
8.240 từ · 17 phút đọc
Mẹ tôi năm mươi tuổi, đúng là lão bạng hoài châu. Để cầu con trai, bà tin theo tà phương, ngày nào cũng uống nòng nọc sống. Cho đến ngày lâm bồn, bà đỡ sợ hãi vừa lăn vừa bò chạy ra khỏi phòng. 01 Đầu xuân năm nay, mẹ tôi bị nôn. Lúc đầu cứ ngỡ là bệnh dạ dày, kéo dài hai tháng mới phát hiện bụng đã lớn dần. Bà nội tôi sững người một lát, sau đó vỗ đùi một cái, nước mắt tuôn rơi lã chã: "Nhà họ Lý có hậu rồi! Tổ tông phù hộ! Tổ tông phù hộ ta!" Cha tôi ngay ngày hôm đó dọn ra khỏi nhà góa phụ Vương, còn phá lệ nấu cho mẹ tôi một bát trứng gà đường đỏ. Ông ngồi xổm bên giường mẹ, miệng cứ lặp đi lặp lại một câu: "Lần này nhất định phải là con trai chứ?" Mẹ nằm trên giường, xoa xoa cái bụng chưa rõ hình dạng, khóe miệng nhếch lên: "Con cảm thấy là con trai, không giống mấy lần mang bầu con gái trước đây, lần này trong bụng cứ như có một ngọn lửa, nóng hừng hực." Bà nội lập tức tiếp lời: "Đúng đúng đúng, lúc mang con gái thì mát lạnh, lần này chắc chắn là con trai!" Trong nhất thời, cả nhà náo nhiệt như ăn Tết. Bà nội đi ra ngoài cũng ưỡn thẳng lưng, gặp ai cũng khoe: "Đúng, lại có thai rồi, chắc chắn là con trai!" Người trong thôn bề ngoài cười chúc mừng, nhưng sau lưng đều bàn tán xôn xao. "Phi, có gì mà đắc ý, nhà đó là mệnh tuyệt hậu." Sở dĩ họ nói vậy là vì sáu đứa con trước của mẹ tôi đều là con gái. Tôi là đứa thứ sáu, năm chị trên, nếu không bị bóp chết thì cũng được đem cho người khác nuôi. Chẳng biết họ nghĩ gì mà lại để tôi ở lại. Có lẽ sau mười mấy năm dày vò, lòng kiêu hãnh đã cạn kiệt, họ đành chấp nhận số phận. Bà nội nói: "Để lại một đứa con gái để dưỡng lão trông nom hậu sự thôi." Cứ như vậy, tôi được giữ lại, nhưng ngày tháng chẳng hề dễ dàng. Cha tôi cứ uống rượu là đánh người, mẹ tôi không ngăn cản, đôi khi còn mắng theo vài câu. Có lẽ vì ông khiến bà nhớ đến cái bụng "vô dụng" của chính mình. Mùa đông năm ngoái, cha tôi chê xúi quẩy, dứt khoát dọn sang nhà góa phụ Vương trong thôn. Người trong thôn đều biết chuyện, nhưng không ai nói gì. Mẹ tôi cũng chẳng làm loạn, chỉ ngồi thẫn thờ giữa sân mỗi ngày, hốc mắt ngày càng sâu, tóc rụng từng mảng. Chúng tôi đều ngỡ đời này thế là hết. Cho đến vài tháng trước, cha tôi bị góa phụ Vương đuổi ra khỏi nhà. Trong lòng ông uất ức, sau khi về nhà liền trút hết lên người mẹ tôi. Cũng chính đêm đó, mẹ tôi mang thai. 02 Để đảm bảo đứa bé trong bụng là con trai, bà nội tôi đã mời một tiên bà từ thôn bên cạnh về. Tiên bà họ Hoàng, hơn bảy mươi tuổi, nếp nhăn trên mặt như vỏ cây già. Bà đi quanh người mẹ tôi ba vòng, lại sờ vào bụng bà, nhắm mắt bấm quẻ hồi lâu. "Có thai thì có thật, nhưng thai khí không ổn định, dương khí trong bụng không đủ vượng, phải bồi bổ." Cha tôi cuống quýt hỏi ngay: "Bồi bổ thế nào? Bà cứ nói! Bao nhiêu tiền cũng được!" Hoàng tiên bà thong thả nói: "Cũng chẳng cần thứ gì quý giá, nòng nọc biết chứ? Phải bắt loại sống, mỗi sáng bụng đói uống vào, uống liên tục bảy bảy bốn mươi chín ngày, bảo đảm sinh ra một đứa có 'của quý'." Bà nội tôi kích động hỏi dồn: "Nòng nọc?" "Đúng." Tiên bà hạ thấp giọng: "Nòng nọc là con của cóc, cóc đẻ được, một ổ mấy trăm con, là thứ vượng dương nhất. Phụ nữ mang thai uống vào, đứa bé trong bụng cũng có thể hưởng được luồng khí ấy." "Đây là phương thuốc cũ truyền lại từ đời chúng tôi, linh nghiệm lắm." Cha và bà nội nghe xong, kích động xoa tay liên tục. Lúc tiên bà ra về, cha tôi còn biếu bà một phong bao lớn. Bà nội ngồi trên ghế bập bênh, cười híp cả mắt. Bà quay đầu lại, hiếm khi lộ vẻ mặt tốt với tôi: "Anh Tử, nghe thấy chưa? Sau này việc bắt nòng nọc giao cho cháu, đến lúc mẹ cháu sinh em trai, sẽ không còn ai dám bắt nạt cháu nữa." Mẹ cũng phụ họa: "Anh Tử nhỏ nhất, chạy chân chạy tay là chuyện đương nhiên." Cứ thế, việc bắt nòng nọc trở thành nhiệm vụ của tôi. 03 Ngày hôm sau, trời chưa sáng tôi đã phải dậy rồi. Gió đầu xuân còn rất lạnh, tôi xách một cái hũ đất ra ngoài. Đầu thôn có một ao nước, ngay cạnh miếu Thổ Địa. Bình thường hầu như không có ai tới, xung quanh mọc đầy lau sậy và bồ kết. Nước cũng rất đục, nổi lề bềnh một lớp bèo và lá khô. Nhưng may mắn là nòng nọc rất nhiều, dày đặc tụ lại ở vùng nước nông. Có con thậm chí đã mọc chân sau, cái bụng tròn vo, đuôi uốn éo qua lại. Tôi vội vàng lấy muỗng lọc, nhẹ nhàng múc một nhát, tức khắc bắt được mấy chục con. Chẳng mấy chẻo, hũ đã đầy. Khi tôi về đến nhà, bà nội đã đợi sẵn ở sân. Bà nhận lấy hũ đất, đổ nòng nọc ra, dùng nước rửa sơ qua. Sau đó, đựng vào một cái bát. Lũ nòng nọc quẫy đạp dữ dội trong bát trắng, trông thật đáng sợ. Sắc mặt bà nội không đổi, dặn dò: "Anh Tử, mang cho mẹ cháu, phải trông chừng để mẹ uống hết, biết chưa?" Tôi gật đầu, nhận lấy bát: "Cháu biết rồi." Mẹ ngồi trên giường, bà đón lấy bát tôi bưng tới, đôi lông mày nhíu chặt. "Nhìn kinh tởm quá..." Thú thật, dù đã chuẩn chuẩn bị tâm lý, nhưng thấy một đoàn đen sì như vậy, người bình thường cũng không nuốt nổi. Cha tôi mất kiên nhẫn nói: "Trần Tú Bình, bà ngay cả thứ này cũng không chịu ăn, có phải là không muốn sinh con trai cho tôi không?" Mẹ tôi vội vàng lắc đầu, vẻ mặt do dự lập tức trở nên kiên định. "Làm sao có thể? Trong mơ con còn đang mong có con trai đây!" Nói xong, bà ngửa đầu, ực ực nuốt hết chỗ nòng nọc vào trong. Cho đến khi đáy bát trống không, cha tôi mới hài lòng gật đầu. Ông nắm lấy tay mẹ, an ủi: "Vất vả cho bà rồi, thời gian này chịu khó một chút, đợi đứa bé sinh ra, tôi sẽ không đi đâu cả, ở nhà hầu hạ bà." Mẹ tôi đỏ mặt, thuận thế tựa vào lòng ông. Hai người cứ thế quấn quýt lấy nhau. Tôi biết ý cầm lấy bát trống, lặng lẽ lui ra ngoài. Một thời gian sau, mẹ tôi bắt đầu có những biểu hiện bất thường. Bà không còn ghét ăn nòng nọc nữa, từ chỗ chê bai ban đầu dần chuyển sang tận hưởng. Mỗi lần uống xong, bà lại thè lưỡi liếm một chút, rồi chép chép miệng như đang dư vị. Ngày hôm đó, tôi lại bưng một bát tới cho mẹ. Bà bưng bát lên, uống ực ực cả nước lẫn nòng nọc. Có vài con nòng nọc còn cố vùng vẫy bên vành miệng, cuối cùng đều bị bà hút hết vào trong. Mẹ đặt bát xuống, thỏa mãn thở dài, nói: "Hôm nay con trai lại đá mẹ rồi." Tôi nhìn chằm chằm cái bụng của bà, thấy nó quá lớn. Mới hơn năm tháng mà trông đã to như người ta đủ tháng vậy. Hơn nữa, những đường vân trên da bụng cũng rất đáng sợ, màu tím, như mạng nhện. Mẹ tôi thì chẳng để tâm, thậm chí còn rất đắc ý. Bà xoa bụng, nói với bà nội: "Bà xem đường vân này, con trai đúng là khác biệt, sức mạnh lớn, làm căng cả da bụng rồi." Bà nội cười không khép được miệng: "Căng mới tốt! Căng chứng tỏ là con trai, lũ con gái lấy đâu ra sức lực thế này?" "Nào, đây là canh gà bà đặc biệt hầm, uống lúc còn nóng đi, để sau này cháu trai sinh ra vừa trắng vừa béo." Bà vừa nói vừa múc một thìa canh, đưa tới bên miệng mẹ tôi. Mẹ tôi nhấp một ngụm, nhưng giây tiếp theo— "Oẹ..." Bà lấy tay bịt miệng, sợ rằng chỗ nòng nọc vừa uống vào sẽ trào ra mất. "Mẹ, trong canh này mẹ cho cái gì vậy? Sao tanh quá thế!" Bà nội sững lại, nếm thử một thìa canh. "Vẫn như trước đây thôi, chỉ thêm chút muối, đâu có tanh?" "Hơn nữa, lúc con mang thai trước đây, chẳng phải là thích uống canh gà nhất sao?" Mẹ dùng tay áo lau khóe miệng, chán ghét đẩy bát canh ra xa một chút. "Mẹ, mẹ để xa ra, con cứ ngửi thấy mùi này là muốn nôn!" Nếu là trước đây, mẹ tôi không bao giờ dám nói lớn tiếng với bà nội như vậy. Có lẽ vì trong bụng mang cốt nhục con trai nên khí thế cũng vững vàng hơn. Bà nội theo bản năng định mở miệng mắng người. Cha tôi kịp thời ra mặt hòa giải: "Chắc là đứa con trai trong bụng không thích uống đâu." Nói xong, ông còn nháy mắt với bà nội một cái. Môi bà nội mấp máy mấy cái, cuối cùng vẫn không nói gì, đành nén giận vào trong. "Không ăn thì thôi, để tôi tự ăn." Bà bỏ một miếng thịt gà vào miệng, nhai chóp chépp, cứ như sợ mẹ tôi không nghe thấy. 04 Từ ngày đó, ngoài nòng nọc ra, mẹ tôi không thể ăn thêm bất cứ thứ gì khác. Cơm canh trong nhà, bà vừa đưa vào miệng là lập tức nôn ra ngay. Bà nội lầm bấp: "Trước đây ăn uống tốt thế, sao lần mang thai này lại nôn mửa?" Cha tôi vừa nhai cơm vừa nói không rõ chữ: "Con trai thì nghịch ngợm chứ sao, hồi bà mang bầu tôi, chẳng phải cũng bảo là không ăn được gì à?" Bà nội lườm ông một cái: "Lúc đó nhà nghèo rớt mùng tơi, ngày nào cũng toàn khoai lang, chẳng thấy nổi một mẩu thịt, đổi lại là ai mà ăn cho nổi?" Cha tôi nghe vậy thì rụt cổ lại, không nói gì nữa. Mẹ yếu ớt đứng dậy: "Mọi người cứ ăn đi, con vào nằm nghỉ một lát." Trước khi đi, bà không quên gọi tôi: "Anh Tử, lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con." Tôi ngẩn người, đặt bát đũa xuống rồi theo bà về phòng. Vừa vào phòng, mẹ đi thẳng tới bên giường rồi nằm xuống. Bà vẫy tay, ra hiệu cho tôi lại gần: "Anh Tử, giúp mẹ một việc." Tôi gật đầu: "Mẹ nói đi." Mẹ không trả lời ngay mà nắm lấy tay tôi, đặt lên cái bụng căng tròn của bà. Không diễn tả được là cảm giác gì, nóng hổi, và còn có một cú chuyển động. Tôi kinh hô một tiếng, vội vàng rụt tay lại. Chính hành động này đã chọc giận thứ bên trong bụng mẹ.