của bao người, ta và Ôn Hoài Ngọc đã có sự tiếp xúc thân mật về da thịt. Vì để bảo vệ danh tiết cho ta, hai nhà họ Chúc và họ Ôn đã kết thành thông gia. Nhà họ Ôn ở kinh thành là thế gia trăm năm, môn sinh cố tri khắp chốn triều đình. Ngay cả Thái hậu đương triều cũng phải gọi lão thái quân nhà họ Ôn một tiếng cô mẫu. Những ngày tháng sau khi gả cho Ôn Hoài Ngọc, mỗi ngày của ta trôi qua như được ngâm trong hũ mật. Ôn Hoài Ngọc là người ít nói, nhưng ngày nào đi sớm về muộn hắn cũng đều chào tạm biệt và báo cáo với ta. Có lần ta tham ăn quá mức dẫn đến đầy bụng, dù tính tình lạnh lùng, nhưng đêm đến hắn vẫn lặng lẽ giúp ta xoa bụng. Vào mỗi dịp lễ tết, mọi việc trong phủ đều được lo liệu chu toàn, chưa bao giờ để ta phải bận lòng nửa phần. Ta gặp ai cũng khen phu quân mình tốt. Các chị em cũng ngưỡng mộ số mệnh của ta, và chính ta cũng cảm thấy như vậy. Điều đáng tiếc duy nhất là Ôn Hoài Ngọc chết quá sớm. Hắn ra đi khi mới ngoài ba mươi, đến một lời trăng trối cũng không để lại. Ta ngồi trên núi vàng núi bạc, thủ tiết hơn năm mươi năm, sống tới tám mươi hai tuổi, con cháu đầy đàn, thọ tận chính cung. Vào lúc lâm chung, Ôn Hoài Ngọc đã vào trong giấc mơ của ta. Hắn mặc một bộ bạch y thanh khiết, đứng dưới ánh trăng, đôi mày thanh tú. Ta nước mắt lưng tròng hỏi: "Phu quân, tại sao chàng chưa từng báo mộng cho thiếp lấy một lần?" Sắc mặt Ôn Hoài Ngọc vẫn nhạt nhẽo: "Nàng không bao giờ nằm mơ, ta chẳng có cách nào để báo mộng." "Ta chỉ có thể đứng đợi nàng dưới cầu Nại Hà hơn năm mươi năm, chờ đến tận lúc nàng lâm chung mới có thể vào giấc mộng của nàng." Ta cảm động khôn xiết, xúc động muốn nhào tới ôm lấy hắn: "Hu hu phu quân, chàng quả nhiên rất yêu thiếp." Hắn lùi lại một bước, tránh né cái ôm của ta: "Vào mộng, ta chẳng qua chỉ muốn nói với nàng rằng, kiếp này cưới nàng khiến ta vĩnh viễn mất đi người mình yêu, ôm hận suốt đời. Chúc nàng bình an, nguyện cho đôi ta kiếp sau đừng bao giờ gặp lại." Nói xong, hắn quay lưng bước đi. Ta ngẩn người tại chỗ. Trước mắt hiện lên từng dòng chữ nhỏ: 【Rốt cuộc là loại người gì mà tâm lớn đến mức ngay cả mơ cũng không biết mơ, nam chính muốn báo mộng mà còn chẳng tìm được lối!】 【Khả năng vô cảm cực hạn, nam chính đau khổ đến chết sớm ở tuổi ba mươi, nàng ta lại vui vẻ sống tới tám mươi hai! Chuyện này có lý chút nào không!】 【Nam chính cũng thật kỳ quặc, chỉ để nói một câu đừng bao giờ gặp lại mà phải đứng ngốc dưới cầu Nại Hà hơn năm mươi năm sao?】 【Ta hiểu được chấp niệm của nam chính, hắn chính là muốn cắt đứt hoàn toàn với nữ phụ!】 【Thực ra nam chính bị nữ phụ làm cho tức chết đấy, vốn dĩ còn cố gượng một hơi để chia tay với nữ phụ, kết quả nữ phụ hét lên một tiếng, khóc lóc thảm thiết rằng sống cùng chăn chết cùng huyệt, kiếp sau lại nối tiền duyên, thế là nam chính "ngỏm" luôn, lời trăng trối còn chưa kịp nói xong.】 Chao ôi, chao ôi! Xem chuyện này kìa. Hóa ra phúc lành đều để mình ta hưởng hết sao! 02 Mở mắt ra lần nữa, trước mặt là dòng nước sông cuồn cuộn. Khi được người ta vớt lên từ dưới nước, ta đã nôn ra mấy ngụm nước lớn. Xung quanh có một vòng người đứng đông nghịt. Có người đang hô: "Tỉnh rồi, tỉnh rồi!" "Nhờ có Ôn công tử trượng nghĩa tương trợ đấy!" Ta mơ màng ngẩng đầu lên, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Ôn Hoài Ngọc. Một Ôn Hoài Ngọc thời trẻ tuổi. Hắn ướt sũng cả người, mái tóc đen bết vào bên mặt, đang từ trên cao nhìn xuống ta. Ta không chớp mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hắn. Vẫn đẹp như vậy. Đôi mày thanh tú, sắc môi nhạt màu, cả người như bước ra từ trong tranh. "Cô nương," Hắn lùi lại một bước, giọng nói lạnh lùng, "Hãy tự trọng." Ta chớp chớp mắt. Những dòng bình luận lại bùng nổ: 【Nữ phụ trọng sinh rồi!】 【Không thể trọng sinh sớm hơn một chút sao? Lại cứ phải chọn đúng lúc này, nam chính lần này lại cứu nàng ta, lại có sự tiếp xúc thân mật nữa!】 【Cầu xin nữ phụ đấy, lần này nàng đừng gả cho hắn nữa được không, hãy để hắn đi tìm tình yêu đích thực đi?】 【Hãy thương xót hắn một chút đi mà.】 Ta ngồi dậy, vắt nước trên tay áo. Đầu óản loạn hết cả lên. Lúc thì là bình luận, lúc thì là lời Ôn Hoài Ngọc nói khi báo mộng cho ta kiếp trước: "Kiếp này cưới nàng, vĩnh viễn mất đi người mình yêu." Ồ. Hóa ra sống với ta lại đau khổ đến thế sao? Vậy thì hắn phải nói sớm chứ! Cứ như kẻ câm không nói một lời nào. Ai mà biết được cơ chứ! Thôi bỏ đi. Ta cũng đâu phải hạng người không có lương tâm. Đã lỡ hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp cả một đời rồi, lần này hãy thành toàn cho Ôn Hoài Ngọc vậy. Ôn Hoài Ngọc thấy ta không sao, định quay người rời đi. Ta liền túm lấy vạt áo hắn. Hắn khựng lại, quay đầu nhìn ta, ánh mắt lạnh lùng và xa cách, y hệt như kiếp trước. "Cô nương," Hắn thấp giọng nói, "Nam nữ thụ thụ bất thân." Ta buông tay ra: "Chàng cũng trọng sinh rồi phải không?" "Đã quyết định kiếp sau đừng bao giờ gặp lại, vậy tại sao còn cứu ta?" Sắc mặt hắn thoáng chút hoảng loạn, nhưng ngay lập phục lấy lại bình tĩnh: "Ta chỉ là không muốn làm phu thê với nàng nữa, chứ đâu có muốn nàng phải chết." Ta đứng dậy chắp tay hướng về phía hắn, nở một nụ cười chân thành: "Đa tạ công tử đã cứu mạng. Ngài yên tâm, kiếp này ta tuyệt đối sẽ không gả cho ngài đâu." Nói xong, ta quay người bước đi thẳng. 【???】 【Khoan đã, nàng ấy cứ thế mà đi sao? Không dây dưa nữa à??】 【Không đúng, cực kỳ không đúng!!】 【Nam chính cũng bị làm cho ngẩn ngơ luôn rồi, ha ha ha.】 Ta sải bước tiến về phía trước. Kiếp này ai thích gả thì cứ việc gả đi. Thiên hạ này đâu phải chỉ có mỗi nhà họ Ôn có ngày lành. Ta chắc chắn còn có thể tìm được người tốt hơn! 03 Cha ta là Thị giảng ở Hàn Lâm Viện, hàm Tòng ngũ phẩm. Ở nơi như kinh thành, quan ngũ phẩm nhiều như lông tơ vậy. Mẹ ta là vợ kế. Đích tỷ lớn hơn ta hai tuổi, là con của nguyên phối phu nhân của cha ta để lại. Bình luận nói rằng người Ôn Hoảng Ngọc thực sự yêu chính là đích tỷ. Ta cũng không thấy ngạc nhiên, vì ta cũng rất yêu quý tỷ ấy. Sau khi về phủ, ta tắm nước nóng, uống hai bát canh gừng. Vừa quấn chăn nằm xuống thì đích tỷ đến tìm ta. Tỷ ấy năm nay mười bảy tuổi, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, đôi mắt hạnh long lanh, nhìn thôi đã thấy thương. Ta nhìn chằm chằm vào mặt tỷ ấy hồi lâu. Đích tỷ bị ta nhìn đến mức hơi sợ, lùi lại một bước: "Muội muội, nghe nói hôm nay muội rơi xuống nước, không sao chứ?" Ta mỉm cười: "Không sao, ngủ một giấc là khỏe thôi." Kiếp trước sau khi ta gả vào Ôn phủ, đích tỷ đã đến thăm ta vài lần. Lần nào cũng có mặt Ôn Hoài Ngọc. Khi nhìn ta hắn lạnh lùng, khi nhìn đích tỷ hắn cũng lạnh lùng y như vậy. Ta còn từng bảo hắn đừng có trưng bộ mặt hình sự đó ra khi tiếp khách, chẳng nhiệt tình chút nào. "Ta biết chàng thích giả vờ thâm trầm, không phải nhắm vào ai cả, nhưng đích tỷ không biết đâu đấy." Nói rồi, ta véo hai bên má hắn kéo ra ngoài: "Nào, cười một cái đi, phải thật hào phóng chứ!" Sau khi bị véo xong, trông Ôn Hoài Ngọc như sắp chết đến nơi. Bây giờ nghĩ lại, chắc là hắn không muốn để người khác nhận ra thôi.