
8.861 từ · 18 phút đọc
Kinh dị • Giật gân Bây giờ là mười hai giờ đêm, tiếng gõ cửa ngoài kia lại vang lên. Lần này, tiếng gõ hướng thẳng về phía cửa phòng tôi. Bạn thân: "Đừng mở cửa, ra ngoài là chết đấy." Cảnh sát: "Vì sự an toàn của quý khách, vui lòng mở cửa ngay lập tức." 01 "Cộc — cộc." Tiếng gõ cửa dữ dội vang lên, lúc này đã là nửa đêm 12 giờ. Tiếng gõ càng lúc càng lớn, tưởng như muốn đập nát cánh cửa. Vài phút sau, trong nhóm chat của cư dân chung cư nhảy ra mấy dòng tin nhắn. Phòng 402 nói: 【Nhà ai nửa đêm nửa hôm lại gõ cửa thế, có thể mở cửa ra một chút được không?】 Phòng 503 tiếp lời: 【Có phải ai đó say rượu, rồi đứng trước cửa nhà mình gõ loạn lên không vậy.】 Phòng 601 mất kiên nhẫn quát: 【Mẹ nó chứ, nửa đêm nửa hôm còn để cho người khác ngủ nữa không, dạo này tôi vốn đã bị mất ngủ nghiêm trọng rồi.】 Trong tiếng than vãn qua lại của mọi người, sự phẫn nộ cũng đã lên đến đỉnh điểm. Phòng 402 đưa ra một ý kiến. 【Thế này đi, tòa nhà này hiện tại chỉ có 8 hộ thôi, nhà ai không có tiếng gõ cửa thì nhấn số 1 vào nhóm nhé.】 Cư dân trong tòa này đều là người thuê trọ. Đêm nay là đêm giao thừa, mọi người đều đã về quê ăn Tết, tòa nhà này chỉ còn lại 8 hộ người Thượng Hải khốn khổ phải ở lại công ty tăng ca ngày Tết. Khu chung cư nằm ở nơi hẻo lánh, để mọi người có thể hỗ trợ lẫn nhau, trước thềm năm mới, quản lý tòa nhà đã kéo 8 người chúng tôi vào một nhóm chat. 30 giây sau, trong nhóm rơi vào im lặng. Sau một chuỗi số 1 được nhấn, cả nhóm có đúng 8 con số 1 hiện lên. Không có cửa nhà ai bị gõ, vậy tiếng gõ cửa từ đâu ra? 601: 【Không lẽ nào... Chuyện gì quái dị thế này?】 202 có chút hoảng loạn nói: 【Nghe nói tòa nhà này trước đây từng có mấy người tự sát, mấy căn phòng đó giờ vẫn để trống, không lẽ đêm giao thừa lại hiện về đòi mạng đấy chứ?】 Trong nhóm lập tức im phăng phắc. Vài phút sau, 402: 【Tôi không tin, Tết nhất đến nơi rồi, ai đang cố ý chơi xăm vậy thì mau ra đây, nếu không tôi báo cảnh sát đấy.】 Ngay sau khi 402 dứt lời, tiếng gõ cửa đột ngột dừng lại. Kế đó 302 gửi một câu vào nhóm: 【Xin lỗi, là tôi đặt đồ ăn ngoài. Anh shipper hơi nóng tính một chút.】 Người ở phòng 302 là một cô gái mới ngoài 20, gương mặt rất xinh xắn, kiểu mặt búp bê, là một streamer có hơn một triệu fan, thường xuyên livestream đến hai, ba giờ sáng. Nửa đêm đặt đồ ăn cũng là chuyện bình thường. May mà chỉ là một phen hú vía. 【Sao cô không nói sớm, nửa đêm nửa hôm cố tình dọa người khác, vui lắm hả?】 402 rõ ràng có chút tức giận với câu trả lời vừa rồi của 302. Tôi từng gặp 402 vài lần trong thang máy, là một thanh niên ngoài 30, dáng vẻ vạm vỡ, làm nghề môi giới bất động sản, lúc rảnh rỗi còn chạy thêm shipper và cho thuê xe. 302 lập tức phản pháo: 【Lúc nãy tôi đang tắm.】 Sau khi 302 nói xong, 402 lại tiếp tục thắc mắc. 【Cô tắm thì nhấn số 1 làm cái gì? Với cả lúc có tiếng gõ cửa sao cô không nhắn vào nhóm?】 30 chế giải thích một cách thiếu kiên nhẫn: 【Tôi không thấy tin nhắn mọi người gửi, thấy mọi người nhấn số 1 thì cứ tưởng là thông báo gì đó nên mới nhấn theo thôi. Không tin thì anh qua nhà tôi mà xem có đồ ăn ngoài không.】 Giải thích như vậy cũng hợp lý, thấy 302 và 402 sắp cãi nhau, trong nhóm liền có người đứng ra hòa giải. 【Thôi thôi, ngủ đi, ngủ đi nào.】 【Đúng đấy, cô bé nhất thời không để ý cũng là chuyện thường tình.】 【Phải đó, nhiều khi tôi thấy tin nhắn trong nhóm công ty cũng hay nhấn theo số 1 lắm.】 【Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ thôi.】 Sau khi nhóm chat trở lại yên tĩnh, tôi đặt điện thoại xuống chuẩn bị đi ngủ, nhưng điện thoại đột nhiên rung lên hai tiếng. Một yêu cầu kết bạn, là 402 ở tầng trên. Nửa đêm rồi, tôi không muốn rước thêm chuyện, giả vờ như không thấy. Yêu cầu kết bạn lại gửi tới một lần nữa. 【Tôi biết cậu chưa ngủ, nhà ngay sát vách cậu có vấn đề.】 02 Đọc đến đây, tôi không khỏi rùng mình, lòng đầy lo lắng, anh ta nói đúng. Tòa nhà này là dạng nhà cầu thang cũ, năm tháng lâu đời nên khả năng cách âm rất kém, hành lang có động tĩnh gì đều nghe thấy rõ mồn một. Cả tòa nhà có 6 tầng, mỗi tầng có 3 hộ. Hiện tại mọi người đã về quê ăn Tết cả rồi, chỉ còn lại 8 hộ: tôi, nữ streamer 302, anh chàng chạy xe 402, hai hộ ở tầng 2 và ba hộ ở tầng 6. Tôi và 302 ở cùng một tầng. 302 nói là tiếng gõ cửa của shipper, nhưng vừa rồi rõ ràng tôi không nghe thấy tiếng 302 ra mở cửa lấy đồ. Tôi hít một hơi thật sâu, tự nhủ đừng suy nghĩ lung tung, đừng tự dọa mình. Biết đâu 302 nghe thấy tiếng gõ cửa nên bảo shipper để đồ trước cửa, có lẽ cô ấy tắm xong đang sấy tóc. Hoặc vì an toàn nên đợi vài phút nữa mới lấy cũng nên. Tôi nghĩ vậy, nhưng tai lại không tự chủ được mà tập trung vào những động tĩnh ngoài cửa. 10 phút trôi qua, vẫn chưa có tiếng mở cửa. Ai đặt đồ ăn mà lại để nguội ngắt mới ăn chứ? Lòng tôi bắt đầu thấy bất an, tôi đồng ý yêu cầu kết bạn và nhìn tin nhắn 402 gửi tới. 【302 chắc chắn có vấn đề.】 Tôi không dám tùy tiện nói suy nghĩ của mình cho anh ta biết, sợ rằng đó chỉ là một sự hiểu lầm, để sau này gặp mặt 302 lại khó xử. 【Có vấn đề gì?】 402 thẳng thừng: 【Cậu lật lại lịch sử trò chuyện trong nhóm đi, cậu sẽ nhận ra thói quen nhắn tin của cô ta.】 Thói quen gì? Tôi vội vàng quay lại nhóm chat, kéo tin nhắn lên trên, xem kỹ từng lời 3 chứa của 302. 【Biết rồi nha (icon tinh nghịch).】 【Cảm ơn anh Vương nhé (icon tinh nghịch).】 【Mọi người xem hôm nay em nấu món gì này (icon hai bó hoa hồng).】 Hóa ra, trước đây mỗi khi 302 hỏi hay trả lời bất cứ điều gì đều kèm theo một từ ngữ khí và các icon trong WeChat. Tin nhắn cô ấy vừa gửi vào nhóm hoàn toàn trái ngược với giọng điệu thường ngày. 【Chắc là do muộn quá, hoặc có chuyện gì không vui chăng. Thường thì buổi tối tôi trả lời tin nhắn cũng rất ngắn gọn, dù sao mọi người cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi.】 Tôi trả lời 402 như vậy, không biết là để an ủi anh ta hay để tự trấn an chính mình. 【Thế thì cô ta sẽ càng làm nũng hơn đấy. Cô ta đúng chuẩn là kiểu "trà xanh", tuần trước trời mưa, tôi tiện đường lái xe đưa cô ta đến công ty, kết quả hôm nay lại bắt tôi sang sửa ống nước, mai lại bảo tôi đi sửa bình nóng lạnh. Quá đáng hơn là dùng ké xe của tôi đã đành, còn cố tình để quên son môi trên ghế phụ làm bạn gái tôi và tôi cãi nhau nữa.】 402 thao thao bất tuyệt, cho đến tận câu cuối cùng. 【Cậu nói xem, cô ta trẻ thế mà người ngợm toàn đồ hiệu, không lẽ lại đi quyến rũ phụ nữ đã có chồng, rồi bị chính thất tìm đến tận cửa đánh đấy chứ?】 Đọc tới đây, tôi thầm đảo mắt trong lòng. Phụ nữ trẻ thì không được tự dùng tiền mình kiếm để mua đồ hiệu sao? Tôi vậy mà lại nói chuyện với một người như thế lâu đến vậy, hoàn toàn là do tự suy diễn rồi tự dọa mình. Sau khi im lặng vài phút, tôi trả lời: 【Chắc là không đâu, tôi cũng chẳng nghe thấy tiếng ồn ào bên cạnh, đừng nghĩ linh tinh nữa, tôi ngủ đây.】 Tôi đi vào phòng ngủ, đang định đặt điện thoại xuống để ngủ thì ngay sau đó, màn hình điện thoại lại nhảy ra một tin nhắn khác. 402: 【Nhìn ra ngoài cửa sổ đi, nhà sát vách cậu chết rồi.】 "Đúng là bị bệnh." Tôi không nhịn được mà chửi thề một tiếng, nhưng đầu lại vô thức hướng về phía cửa sổ. Đầu óc tôi vang lên một tiếng "uỳnh", cảm giác tê dại truyền khắp tứ chi. Một cái xác với mái tóc rũ rượi đang treo lơ lửng bên ngoài cửa sổ phòng tôi, đung đưa theo gió. Dưới ánh trăng, nó hiện lên một màu xanh lét đầy rợn người. "Cộc — cộc." Tiếng gõ cửa lại vang lên. Lần này, tiếng gõ hướng thẳng về phía cửa phòng tôi. 03 Tim tôi treo ngược lên tận cổ họng, theo bản năng nín thở. "Cộc — cạch." "Cộc — cộc." Tiếng gõ cửa vẫn tiếp diễn, những cư dân khác trong nhóm chat lại một lần nữa mất bình tĩnh. 【Mẹ nó chứ, lại là ai nữa đây?】 【Mai tôi còn phải đi làm, đứa nào gõ cửa làm tôi đi muộn thì có tiền đền không hả?】 Tôi nhìn những dòng tin nhắn liên tục nhấp nháy trên màn hình, định bụng sẽ báo tình hình có người chết cho mọi người biết, nhưng văn bản vừa soạn xong chuẩn bị gửi đi... Tôi đã bị xóa khỏi nhóm chat. Yêu cầu kết bạn của 302 gửi tới. "Á!" Tôi sợ hãi đến mức ném cả điện thoại ra xa. Chẳng phải 302 chết rồi sao? Cái xác đang treo ngay ngoài cửa sổ phòng tôi kia mà. Tôi cuống cuồng bò dậy từ dưới đất, nhặt lấy điện thoại. Nhẹ bước chân, tôi thận trọng tiến lại gần phía cửa. Yêu cầu kết bạn của 302: 【Cậu có nhà không? Tôi đặt hơi nhiều đồ ăn quá, gửi cho cậu một ít nhé.】 Bàn tay run rẩy của tôi nhấn đồng ý yêu cầu kết bạn. 【Cảm ơn, không cần đâu.】 【Thật sự không cần sao? Tiếc quá đi mất.】 【Không cần đâu, tối nay tôi phải tăng ca ở công ty, cảm ơn cô nhé.】 【Cậu không về xem sao à? Trong phòng cậu hình như có người đấy.】 Nhìn những dòng chữ trên màn hình, hơi thở tôi vô thức trở nên cực kỳ nhẹ nhàng, sau lưng đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh. Người đang nhắn tin lúc này vẫn là chính 302 sao? Trong phòng có người? Vậy tại sao hắn không trực tiếp xuất hiện để giết tôi? Đối phương dường như đang cố ý tạo ra bầu không khí kinh dị, muốn ép tôi phải rời khỏi căn phòng này? Tôi bấm mạnh vào phần thịt bên trong cánh tay, cảm giác đau đớn giúp tôi tỉnh táo lại đôi chút.