
28.144 từ · 57 phút đọc
Trong tang lễ của ông nội, chú út đã mời người về nhảy múa gợi dục, khiến đám đàn ông trong thôn kêu gào như quỷ khóc. Lúc đóng quan tài, nữ vũ công lại nằm bò trong quan tài ông nội, thân hình không một mảnh vải che thân, tứ chi đan xen chặt chẽ đến mức không thể tách rời, đành phải đóng nắp quan tài hợp táng luôn. Ngày thứ hai sau khi hạ huyệt, chú út chết trần truồng ngay trên giường. Nữ vũ công vốn dĩ phải nằm trong quan tài ông nội kia vẫn đang ở dưới thân hắn, đôi tay vòng qua ôm chặt lấy hắn. Đạo trưởng nói, đây là Dâm Thi Diễm Cốt, muốn hút cạn tinh khí con người để diệt tuyệt cả thôn ta. 01 Bà nội tôi mất sớm, ông nội chưa từng tái giá, một mình tần tảo nuôi nấng bốn anh em bố tôi khôn lớn. Những năm gần đây chú út dựa vào việc quay video nông thôn và livestream bán hàng kiếm được không ít tiền, nói rằng tang lễ sẽ do một mình chú lo liệu. Bố mẹ tôi cùng đám cháu chắt chúng tôi chỉ cần mặc đồ tang đứng trông linh cữu là được. Tang lễ tổ chức rất long trọng, thi thể đã được tiêm thuốc chống thối rữa, bày đạo tràng suốt bảy ngày bảy đêm, hòa thượng và đạo sĩ thay phiên nhau đi lại, còn mời chuyên gia quay phim và livestream toàn bộ quá trình! Lúc đầu mọi chuyện vẫn coi là bình thường, có người chuyên trách khóc tang, có cả hợp xướng kể lại cuộc đời ông nội. Còn mời thợ làm đồ mã làm tất cả những thứ ông nội lúc sống chưa từng được ăn, được dùng để đốt hết cho ông. Cho đến đêm trước ngày đưa tang, chú út thế mà lại mời một đoàn nhảy múa dựng sân khấu ngay trước linh đường để nhảy điệu gợi dục. Chú bảo ông nội mất vợ từ năm ba mươi tuổi, sống độc thân gần ba mươi năm, chắc chắn là thèm khát đàn bà, nên mới bày ra trò này. Bố tôi và mọi người tức đến trắng cả mặt, nhưng chẳng ai nói lại được người chú út luôn miệng nói lời không kiêng dè khi livestream kia. Cuối cùng họ còn bắt tôi ra mặt khuyên nhủ chú, một là vì chú từ nhỏ đã rất thương đứa cháu gái lớn này, hai là vì tôi là sinh viên đại học đầu tiên trong nhà, chú khá nể trọng tôi. Nhưng khi tôi tìm đến chú, chú đang dựng máy quay hướng về phía sân khấu để livestream. Nữ vũ công kia mặc một bộ sườn xám hở lưng xẻ cao tận eo, ánh đèn vàng vọt chiếu lên đôi chân dài trắng nõn. Hai dải lụa đỏ buộc ở đùi thấp thoáng ẩn hiện mỗi khi tà áo lay động. Đôi khi động tác mạnh, còn có thể nhìn thấy cả đồ lót qua đường xẻ, khiến đám đàn ông dưới đài cứ "oa oa" kêu gào như quỷ. Một bên là linh đường trắng xóa tang tóc, hương hỏa nghi ngút, tiếng chiêng trống u uất. Một bên là đèn hoa rực rỡ, hồng nhan diễm cốt, phong tình lả lướt. Khi tôi đến, chú út còn kéo tay tôi, chỉ vào số lượng người xem trong phòng livestream đang không ngừng tăng lên mà phấn khích nói: "Thư Nguyệt, lại đây!" "Chú bảo này, một buổi livestream thế này ít nhất cũng được con số này." Chú vừa nhai trầu vừa hào hứng làm dấu tay với tôi y như đám đàn ông đang gào thét phía dưới. Chú còn châm một điếu thuốc: "Nghe chú, nghỉ học về đi, nhân lúc hai năm nay thị trường còn tốt, chú dẫn con vào nghề, kiếm tiền trước đã rồi tính!" Hai năm qua, tôi đang học đại học, bố mẹ tôi cũng có tiền đóng học phí, nhưng chú út cứ khăng khăng tôi là sinh viên đầu tiên trong nhà, mỗi năm vừa nghỉ hè hay nghỉ đông là không chuyển khoản trực tiếp thì cũng nhét tiền cho bố mẹ tôi. Thấy vẻ phấn khích của chú, tôi thực sự không nỡ dập tắt nhiệt huyết ấy, nhưng vẫn kín đáo nói lên suy nghĩ của bố mẹ. Nhảy múa gợi dục ở linh đường rốt cuộc là chuyện không hay. Đừng nói là bố mẹ, ngay cả tôi cũng khó lòng chấp nhận. Nhưng tôi chưa kịp nói được hai câu, chú út đã hiểu ý tôi. Chú kéo tay tôi chỉ vào nữ vũ công kia: "Nó mới mười chín tuổi, cũng là sinh viên đấy. Cuối năm ngoái bố mẹ nó bị tai nạn xe cộ đâm chết người, nhà phải bán hết nhà cửa để bồi thường. Một người thì gãy chân, một người thì bị đâm xuyên ngực." "Trong nhà còn một đứa em gái kém nó vài tuổi, nó phải kiếm tiền nhanh để chữa bệnh cho bố mẹ và nuôi em. Chú mời nó đến nhảy, một đêm được ba ngàn. Còn livestream của chú, một đêm không dưới ba trăm ngàn đâu." "Thư Nguyệt, thời buổi này, tiền vẫn là quan trọng nhất!" Chú vỗ vai tôi, "Hơn nữa ông nội con lúc sống vì chúng ta, thì chết rồi chắc chắn cũng muốn tốt cho chúng ta thôi. Cả đời ông mong nhất là đàn bà, giờ này chắc đang hận không thể bò ra khỏi quan tài đấy..." Có lẽ cảm thấy nói chuyện này với cháu gái không được hay cho lắm. Chú ngậm điếu thuốc cười "hề hề": "Con đừng khuyên chú, chú phải kiếm thêm tiền. Sau này con có việc gì cần đến tiền, cứ tìm chú! Ha!" Tôi định khuyên tiếp thì sắc mặt chú út đã không còn vui vẻ, chú vẫy tay gọi người bên cạnh rồi tự đi dặn dò công việc, tôi nói chuyện mà chú như thể không nghe thấy. Khi tôi rời khỏi sân khấu, vừa lúc thấy nữ vũ công kia đang uốn lượn vòng eo, tay vuốt từ đầu gối lên trên, vừa hát những lời lẽ trần trụi vừa chậm rãi tháo dải lụa đỏ buộc ở chân rồi tung xuống dưới đài. Đám đàn ông đang gào thét phía dưới ngay lập tức biến thành lũ sói, lao vào vồ lấy dải lụa đó như thể đó là một khúc xương thịt. Khuyên không nổi chú út, chúng tôi đành yên tâm ở lại linh đường trông linh cữu. Nửa đêm khi tôi đi vệ sinh, tình cờ bắt gặp nữ vũ công kia đang tựa vào tường hút thuốc. Lớp trang điểm đậm cũng không che giấu được đôi mắt sưng húp cùng vẻ mệt mỏi và chán ghét đầy mặt. Thấy tôi đi tới, cô ấy liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt dừng lại trên cặp kính của tôi, rồi lúng túng dập tắt thuốc lá rồi chạy trốn như thể đang tháo chạy. Cô ấy vừa đi ra, đám đàn ông bên ngoài lập tức gào rú lên. Tôi rửa mặt xong quay lại thì thấy đám đàn ông đó đều tụ tập sát mép sân khấu, vươn tay cố chạm vào chân cô ấy hoặc kéo góc váy. Vì đứng xa và ánh đèn mờ ảo nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của cô ấy, nhưng những người đàn ông kia ai nấy đều đỏ mặt tía tai. Trông coi đến hơn một giờ sáng, đốt giấy cúng giờ Tý, ăn cơm canh thức đêm. Vì ngày mai là ngày đưa tang nên đám hậu bối chúng tôi được bảo đi ngủ trước. Trước khi ngủ tôi liếc nhìn về phía sân khấu, nữ vũ công kia đã thay một bộ váy voan mỏng, nhưng vải quá mỏng, đám đàn ông bên dưới cứ người thì kéo một miếng, kẻ thì dùng bật lửa khêu một chút, khiến chiếc váy chẳng còn ra hình thù gì, không che nổi thân thể. Trên mặt cô ấy lộ rõ vẻ hoảng loạn, rõ ràng là đang sợ hãi. Lúc này không chỉ đám đàn ông gào thét, mà cả các thím trong thôn đang giúp việc cũng đứng quanh sân khấu cười "hì hì", tiếng cười đầy vẻ khinh bỉ và khoái cảm trả thù. Cô út thấy tôi đang nhìn thì đẩy tôi một cái: "Mấy đứa nhảy múa kiểu này đều thế cả, còn có cả thoát y nữa cơ, nếu không thì cái đoàn tạp kỹ này làm sao mà kiếm tiền được. Con đừng có mà thương hại, cái vẻ sợ hãi đó biết đâu là diễn thôi, đàn ông ai chẳng mắc bẫy!" "Sau này thiếu tiền dùng thì cứ tìm chú út, con gái nhà mình không được tự hạ thấp bản thân như thế!" Tôi định nhìn thêm một cái nữa, nhưng một ông lão độc thân nổi tiếng trong thôn vì quá phấn khích đã lao lên sân khấu, đè nghiến nữ vũ công xuống và làm những hành động dâm ô không thể nhìn nổi, phía dưới vang lên tiếng reo hò cổ vũ. Cô út tặc lưỡi, vội đẩy tôi lên lầu đi ngủ, còn đóng chặt cửa sổ, nhét cả nắm giấy vào tai tôi. Tôi mơ màng nghe thấy tiếng gào thét bên dưới, lòng nặng trĩu, khó khăn lắm mới chợp mắt được một lát thì nghe thấy tiếng hét của phụ nữ cùng tiếng reo hò của đàn ông, và cả những tiếng quát tháo "đáng đời". Định bụng dậy xem thử thì thấy mẹ tôi mặt lạnh tanh đi vào, ấn tôi xuống giường rồi quát khẽ: "Toàn là chuyện dơ bẩn, con quản làm gì, ngủ đi." Nghe kỹ lại, bên dưới hình như đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn nghe thấy tiếng phụ nữ bịt miệng khóc nức nở. Tôi thức trắng mấy ngày liền nên mệt rã rời, cộng thêm việc nghĩ rằng có đông người ở đó, cùng lắm cũng chỉ là lôi kéo nhau chứ không xảy ra chuyện gì lớn được. Ngày hôm sau đưa tang, tôi dậy từ sớm, rửa mặt rồi nhìn về phía sân khấu thì thấy sân khấu đã được dỡ bỏ, nữ vũ công kia cũng không biết đã đi đâu. Chú út đang lạnh mặt nói chuyện với người cầm đầu đoàn nhạc, sắc mặt người đó cũng không tốt lắm nhưng cuối cùng vẫn ngượng ngùng gật đầu. Tôi gọi chú út, chú thế mà lại mất kiên nhẫn phẩy tay bảo tôi vào linh đường giúp việc. Mọi người ăn sáng xong, đợi đạo sĩ đến, đám con cháu và họ hàng thân thích đi quanh quan tài ba vòng để viếng mặt người quá cố, rồi do trưởng nam đóng đinh nắp quan, sau đó nâng quan lên để đưa tang hạ huyệt. Ngay lúc đang viếng mặt, bố tôi đột nhiên hét lên một tiếng kinh hãi, chỉ vào chiếc quan tài đang mở hé nắp, sắc mặt xanh xao đến mức không nói nên lời. Chúng tôi vội vàng chụm đầu lại xem, đập vào mắt là những phần chi thể trắng bệch, xám xịt đang quấn lấy nhau. Giữa quan tài là một tấm lưng trần đầy vết cào xé nhưng đường nét lại vô cùng hoàn mỹ. Đôi bàn tay khô khốc và lấm tấm vết tử thi của ông nội đang ôm chặt lấy vòng eo thon thả. Nhìn lên phía trên, nữ vũ công nhảy múa đêm qua đang nằm bò quỳ trong quan tài, thân hình không mảnh vải che thân, nằm đè lên ông nội cũng đang không mặc áo liệm.
Trong tang lễ ông nội, chú út mời một vũ công nhảy múa gợi dục trước linh đường. Đêm đó, nữ vũ công chết trong quan tài ông, phải hợp táng. Sau khi hạ huyệt, chú út chết trần truồng trên giường, nữ vũ công xuất hiện dưới thân hắn. Đạo trưởng cảnh báo đó là Dâm Thi Diễm Cốt, muốn hút tinh khí diệt cả thôn.
Truyện thuộc thể loại kinh dị, huyền huyễn, có yếu tố tâm linh và ma quỷ.
Nhân vật chính là Thư Nguyệt, cháu gái của người quá cố, người kể chuyện.
Theo đạo trưởng, đó là một loại xác chết dâm dục, có khả năng hút tinh khí con người để diệt cả thôn.