
8.269 từ · 17 phút đọc
Lần đầu tiên tôi nhận ra nhà mình nghèo là trong một bữa tiệc họp mặt họ hàng. Con gái mười tuổi của tôi chạy vào bếp giúp tôi nhặt rau, tôi hỏi con tại sao không ra phòng khách chơi, các anh chị đều đang ở bên đó cả mà. Con gái nói vì con nói chuyện chẳng ai thèm để ý đến con. Tôi lén nhìn qua một cái, thấy tờ giấy khen của con đang bị đè dưới khay trà để làm miếng lót. Các họ hàng đang vây quanh con trai và con gái nhà anh cả, hết lời khen ngợi. Thấy tôi đi ra, mẹ tôi lên tiếng bồi thêm: "Thằng Cả thì được, chứ em nó thì chẳng ra gì, gả cho người ta rồi cũng thế, sinh con cũng chẳng thông minh." 01 Khoảnh lức đó, cơn giận trong tôi đột ngột bùng lên. Tôi không nói một lời, tiến thẳng tới trước mặt đám đông họ hàng, trực tiếp rút tờ giấy khen của con gái đang bị dùng làm miếng lót dưới khay trà ra. Động tác quá mạnh khiến vài chén trà bị đổ. Bố tôi ngồi trên sofa, vẻ mặt đầy khó chịu: "Mày phát điên cái gì thế?" Tôi rũ sạch vết nước trên tờ giấy khen, mở rộng ra cho mọi người cùng xem: "Đây là giấy khen của con gái tôi, con bé vừa thi đứng nhất lớp, đây là vinh dự của con, không nên bị đem ra làm vật lót khay trà." Khi nói, tôi có thể cảm nhận được cả cơ thể mình đang run rẩy. Nhà tôi có ba đứa con. Trên có anh cả, dưới có em út. Anh cả là con trai, được bố mẹ coi là trưởng tử đầy triển vọng nhất. Em út thì lanh lợi, xinh xắn, ngay cả ở vùng nông thôn nơi con gái vốn không được ưu ái, bố mẹ tôi vẫn rất mực yêu thương nó. Chỉ có tôi, ngoại hình bình thường, thành tích học tập bình thường, miệng lưỡi cũng chẳng ngọt ngào, là đứa con thứ hai vạn năm không được sủng ái trong nhà. Nhưng thực tế bao nhiêu năm qua, tôi cũng đã quen rồi. Tính cách tôi vốn cam chịu, bố mẹ thường xuyên chê bai tôi chỗ này không tốt, chỗ kia không xong, nghe nhiều quá nên tôi cũng tự mặc định như vậy. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi tìm được một công việc bình thường, tuy lương không cao lắm nhưng môi trường làm việc tốt, tôi rất hài lòng. Sau đó, qua sự giới thiệu của người quen, tôi gặp được chồng mình hiện tại. Sau khi kết hôn, bố mẹ chồng mua cho tôi một căn nhà ngay gần công ty để thuận tiện cho việc đi làm. Trong lòng tôi vô cùng cảm kích. Sau khi sinh con gái, bố mẹ chồng giúp chăm sóc bé đến tận lúc vào mẫu giáo mới về quê, điều này đã giảm bớt rất nhiều áp lực cho vợ chồng tôi. Vì ở gần nhà nên tôi cũng thường xuyên đưa con về thăm ông bà. Sau đó, con gái âm thầm nói với tôi: "Mẹ ơi, con không muốn về nhà ông bà ngoại nữa." Tôi tò mò hỏi: "Tại sao vậy con?" Con gái bảo: "Ông bà ngoại đều không thích con, dì và các cô chú họ cũng chẳng thích con. Họ chỉ thích chị họ bên nhà bác cả thôi, vừa rồi họ toàn nói chuyện với chị ấy." Tim tôi bỗng thắt lại. Nói xong, con bé lại nói tiếp: "Mẹ ơi, sau này mình có thể không về nữa được không? Con không thích như vậy." Lòng tôi đau xót, nhưng vẫn tìm một cái cớ để an ủi: "Chị họ con học giỏi nên người lớn vây quanh trò chuyện cũng là chuyện bình thường, con đừng để bụng." "Nhưng không sao đâu, nếu con không thích thì sau này mình không về nữa." Tôi vuốt tóc con, lòng xót xa khôn xiết. Tôi chợt nhớ lại những cảnh tượng bản thân bị gạt ra lề trong suốt thời thơ ấu. Tôi cũng từng hỏi mẹ giống hệt như con gái bây giờ: "Tại sao mọi người chỉ quan tâm đến việc học của anh cả và em út, sao không ai hỏi đến con?" Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt: "Anh cả mày là trưởng tử, lại là con trai, đương nhiên phải quan tâm nhiều hơn rồi. Còn em út mày học giỏi, tao có hỏi trước mặt họ hàng thì chẳng phải làm vẻ vang cho bố mày và tao sao?" "Mày cũng không nhìn lại mình đi, có điểm nào sánh được với anh chị nó đâu. Cái tính so bì này chẳng biết giống ai nữa, cứ chi li tính toán, cùng một mẹ sinh ra mà mày còn đòi tranh giành sủng ái, chậc chậc..." Ký ức không ngừng cuộn trào trong tâm trí, tôi siết chặt nắm tay, che chở cho con gái bên cạnh, nhìn đám họ hàng đang ngồi trên ghế sofa, cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt mẹ mình: "Con gái tôi thi đứng nhất lớp, sao lại gọi là không thông minh?" Mẹ tôi nhíu mày lườm tôi: "Xảo Vân, mày uống nhầm thuốc à? Tao chẳng qua chỉ nói đùa theo lời mọi người thôi mà? Tao là bà ngoại của Nhã Nhã, tao đùa một câu cũng không được sao?" "Đừng có phát điên nữa, mau vào bếp nấu cơm tiếp đi, mọi người đang đợi mày đấy." Nói rồi, mẹ đẩy tôi về phía nhà bếp. Bà còn không quên quay đầu chào hỏi đám họ hàng để họ đừng để tâm. Em út tôi nãy giờ vẫn ngồi một bên nghịch điện thoại, thấy vậy liền lập tức lấy tách trà mới ra rót nước đưa cho mấy người họ hàng: "Mọi người dùng trà đi ạ, mời mọi người uống trà." "Mọi người đừng chấp chị hai em, chị ấy áp lực cuộc sống lớn quá nên tính tình hơi khó chịu, nhưng thâm tâm chị ấy rất lương thiện, mong mọi người bao dung cho chị." Bố tôi vô cùng hài lòng, khen ngợi em út: "Con gái út của bố đúng là chiếc áo bông nhỏ ấm áp." Tôi gạt tay mẹ ra. Mẹ tôi loạng choạng suýt ngã, bà vịn vào tường để đứng vững rồi chất vấn tôi: "Xảo Vân, mày định làm cái gì thế hả? Đang ngày Tết ngày nhất, mày muốn mọi người cùng không được sống yên ổn đúng không?" Bố tôi cũng "phựt" một cái đứng bật dậy, gầm lên đầy giận dữ: "Mày còn dám động tay động chân với mẹ mày à? Tao thấy mày định làm loạn rồi!" Vừa nói, ông vừa định đưa tay đánh tôi. Em út vội vàng lao tới ngăn cản, nhíu mày nhìn tôi: "Chị hai, chị bị làm sao thế? Bao nhiêu họ hàng đang ở đây, chị mau xin lỗi bố mẹ đi." Nói xong, nó còn không ngừng nháy mắt ra hiệu cho tôi. Trong khi đó, anh cả và chị dâu ngồi bên cạnh, dáng vẻ như đang xem kịch vui. Thấy thái độ cứng rắn của tôi, anh cả bĩu môi đầy khinh miệt, phát ra một tiếng "tặc lưỡi". Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như bị rút cạn sức lực. Trước đây, không phải tôi không nhận ra mình không được quan tâm, tôi biết bố mẹ đối xử với tôi không bằng anh cả và em út. Nhưng tôi đã luôn tự trấn an bản thân, càng không có được tình yêu của cha mẹ, tôi lại càng cố gắng chứng minh rằng mình vẫn được bao bọc trong tình thương. Tôi đã tự tô vẽ lên cho họ một lớp màng lọc quá hoàn hảo, bên ngoài lúc nào cũng nói bố mẹ rất yêu thương mình. Ngay cả khi những quả xoài mẹ gửi cho tôi đã héo rũ và đen sạm, tôi vẫn tỉ mỉ tìm góc chụp sao cho đẹp nhất để đăng lên vòng bạn bè với dòng trạng thái: "Cảm ơn tình yêu của bố mẹ." Chớp mắt một cái, tôi thấy chị dâu khoe trên mạng những hộp cherry và sầu riêng mà bố mẹ chồng mua cho. Bát sủi cảo em gái gói cho tôi chỉ có mười mấy cái bé xíu đáng thương, nhưng vì nghĩ đó là do chính tay mẹ làm nên tôi vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Quay đầu lại, em út khoe đùi cừu, thịt lợn muối, móng giò và cả hải sản mà bố mẹ tặng. Dĩ nhiên, những miếng sủi cảo dành cho em ấy chỉ nằm khiêm tốn ở một góc ảnh. Sức khỏe của bố tôi vốn không tốt, luôn cần người chăm sóc. Anh cả bận việc, em út cũng bận việc, mẹ tôi thường gọi điện tâm sự với tôi, nói rằng vẫn là đứa con thứ hai này hiếu thảo nhất vì còn có thời gian trò chuyện cùng bà. Tôi vừa mừng vừa lo, thường xuyên vừa làm việc vừa nói chuyện qua mạng với bà. Mẹ nói chăm sóc bố thực sự rất mệt, tôi thương mẹ nên đã xin nghỉ phép để về chăm sóc bố. Chồng tôi vô cùng tâm lý, bảo tôi cứ yên tâm lo liệu bên đó, việc nhà và con cái anh sẽ lo hết. Tôi ở bên cạnh bố tận tụy chăm sóc suốt nửa năm trời, vậy mà mẹ lại âm thầm chuyển sang nhà anh cả, vì hai người họ rủ nhau ra nước ngoài chơi, để mặc căn nhà với ba con chó và năm con mèo không ai trông nom. Lòng tôi không thoải mái, nhưng lại chẳng thể nào từ chối. Tôi rõ ràng biết họ đang dùng đạo đức để ép buộc mình, nhưng tôi vẫn không có cách nào khước từ. Từ sâu trong thâm tâm, tôi khao khát tình yêu của cha mẹ, dù cho đó chỉ là giả tạo. Dường như chỉ khi được cần đến như thế này, tôi mới cảm thấy tình yêu mình nhận được cũng tương đương với anh cả và em út. Cho đến tận hôm nay, khoảnh thực nhìn thấy tờ giấy khen của con gái bị dùng làm miếng lót khay trà, tôi mới chợt nhận ra rằng hành động hy sinh bản thân để lấy lòng người nhà như thế này thật sự là ngu xuẩn đến cực điểm. Nếu tôi vẫn cứ nhẫn nhịn như trước đây, liệu dấu chân trưởng thành của con gái tôi có trở nên giống tôi không, mãi mãi chỉ biết đi lấy lòng người khác, mãi mãi muốn dùng sự hy sinh để đổi lấy tình thương? Không, tuyệt đối không được! Nghĩ đến đây, trong lòng tôi đột nhiên trỗi dậy một sự dũng cảm vô hạn. Tôi nắm chặt tay con gái, nhìn thẳng vào em út đang ngồi trước mặt: "Chị không làm sai bất cứ việc gì, tại sao chị phải xin lỗi?" "Hôm nay là bữa tiệc họ hàng, tại sao mọi người có thể ngồi đây ăn uống nói chuyện mà không cần động tay vào việc gì, chỉ có mình chị phải vào bếp bận rộn?" "Tại sao con gái chị thi đứng nhất lớp mà mọi người lại lấy giấy khen của con bé làm miếng lót tách trà?" "Có phải vì chị đã nhẫn nhịn bao nhiêu năm qua nên trong mắt mọi người, dù chị có làm bao nhiêu việc đi chăng nữa thì đó cũng là điều hiển nhiên không?"
Một người mẹ đứng lên bảo vệ con gái khi tờ giấy khen của bé bị dùng làm lót khay trà trong bữa tiệc họ hàng. Từ một người con từng cam chịu, chị nhận ra sự thiên vị trong gia đình và quyết định không để con mình lặp lại vết xe đổ.
Truyện xoay quanh một người mẹ quyết tâm bảo vệ con gái khỏi sự thiên vị và coi thường từ gia đình bên ngoại.
Cô nhận ra sự hy sinh của mình không được trân trọng và không muốn con gái lặp lại cuộc đời cam chịu như mình.
Mỗi người đều xứng đáng được yêu thương và tôn trọng, không nên đánh đổi phẩm giá để cầu xin tình thân.