Mẹ chồng thích tráo đồ của tôi

Mẹ chồng thích tráo đồ của tôi

Tâm lýLãng mạn

9.338 từ · 19 phút đọc

Chiếc vòng vàng của tôi bị bà đổi thành vàng mạ bạc. Pha lê của tôi bị bà đổi thành hạt thủy tinh. Tôi không vạch trần trực tiếp mà âm thầm để chồng giải quyết. Kết quả, anh ta chỉ trách móc tôi: "Tính xấu này của mẹ đã có từ nhiều năm nay rồi, chúng ta cũng đâu thiếu tiền, em chịu khó một chút thì sao? Đối với người già, phải biết hiếu thảo." Sau đó, anh ta bảo tôi chuẩn bị một phần quà lễ để tặng người khác. Tôi xách đồ về thì bị mẹ chồng nhìn thấy. Ngay tối hôm đó, chồng tôi giận dữ ném mạnh hộp quà rượu thuốc xuống đất. Tôi nhìn qua, đây đâu phải là đồ tôi đã mua? Bốn món cộng lại chưa tới năm mươi tệ. 01 "Đó là mẹ anh, em chấp nhất với bà làm gì? Chúng ta cũng chẳng thiếu tiền, hiếu thảo một chút đi. Với lại, cái gì của em cái gì của anh, đều là người một nhà cả, đồ đạc sao phải phân chia rạch ròi thế?" Chúng tôi kết hôn được năm năm. Kể từ khi mẹ chồng đến, đồ đạc của tôi cứ liên tục thay đổi. Logo áo khoác Adidas biến thành Adidog. Pha lê bị thay bằng hạt thủy tinh. Suy đoán lung tung không phải là một việc tốt. Tôi đã điều tra suốt hai tháng mới khó khăn tin được rằng chính mẹ chồng đã tráo đồ của mình. Ngay cả khi đã xác nhận người trộm đồ là mẹ chồng. Tôi cũng không hề lên tiếng. Khi chồng đề nghị đón mẹ qua ở cùng, anh ta từng nói với tôi. Cha anh ta mất sớm, anh ta và mẹ thường xuyên bị người khác bắt nạt. Để mưu sinh, để không bị khinh rẻ, mẹ chồng đã hình thành rất nhiều thói quen xấu. Thế hệ trước sống chẳng dễ dàng gì, ai cũng có chút tật xấu. Tôi có thể hiểu được. Nhưng chuyện tráo đồ này thực sự khiến người ta thấy rất ghê tởm. Nếu không phải vì quan hệ gia đình, thì đó chính là trộm cắp. Điều kiện sống của tôi và chồng khá tốt, những món đồ bị mẹ chồng tráo cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống. Nếu mẹ chồng chỉ tráo đồ của bất kỳ ai, tôi có thể mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng tôi đã quan sát, bà chỉ tráo đồ của mình tôi. Thậm chí, khi biết món đồ đó là của chồng, nếu bà muốn dùng, bà còn chủ động hỏi han. Lần này tôi chọn cách nói riêng với chồng, cũng bởi vì chiếc vòng vàng mẹ tôi để lại trước khi qua đời đã biến thành loại vàng mạ bạc. Sau khi mẹ mất, chiếc vòng này trở thành nơi gửi gắm duy nhất của tôi. Nhưng chồng tôi lại cho rằng tôi đang tính toán chuyện tiền bạc. Đây không phải vấn đề tiền bạc, mà là vấn đề tôn trọng con người. Hay nói cách khác, đó là vấn đề mẹ chồng không coi tôi ra gì. Thấy tôi ngẩn người, chồng tặc lưỡi một tiếng, thiếu kiên nhẫn nói: "Chuyện nhỏ thế thôi mà, có thể đừng gây sự vô lý được không? Anh chuyển tiền cho em rồi, mua lại cái khác." 02 Tôi chẳng nói chẳng rằng, trả lại số tiền vừa chuyển. Vòng vàng đó, tự thân tôi cũng đủ sức mua lại được. Nhưng thứ mẹ để lại, chỉ có duy nhất một chiếc này thôi. Tôi nhấn mạnh: "Chiếc vòng đó là di vật mẹ để lại cho con, bảo mẹ anh trả lại vòng đây, nếu không con sẽ báo cảnh sát." Chồng tôi cau mày, nhìn tôi đầy khó hiểu. "Một cái vòng cũ kỹ từ tám trăm năm trước, làm sao có độ tinh khiếm bằng vàng bây giờ, bán đồ cũ cũng chẳng được bao nhiêu tiền, có đáng để em làm loạn lên thế này không? Vì một cái vòng nát mà gây sự với anh đã đành, giờ còn đòi báo cảnh sát bắt mẹ anh?" "Em tin hay không, chuyện này truyền ra ngoài, em sẽ bị miệng lưỡi của họ hàng bạn bè dìm chết đấy?" Mẹ tôi qua đời vì ung thư. Lúc lâm chung, bà tháo chiếc vòng xuống đeo vào tay tôi. Đó không phải là cái vòng nát, đó là biểu tượng tình yêu của mẹ. Tôi tức đến run người trước những lời này. Liếc mắt thấy bức tượng gỗ mà cha chồng làm cho chồng khi còn sống. Tôi tiện tay ném luôn bức tượng vào thùng rác. Chồng tôi lập tức nổi đóa, hét lên: "Em làm cái gì thế? Em phát điên cái gì, có thể sống yên ổn được không hả?" Một bức tượng gỗ cũ, anh ta cuống quýt cái gì? Hóa ra là dao không đâm vào người anh ta nên không biết đau. Tôi cười đáp: "Một bức tượng gỗ cũ mà cũng đáng để làm loạn thế này sao? Bán đồ cũ cũng chẳng ai thèm mua." Chồng tôi nhặt bức tượng từ thùng rác lên, lau đi lau lại, xót xa nói: "Gậy ông đập lưng ông? Em có trẻ con quá không? Bao giờ mới trưởng thành được đây?" "Đừng có nói với anh là em biết cảm giác của anh, tượng gỗ và vòng vàng không giống nhau." Không giống nhau? Có gì không giống nhau chứ? Chẳng phải đều là di vật người thân để lại sao? Chồng tôi thấy không giống, chẳng lẽ vì anh ta là đàn ông, còn tôi là phụ nữ? Kết hôn năm năm, đây là lần đầu tiên tôi phát hiện chồng mình có bộ mặt này. Có lẽ, đây mới chính là bản mặt thật của anh ta. Tôi nhìn chồng, bình thản nói: "Anh nói đúng, cuộc sống phải được sống tốt, tôi muốn sống tốt. Vậy nên, chúng ta ly hôn đi. Tôi nhấn mạnh lần cuối, hoặc là trả lại vòng, hoặc là vào đồn cảnh sát, hoặc là trả xong vòng rồi vào đồn." 03 "Con ơi, có chuyện gì thế? Mẹ mới ra ngoài một lát, sao hai đứa lại đòi ly hôn?" "Con dâu à, đừng ly hôn với con trai mẹ. Hôm qua mẹ rửa vòng cho con, không cẩn thận làm lẫn lộn mất, chỉ là hiểu lầm thôi." Mẹ chồng xông vào, trả lại chiếc vòng vàng. Tôi chẳng buồn quan tâm đến niềm vui tìm lại được món đồ đã mất, trong đầu vẫn đang tính chuyện ly hôn. Cuộc sống này, thực sự không cần phải tiếp tục nữa. Thấy tôi im lặng. Mẹ chồng "bịch" một tiếng, quỳ xuống trước mặt tôi. Bà vừa lau nước mắt, vừa ấm ức nói: "Con dâu à, đúng là mẹ đã tráo đồ, con đừng giận nữa, mẹ thực sự không cố ý ăn trộm vòng của con đâu." "Con cũng biết đấy, một mình mẹ nuôi nấng thằng Phong khôn lớn. Trước khi thằng Phong lập gia đình, cuộc sống của chúng ta đều rất cực khổ. Lúc thằng Phong còn nhỏ, mẹ đã luôn ngưỡng mộ chiếc vòng vàng của người khác. Dù bây giờ thằng Phong có thể mua cho mẹ được vòng vàng, nhưng mẫu mã không giống thời đó, mẹ đeo vào lòng cũng thấy không vui." "Lúc rửa vòng cho con, thấy vòng của con là kiểu cũ, nhất thời mẹ nảy sinh lòng tham. Mẹ chỉ muốn đeo ra ngoài khoe chút thôi, vài ngày nữa sẽ trả lại cho con ngay, mẹ thề chưa bao giờ có ý định chiếm đoạt không trả." "Ôi chao, mẹ thật đáng chết, một phút tham lam mà khiến hai đứa phải đòi ly hôn. Bây giờ mẹ sẽ tự tát mình hai cái để ghi nhớ." Nói xong, mẹ chồng giơ bàn tay lên. Tuy nhiên, cái tát này chắc chắn không rơi xuống mặt bà ta đâu. 04 Không ngoài dự đoán, chồng tôi đã ngăn lại. Anh ta đỡ mẹ dậy, đỏ mắt nhìn tôi đầy căm phẫn. "Mẹ đã thừa nhận mình là kẻ trộm rồi? Em hài lòng chưa? Vui chưa? Em có thể lên mạng khoe khoang rằng em rất biết cách đối phó với nhà chồng đấy." "Mẹ, sao mẹ phải quỳ? Người đáng chết là con. Lúc nhỏ vì năng lực kém cỏi lại hay gây chuyện, khiến mẹ phải chịu bao nhiêu uất ức. Khó khăn lắm mới trưởng thành, lập gia đình, cưới được vợ muốn cùng mẹ hưởng phúc, vậy mà giờ còn để cô ta bắt nạt mẹ, tất cả đều tại con, đều tại con." Mẹ chồng ngả vào lòng chồng tôi, khóc không thành tiếng. Chồng tôi một tay an ủi mẹ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi lặng lẽ đứng xem màn trình diễn của hai mẹ con họ. Cuộc hôn nhân này, tôi quyết ly hôn bằng được. Không biết bao lâu sau, mẹ chồng mới ngừng khóc. Bà ngẩng đầu lên nhìn tôi một cái, rồi lại vội vàng cúi xuống. Tôi là loại người tội lỗi tày trời gì? Hay là một con quái vật đáng sợ đến vậy? Chồng tôi lườm tôi một cái đầy chán ghét, gằn giọng: "Em bày ra bộ mặt thối tha này cho ai xem hả? Mẹ anh có lòng tốt rửa vòng cho em, chẳng qua chỉ là vô tình làm lẫn lộn thôi. Em không biết ơn thì thôi, lấy đâu ra cái mặt mà nổi giận?" Lòng tốt? Sao không nói là "lòng tốt" khi thu nhặt đồ của tôi vào? Có phải là "vô tình" hay không, hai mẹ con nhà này rõ hơn ai hết. Tôi hắng giọng. "Vậy sao? Thế thì anh phải dùng hết vốn liếng cả đời để giải thích cho tôi xem, cái ống tiết kiệm đựng tiền giấy có tác dụng gì khi rửa? Rửa xong, tại sao nó lại biến thành tiền vàng mã?" Tôi có một ống tiết kiệm, bên trong có không ít tiền giấy lẻ. Tuần trước, tôi phát hiện đống tiền giấy trong đó đã biến thành tiền vàng mã. Nhắc đến tiền, mẹ chồng càng co rụp người lại dữ dội hơn. Bà bắt đầu thút thít nhỏ tiếng. Cứ như thể đang chịu đựng nỗi uất ức tày trời vậy. Chồng tôi đột ngột đẩy mạnh tôi một cái. "Ai cho em cái gan đó? Cho mặt mà không lấy, anh và mẹ đã đưa bậc thang xuống rồi mà em không chịu xuống? Được thôi, không cần em phải xuống nữa." "Bây giờ anh cho em hai lựa chọn: Một là xin lỗi mẹ anh, trả lại chiếc vòng vàng mẹ để lại như một sự bồi thường cho bà; hai là ly hôn." Hóa ra, khi con người ta rơi vào trạng thái cạn lời, họ thực sự sẽ bật cười. Tôi lắc đầu, ném chiếc vòng mạ bạc về phía Lâm Phong. "Ngày mai đi làm thủ tục ly hôn ngay." Tôi chỉ sợ Lâm Phong không đồng ý ly hôn với mình thôi. Anh ta chủ động đề nghị, đó là chuyện tốt. 05 Căn nhà hơn một trăm mét vuông bị chia làm hai. Tôi và Lâm Phong nước sông không phạm nước giếng, ai sống phần nấy. Sau khi ly hôn, căn nhà này sẽ thuộc về tôi. Vì vậy tôi không dọn ra ngoài. Người cần phải đi, không nên là tôi. Chỉ là, ngay ngày thứ hai sau khi tôi đồng ý ly hôn. Lâm Phong đã đi công tác. Ngày làm thủ tục ly hôn bị trì hoảng.

Tóm tắt

Truyện kể về một người phụ nữ phát hiện mẹ chồng thường xuyên tráo đồ của mình, từ quần áo đến trang sức, thậm chí cả di vật của mẹ đẻ. Cô âm thầm theo dõi rồi nhờ chồng giải quyết, nhưng anh ta chỉ bênh vực mẹ và yêu cầu cô nhẫn nhịn. Khi mẹ chồng tráo cả quà biếu, cô quyết định ly hôn, không chấp nhận cảnh bị coi thường.

  • • Xoay quanh mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu, một chủ đề quen thuộc nhưng khai thác dưới góc nhìn mới lạ: người vợ không im lặng hay gây gổ mà chọn cách đấu trí...
  • • Nhân vật chính có lập trường mạnh mẽ, không chấp nhận sự bất công, sẵn sàng chấm dứt hôn nhân để bảo vệ giá trị bản thân và kỷ vật của mẹ mình.
  • • Tình tiết thay đồ, tráo vàng, đổi quà biếu tạo ra những tình huống dở khóc dở cười, vừa bức xúc vừa lôi cuốn.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Lý Vi Vi

Lý Vi Vi

19 phút

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

18 phút

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

30 phút

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

50 phút

Câu hỏi thường gặp

Truyện 'Mẹ chồng thích tráo đồ của tôi' thuộc thể loại nào?

Đây là truyện ngắn tâm lý, gia đình, có yếu tố đô thị và ngôn tình, tập trung vào mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu và quyết định ly hôn.

Nhân vật nữ chính trong truyện có thái độ thế nào?

Cô có thái độ điềm tĩnh, không làm ầm ĩ ngay nhưng kiên quyết bảo vệ quyền lợi bản thân. Khi thấy chồng không ủng hộ, cô chọn cách ly hôn thay vì tiếp tục chịu đựng.

Bài học rút ra sau khi đọc truyện là gì?

Truyện cho thấy ranh giới và sự tôn trọng trong hôn nhân là yếu tố quan trọng. Nhường nhịn quá mức có thể khiến bản thân bị coi thường, và đôi khi cần dứt khoát để bảo vệ giá trị cá nhân.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.