
1.993 từ · 4 phút đọc
Ngày tôi và Thành Chu kết hôn đã làm chấn động cả Nam Thành. Dẫu sao hắn cũng là con trai của người giàu nhất vùng. Còn tôi, không chỉ là một kẻ mọn chuyên giải đề ở thị trấn nhỏ, mà còn là một người khuyết tật thiếu mất cánh tay phải bẩm sinh. Lúc cầu hôn, hắn từng thề trước bầu trời: "Thành sẽ yêu Cốc Vũ mãi mãi!" Nhưng về sau, dưới cơn mưa tầm tã, hắn lại nói với tôi khi tôi đang ngã gục trên mặt đất: "Cốc Vũ, chúng ta kết thúc đi." "Em không biết đâu, đôi khi nhìn thấy sự khiếm khuyết của em, anh cảm thấy thật buồn nôn!" 01 Ngày hôm đó, khi tôi từ hiện trường cuộc thi robot trở về nhà, Thành đang tiếp khách. Sức khỏe của ba Thành gần đây rất kém, việc Thành Chu thay cha gánh vác phần lớn việc kinh doanh cũng là điều hiển nhiên, bận rộn cũng là lẽ thường tình. Tôi vừa ngân nga hát vừa đi qua khu vườn, nhưng lại nghe thấy tiếng khách khứa đang bàn tán về mình với Thành Chu ở hành lang. "Nghe nói tình cảm giữa cậu và vợ tốt lắm, có bí quyết gì để giữ lửa không?" Tôi cứ ngỡ Thành Chu sẽ hào phóng chia sẻ, dù sao giữa chúng tôi cũng có quá nhiều kỷ niệm. Hoặc có lẽ hắn sẽ cười thẹn thùng, nói rằng có những chuyện không tiện nói với người ngoài. Nhưng hắn lại đáp: "Thực ra cũng bình thường, chúng tôi không có tiếng nói chung." "Robot của cô ấy tôi chẳng hiểu, còn kinh doanh của tôi thì cô ấy chẳng buồn nghe." Người kia chắc là bạn thân của Thành, liền cười trêu chọc hắn: "Lúc cậu theo đuổi người ta đâu có nói thế! Cậu bảo cô ấy rất quyến rũ, không giống bất kỳ cô gái nào cậu từng gặp. Sao nhanh thế đã từ 'ấn tượng khó phai' biến thành 'vết muỗi đốt' rồi?" "Cũng không đến mức quá đáng, chỉ là khi ở bên nhau lâu mới thấy quan điểm nhân sinh, thế giới quan và giá quan của chúng tôi có sự sai lệch." Người bạn kia chặc lưỡi một tiếng: "Vốn dĩ hai người đâu cùng một thế giới." Đúng vậy, chúng tôi vốn dĩ không thuộc về cùng một thế giới. Chính anh là người đã cưỡng ép xông vào thế giới của tôi, rồi lại ra sức lôi kéo tôi vào thế giới của anh. Sáu năm trôi qua, bỗng nhiên lại tính tới chuyện không đồng nhất về tam quan. Sau một hồi im lặng, từ phía bên cạnh vang lên một giọng nói khác: "Nghe nói Nhất Đóa sắp về rồi, theo tôi thấy, ban đầu cậu và Nhất Đóa là xứng đôi nhất, tình cảm ấy mà, vẫn cứ phải môn đăng hộ đối." Tiêu Nhất Đóa, cô em hàng xóm thanh mai trúc mã của Thành, từ nhỏ đã thầm mạn hắn, tự tin rằng tương lai nhất định sẽ trở thành cô dâu của hắn. Kết quả là khi tình cảm của Thành vừa chớm nở thì gặp được tôi, hắn đâm đầu vào một cuộc tình rồi đi thẳng đến hôn nhân. Nghe nói ngày chúng tôi cưới, cô ấy đã ra nước ngoài. "Hày, lúc cậu kết hôn thì Nhất Đóa ở nước ngoài, giờ cậu lại đang có ý định ly hôn thì Nhất Đóa lại về, ai mà nói đây không phải là duyên phận chứ?" Lần này Thành trả lời rất nhanh: "Đừng nói bừa, tôi không có ý định ly hôn, tôi sẽ không ly hôn với Cốc Vũ đâu." 02 Ồ, hắn không có ý định ly hôn với tôi. Trong mắt người khác, đây có lẽ là một sự ban ân. Thành tổng gia thế hiển hách, trước khi kết hôn nhất quyết không chịu ký thỏa thuận tiền hôn nhân. Hắn ôm tôi nói: "Chính là muốn kiếm tiền cho em cả đời." Nhưng sau khi cưới lại nói: "Anh cảm thấy quan hệ giữa chúng ta rất bình thường." Hóa ra, một chậu nước sôi từ nóng bỏng đến lạnh lẽo như tuyết, chỉ cần sáu năm. Tôi có chút ngỡ ngàng và bất lực. Đây là lần đầu tiên tôi nhận ra mình và Thành Chu đã không còn cùng tần số. Tệ hơn nữa là, tôi không biết sự lệch nhịp này bắt đầu từ khoảnh khắc nào. Là sau khi cưới hắn đã bắt đầu hối hận, hay vào một thời điểm nào đó sau hôn nhân, hắn đột nhiên tỉnh ngộ? Hay nói cách khác, ngay cả việc kết hôn cũng chỉ là màn kết thúc cho một tình yêu hào nhoáng mà hắn buộc phải thực hiện? Còn tôi, vẫn như một cô gái nhỏ đắm chã trong tình yêu hoàn mỹ và cuộc hôn nhân hạnh phúc, chẳng hề hay biết. Khoảnh khắc này, tôi không biết nên khóc hay nên cười. Khi tôi mang hành lý về phòng rồi đi xuống, Thành Chu đã tiễn khách xong. Thấy tôi đi xuống cầu thang, vẻ mặt hắn có chút mất tự nhiên. "Hôm nay sao về sớm thế? Sao không bảo anh ra sân bay đón em?" "Thầy đưa em về, con trai thầy lái xe đến đón rồi." Thành có chút không vui nói: "Vậy lần sau cứ để anh đi đón, con trai thầy ấy lúc nào cũng chẳng tốt đẹp gì với em!" Lời còn chưa dứt, hắn lại chỉ vào nồi canh trên bếp trong phòng ăn nói: "Dì Ninh đang hâm nóng rồi, canh hạt sen đấy, vừa mới đào từ ao của bố mẹ về. Em thích uống thì uống nhiều một chút." Xem kìa, hắn chính là một người đầy mâu thuẫn như vậy. Nếu không phải nghe thấy cuộc trò chuyện kia, tâm trạng tôi lúc này đáng lẽ đã dâng lên những gợn sóng ngọt ngào. Hắn vừa để ý đến các mối quan hệ của tôi, vừa ghi nhớ sở thích của tôi, hắn thực sự rất quan tâm tôi. Nhưng giờ đây tôi chỉ cảm thấy hắn có tính chiếm hữu cao và lại thích thể hiện. Tôi chợt thấy hối hận vì hôm nay đã hủy buổi tụ tập để về nhà sớm. Nếu tôi không về sớm, sẽ không phải nghe những lời này, có lẽ cái ảo tưởng hạnh phúc mong manh như đi trên băng mỏng kia còn có thể duy trì thêm một thời gian nữa. Tôi tự cười giễu chính mình, nhưng sau đó thì sao? 03 Bát canh hạt sen tối hôm đó tôi đã không uống. Sau khi hắn quay người lên lầu, điện thoại vang lên, tôi thấy bước chân hắn khựng lại một chút rồi mới tiếp tục đi lên. Tôi dừng lại trước cửa thư phòng, nghe thấy hắn đang chào hỏi đầu dây bên kia: "Vậy đến lúc đó anh sẽ ra sân bay đón em." Nhà Thành ba đời độc đinh, không có anh chị em thân thiết nào cả. "Sao tự nhiên lại muốn về? Ngắm trai Tây tóc vàng mắt xanh ở nước ngoài chán rồi à?" "Anh á? Anh vẫn ổn mà, chị dâu em cũng rất tốt, nhưng cô ấy cứ ở lì trong phòng thí nghiệm suốt ngày, chưa chắc đã kịp đón tiếp em đâu." "Có gì mà phải giấu giấu giếm giếm, anh chỉ sợ cô ấy không khéo ăn nói, làm mất lòng em. Em biết đấy, cô ấy không giống chúng ta. Cô ấy chẳng hòa nhập được với đám bạn của anh." Tôi không nghe tiếp nữa. Hôm nay lượng thông tin tôi nhận được quá nhiều, hãy cứ để tôi tạm thời làm một con ốc sên trốn chạy đi. Dẫu nói vậy, nhưng trong đầu tôi vẫn luôn quanh quẩn những lời hắn nói. Ý của Thành là nói tôi không biết hòa nhập sao? Nhưng mỗi lần gặp mặt, tôi đều trò chuyện rất vui vẻ với họ mà. Hóa ra đây chính là giao tiếp của người trưởng thành sao? Hay có thể nói là quy tắc giao thiệp của giới thượng lưu? Mỗi người đều đeo một chiếc mặt nạ, dưới lớp mặt nạ đó, ai cũng che giấu cảm xúc thật. Chỉ có tôi ngốc nghếch trưng ra bộ mặt thật, để rồi cuối cùng nhận về cái mác "không biết hòa nhập". 04 Ngày hôm sau là một ngày âm u. Cứ vào những ngày mưa gió, nơi tiếp nối giữa cánh tay tôi và cánh tay máy lại đau nhức không thôi. Trước đây Thành luôn đòi xoa bấu cho tôi, nhưng tôi chưa bao giờ đồng ý. Tôi hiểu rằng, dù có yêu đến đâu cũng phải giữ lại một khoảng cách, tôi không muốn phô bày sự khiếm khuyết của mình trước mặt bất kỳ ai. Tôi bị thiếu mất cẳng tay phải bẩm sinh, lúc mẹ mang thai tôi gia cảnh rất nghèo, hoàn toàn không làm kiểm tra thai kỳ, đến khi sinh ra thì hối hận cũng đã muộn màng. Có thể tưởng tượng được, ở một vùng nông thôn trọng nam khinh nữ, sự vất vả trong quá trình trưởng thành của tôi không thể chỉ dùng hai chữ "khó khăn" để khái quát. Nhưng tôi đã vượt qua được. Khi đứng trước mặt Thành Chu, tôi đã là một cô gái sở hữu cánh tay máy. Tôi mãi mãi nhớ rõ vẻ kinh ngạc của hắn khi lần đầu nhìn thấy cánh tay máy của mình. Lúc đó tôi có chút xót xa. Nhưng ngay sau đó, hắn liền giơ ngón tay cái về phía tôi: "Cốc Vũ, em là cô gái ngầu nhất mà anh từng gặp." "Cốc Vũ, em là cô gái đặc biệt nhất mà anh từng gặp." "Cốc Vũ, em là cô gái kiên cường nhất mà anh từng gặp." Cũng chính cái miệng này, mười phút trước đây, giữa cơn mưa lớn kéo dài mười ngày ở Nam Thành, đã nói với tôi – người vừa vô tình làm hỏng cánh tay máy – rằng: "Cốc Vũ, chúng ta kết thúc đi. Em không biết đâu, đôi khi nhìn thấy sự khiếm khuyết của em, anh cảm thấy thật buồn nôn." Thời gian quay ngược lại hai tiếng trước. Vừa rời khỏi phòng thí nghiệm, tôi đã nhận được điện thoại của Thành, hắn nói Tiêu Nhất Đóa đã về nước, muốn gặp tôi để chào hỏi một tiếng. Dù sao lúc đám cưới cô ấy cũng không tham dự mà chạy thẳng ra nước ngoài, đây thực sự là lần đầu tiên chúng tôi chạm mặt. Tôi cúi đầu nhìn bộ đồ bảo hộ lao động trên người mình, có chút đau đầu, nhưng phía Thành Chu cũng đang giục gấp. Tôi đành phải vội vàng chạy tới. Bầu không khí náo nhiệt ấy bỗng chốc hạ nhiệt ngay khoảnh khắc tôi đẩy cửa bước vào. Có một cô gái đang ngồi cạnh Thành, hai người đang trò chuyện vô cùng rôm rả. Có người khẽ ho một tiếng, Thành mới thản nhiên lùi ra xa một chút. Cô gái ấy nhiệt tình đưa tay về phía tôi, vẫy vẫy: "Đây là chị dâu ạ? Chào chị dâu, em là Tiêu Nhất Đóa, bạn nối khố của anh Thành đấy." Tôi mỉm cười với cô ấy, nhưng lại thấy Thành Chu đang nhìn chằm chằm vào quần áo mình, đôi mày khẽ nhíu lại. Tôi hơi áy náy nói: "Ngại quá, chị vừa từ phòng thí nghiệm chạy tới, còn chưa kịp thay đồ, thật thất lễ. Hôm nay cứ để Thành Chu bao bữa này coi như lời xin lỗi của chị nhé." Tiêu Nhất Đ</sub>
Cốc Vũ, một cô gái khuyết tật bẩm sinh nhưng là chuyên gia robot tài năng, kết hôn với Thành Chu – con trai nhà giàu nhất vùng. Cuộc hôn nhân tưởng chừng hoàn hảo dần bộc lộ khoảng cách và sự coi thường từ phía Thành. Khi bạn thanh mai trúc mã của anh ta trở về, mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm, dẫn đến lời đòi ly hôn tàn nhẫn giữa mưa. Câu chuyện khai thác nội tâm và sự tỉnh ngộ của một người phụ nữ mạnh mẽ trước...
Không, robot chỉ là bối cảnh để làm nổi bật tài năng và sự khác biệt của nhân vật chính, trọng tâm vẫn là tình yêu và mâu thuẫn hôn nhân.
Truyện có thể kết thúc mở hoặc theo hướng tiêu cực, tập trung vào quyết định tỉnh táo của nhân vật chính thay vì một cái kết truyền thống.
Cô bị thiếu cánh tay phải bẩm sinh, nhưng sử dụng cánh tay máy do tự chế tạo, thể hiện sự kiên cường và tài năng.