
8.600 từ · 18 phút đọc
Kiếp trước, em gái yêu con nuôi Chu Sùng, nhất quyết hủy hôn để ở bên hắn. Nào ngờ Chu Sùng mượn danh nghĩa kết hôn với em gái để làm phá sản doanh nghiệp gia đình, khiến cha tức giận đến mức qua đời, mẹ thì bị liệt nửa người. Còn ta thì bị người ta cố ý dùng xe tông chết. Sau khi chết, linh hồn ta nhìn thấy, sau khi em gái biết được sự thật, nàng không những không báo thù mà còn diễn màn "truy thê hỏa táng tràng" phiên bản đời thực ngay trước mặt ta. Sau một hồi dây dưa, em gái mang thai, rồi dễ dàng tha thứ cho Chu Sùng. Nàng vuốt ve bụng dưới trước bia mộ của ta, dịu dàng nói: "Ba mẹ, chị ơi, mọi người ở trên trời có linh thiêng, chắc cũng hy vọng con được hạnh phúc nhỉ." Ta hận đến mức chảy cả huyết lệ. Không ngờ, khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh rồi. Đối mặt với cảnh em gái đang quỳ giữa phòng khách khăng khăng đòi ở bên Chu Sùng, ta mỉm cười nhẹ nhàng: "Nếu em nhất quyết muốn ở bên hắn, vậy thì hãy từ bỏ quyền thừa kế tập đoàn đi." 01 Trước khi chết, hình ảnh hiện lên trong đầu ta vẫn là em gái. Ta không ngờ Chu Sùng lại có dã tâm sói dữ đến thế, gia đình ta nuôi dưỡng hắn mười mấy năm, vậy mà hắn quay lưng đâm chúng ta một nhát chí mạng. Doanh nghiệp phá sản, cha vì tức giận mà bị xuất huyết não qua đời, còn mẹ thì trở thành người bại liệt. Trớ trêu thay, cô em gái vốn luôn lụy tình với Chu Sùng lúc này lại biến mất không thấy đâu. Là trụ cột của gia đình, ta chỉ có thể chạy khắp nơi tìm đến các đối tác hợp tác, hy vọng tìm được một tia sống sót. Ngay khi ta đang băng qua đường, một chiếc xe tải lớn lao tới, tông văng ta lên không trung. Ta tử vong do cấp cứu không thành công. Sau khi chết, trong trạng thái linh hồn, ta kinh ngạc phát hiện mình có thể bay đến bên cạnh những người ta thương nhớ. Thế là ta đi thăm mẹ trước, lúc này mẹ đang nằm liệt trên giường, lời nói không rõ ràng, ánh mắt đục ngầu, người chăm sóc bên cạnh cũng chẳng hề tận tâm. Lòng ta thắt lại, lại đi tìm em gái. Dù sự lụy tình và hành động rước sói vào nhà của nàng khiến ta cạn lời, nhưng dù sao nàng từ nhỏ đã đơn thuần, nhất thời không nhìn rõ lòng người cũng là chuyện bình thường thôi phải không? Thế nhưng, ta lại thấy em gái đang ở trong một căn biệt thự xa lạ, khóc đến hoa cả mặt với Chu Sùng: "Chị của em bị tai nạn xe chết rồi, có phải do anh làm không!" Ánh mắt Chu Sùng thâm trầm, hắn ôm lấy eo em gái: "Tài xế đã thừa nhận rồi, là vì lái xe khi say rượu." "Em đừng quậy nữa, ngoan nào..." Em gái quay đầu đi, vừa thẹn vừa giận nói: "Em sẽ không tha thứ cho anh đâu!" Ta trơ mắt nhìn bọn họ dây dưa, cuối cùng em gái lại... lăn lộn lên giường với Chu Sùng như thế sao? Hai người diễn một màn xuân cung ngay trước mặt ta. Ta tức đến mức hồn phách cũng phải run rẩy. Những ngày sau đó, ta tận mắt chứng kiến Chu Sùng và em gái diễn vở kịch "truy thê hỏa táng tràng" ngay trước mắt mình. Dù lần nào em gái cũng nói: "Em hận anh! Anh đừng có lại gần em!" Nhưng chỉ cần Chu Sùng tỏ ra mạnh mẽ một chút, em gái sẽ nhanh chóng "nửa đẩy nửa đưa" mà khuất phục, nàng còn tự an ủi bản thân: "Nếu lần sau anh còn tìm em, em nhất định sẽ không cho anh bước vào cửa nữa đâu!" Trong thời gian này, mẹ cũng qua đời vì thiếu sự chăm sóc, ta tức giận lao hồn phách lên mắng nhiếc em gái, nhưng đáng tiếc họ không nghe thấy. Hai người bọn họ đang quấn quýt nồng nhiệt, Chu Sùng hết quỳ dưới mưa lại đến tặng quà mỗi ngày. Vô số lần, ta đều muốn trực tiếp giết chết Chu Sùng. Tiếc thay, ta chỉ là một linh hồn, chẳng thể làm được gì, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn. Mà em gái cũng chẳng kiên trì được bao lâu, rất nhanh sau đó vì nghe tin Chu Sùng cũng gặp tai nạn xe để cứu nàng, nàng liền tha thứ cho hắn! Em gái thật sự không nhận ra vụ tai nạn này là do Chu Sùng tự biên tự diễn sao? Cuối cùng, em gái và Chu Sùng cùng đến trước bia mộ gia đình ta, vuốt ve bụng dưới đang mang thai, thâm tình dịu dàng: "Ba mẹ, chị ơi, con đến thăm mọi người đây." "Bây giờ con và Chu Sùng đang ở bên nhau rồi, mọi người chắc chắn cũng hy vọng con hạnh phúc phải không." Ta hận đến mức chảy cả huyết lệ. Ta thất vọng về em gái đến cực điểm. Trước đây ta luôn nghĩ nàng chỉ là người đơn thuần, nào ngờ nàng căn bản là kẻ không có tim gan! Nàng lấy tư cách gì mà thay ta và ba mẹ tha thứ cho Chu Sùng? Chỉ vì tình yêu của nàng sao? Không nói là nhất định phải báo thù cho chúng ta, nhưng nàng lại nhất quyết ở bên con trai của kẻ thù, thật sự là không còn lương tâm nữa rồi! Nàng chỉ cần nói vài câu đãi bôi, rồi tiếp tục sinh con cho kẻ thù, sống những ngày tháng hòa thuận êm ấm, mà chẳng hề nghĩ đến chúng ta lấy một chút. Ngay khi ta đang phẫn nộ suy nghĩ, trước mắt tối sầm lại. Cảm giác trời đất quay cuồng. 02 Khi mở mắt ra lần nữa, bên tai là tiếng khóc thút thít của em gái. Đầu ta đau như búa bổ, theo bản năng hét lên một tiếng: "Đừng ồn nữa!" Bên tai chợt yên tĩnh lại. Ta mở mắt ra, thấy em gái đang mặt đầy nước mắt đứng giữa phòng khách, bên cạnh là Chu Sùng đang cúi đầu. Còn ba mẹ thì đang ngồi ngay cạnh ta, vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta. Mẹ vẫn đang lo lắng hỏi xem ta bị làm sao. Ta hít một hơi thật sâu, lấy cớ đi vệ sinh để vào nhà tắm trấn tĩnh lại. Hồi lâu sau, ta mới phản ứng kịp, ta đã trọng sinh rồi, trọng sinh vào thời điểm trước khi em gái đính hôn. Em gái có một thanh mai trúc mã tên là Tạ Vân, vì từ nhỏ người lớn hai nhà có quan hệ tốt nên đã có hôn ước từ bé. Dĩ nhiên, trước đây cũng đã hỏi qua ý kiến của em gái, lúc đó em gái đang học đại học nên đã ngượng nghịu đồng ý. Nào ngờ đến khi tốt nghiệp đại học, thái độ của em gái quay ngoắt một trăm tám mươi độ, đòi hủy hôn để ở bên Chu Sùng, người con nuôi lớn hơn nàng vài tuổi. Cha mẹ của Chu Sùng là bạn thân với cha mẹ ta, vì một tai nạn mà cha mẹ Chu Sùng qua đời, nhà họ Chu cũng không có người thân nào đắc lực. Cha mẹ ta thấy Chu Sùng đáng thương nên đã nhận nuôi hắn, nào ngờ lại là rước sói vào nhà. Ta bình ổn lại tâm trạng, mở cửa bước ra, em gái đang vừa khóc vừa kể lể về tình yêu của mình. Còn trên khuôn mặt tái nhợt của Chu Sùng hiện lên vẻ lo lắng, đôi mắt đào hoa nhìn em gái đầy thâm tình. Ta chậm rãi ngồi xuống ghế sofa, ung dung nhìn cặp "nguyên ương khổ mệnh" này: "Em gái, em nên biết rằng nếu lần này nhà chúng ta đơn phương hủy bỏ hôn ước, tám phần là nhà họ Tạ sẽ có ý kiến với gia đình mình." "Hơn nữa, gần đây nhà mình đang có một dự án cần nhà họ Tạ giúp đỡ." "Chính vì em muốn đính hôn với Tạ Vân nên nhà mình mới quyết định khởi động dự án này, giờ em lại đòi hủy hôn..." Huống hồ Chu Sùng bao nhiêu năm nay đều ở nước ngoài học đại học và cao học, vừa về nước được vài tháng đã khiến em gái đòi hủy hôn, làm sao cha mẹ có thể yên tâm cho được? Mẹ thở dài một tiếng, rõ ràng họ đều biết hậu quả này, nhưng không nỡ nói thẳng ra với em gái. Trong mắt em gái lấp lánh ánh nước, khuôn mặt trắng nõn đầy vẻ bướng bỉnh: "Chị ơi, sao mọi người có thể hiểu được tình yêu chân thành của chúng em, chuyện làm ăn hay tiền bạc đều không liên quan gì cả!" "Em nhất định phải ở bên Chu Sùng! Nếu không em sẽ đi chết cho xem!" Cha tức đến mức mặt xanh mét, thỉnh thoảng lại thở dốc để bình tĩnh lại. Ta lại bật cười thành tiếng: "Được! Em gái, chị ủng hộ em theo đuổi tình yêu!" "Nếu em đã thấy tiền bạc cản trở việc theo đuổi tình yêu, vậy thì được thôi." Nhìn vẻ mặt chuyển từ lo âu sang vui mừng của em gái, ta thản nhiên nói: "Em học ngành nghệ thuật, cũng chẳng hiểu gì về công việc kinh doanh của công ty, nếu đã vậy, em hãy từ bỏ hoàn toàn quyền thừa kế đi." "Cổ phần đáng lẽ thuộc về em vẫn sẽ đưa cho em, tiền cũng sẽ chuyển vào tài khoản đúng hạn." "Chỉ là những việc cụ thể của công ty, em đừng nhúng tay vào nữa." Sắc mặt Chu Sùng bên cạnh lập tức thay đổi. Nhưng em gái lại đầy vẻ vui mừng, lớn tiếng gọi: "Cảm ơn chị, em biết ngay chỉ có chị là hiểu em nhất mà." Chu Sùng ở bên cạnh không kìm được chen ngang: "Trân Nhi cũng là con gái nhà họ Quý, sao cô ấy có thể không có quyền thừa kế được!" Ta lạnh lùng đáp: "Bởi vì cô ấy đã chọn anh làm chồng." "Hơn nữa, tình yêu của các người sao có thể bị mùi tiền làm vẩn đục được chứ~" Lời nói của ta khiến Chu Sùng đỏ mặt tía tai, nhất thời á khẩu. Đợi đến khi hai người họ rời đi với vẻ mặt khác nhau. Mẹ mới không nhịn được mà lên tiếng: "Con thật sự để em gái ở bên thằng nhóc đó sao?" "Thằng bé nhà họ Chu lúc nhỏ trông cũng ngoan lắm, sao lớn lên lại thành ra thế này..." "Nếu chúng thực lòng yêu nhau, không phải là chúng ta không thể đồng ý." "Nhưng tình cảm của chúng mới được bao lâu chứ? Có thật sự hiểu rõ về nhau không?" "Hơn nữa chuyện đòi hủy hôn, thằng nhóc nhà họ Chu kia cũng chỉ để em gái con đứng ra chịu trận, chẳng có chút trách nhiệm nào cả!" "Đứa trẻ nhà họ Tạ cũng là do chúng ta nhìn lớn lên, giờ náo loạn thành thế này, thật là..."