
7.683 từ · 16 phút đọc
Trong kỳ nghỉ Tết Dương lịch, nhân lúc được nghỉ lễ, tôi quyết định đi du lịch một mình. Sau khi nhận phòng khách sạn, thỉnh thoảng tôi lại ngửi thấy một mùi khét lẹt. Vào đêm trước ngày dự định trả phòng. Toàn bộ khách sạn đã bị cảnh sát bao vây. Và tôi cũng bị giữ lại nơi đó. 01 Đây là lần đầu tiên tôi đi du lịch mà không có bố mẹ hay bạn bè đi cùng. Bắt đầu một chuyến hành trình độc hành, vì vậy vấn đề an toàn đối với tôi vô cùng quan trọng. Thế nên việc nơi ở có thoải mái và an toàn hay không là điều tôi cân nhắc hàng đầu. Dù là thành phố không quá xa nhà. Nhưng tôi vẫn chuẩn bị rất kỹ lưỡng các kế hoạch du lịch. Tôi đã xem rất nhiều đánh giá, so sánh đề xuất từ các blogger để tìm ra một khách sạn có giá cả và chất lượng tốt nhất. Khi đến nơi đúng như mong đợi, lượng người lưu trú tại khách sạn rất đông. May mà tôi đã đặt phòng trước, dịch vụ của khách sạn quả thực giống như những gì trên mạng đã review. Phục vụ rất chu đáo. Thậm chí quản lý khách sạn còn đích thân làm thủ tục nhận phòng và dẫn tôi vào tận phòng. Căn phòng nằm ở một góc khuất, người quản lý nói: "Phòng ở đây được bố trí ít hơn, là dành riêng cho những vị khách đi du lịch một mình, không gian sẽ yên tĩnh hơn." Sau khi sắp xếp xong hành lý, tôi bắt đầu chuyến tham quan dày đặc của mình. Mỗi ngày chơi đến kiệt sức, khi về tới khách sạn tôi chỉ muốn nằm vật ra giường và ngủ. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, xung quanh tôi dường như bị bao vây bởi một mùi khét nhẹ. Ban đầu tôi cứ ngỡ là do đang mơ nên không để tâm lắm. Mãi đến đêm thứ hai, mùi đó vẫn tiếp diễn. Vẫn vào khung giờ đó, nhưng lần này mùi có vẻ nồng nặc hơn. Thời gian kéo dài hơn khiến tôi bị hun cho tỉnh giấc. Sau khi tỉnh dậy, tôi hít hà kỹ lưỡng và nhận ra không phải là mơ, thực sự có mùi khét. Sợ rằng khách sạn xảy ra hỏa hoạn. Tôi lập tức cầm lấy chiếc điện thoại đặt cạnh giường, gọi ngay xuống quầy lễ tân. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy: "Xin chào, tôi có thể giúp gì được cho quý khách không ạ?" Một giọng nữ vang lên, nghe chừng tuổi đời còn khá trẻ. Lúc này mùi trong phòng đã dần tan bớt, tôi cố nén cơn giận nói: "Tôi là khách ở phòng 425, phiền các bạn cử người lên kiểm tra tầng bốn giúp, tôi ngửi thấy có mùi gì đó bị cháy, hãy cho người lên xem sao." "Rất xin lỗi quý khách, tôi sẽ cho người lên kiểm tra ngay lập tức, sau đó tôi sẽ báo cáo vấn đề này với quản lý và gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến quý khách." Nói xong nhưng đầu dây bên kia vẫn chưa cúp máy. Tôi nghe thấy cô gái ấy dường như đang nói chuyện với ai đó, nghe không rõ lắm. Tôi cứ ngỡ là quản lý đã tới nên định lên tiếng trao đổi trực tiếp với ông ta. Nhưng rồi lại nghe thấy một tiếng kêu kinh ngạc: "Cái gì!" Sau đó, điện thoại bị ngắt ngang. 02 Gọi lại lần nữa thì không còn ai bắt máy. Tôi nghĩ chắc là quản lý đã đi xử lý rồi nên không để tâm nữa. Lúc này cái bụng réo lên sùng sục khiến tôi chẳng còn tâm trí đâu mà lo lắng chuyện kia. Nghĩ đến việc mình về phòng sau một ngày chơi đành mệt lả, chưa kịp ăn tối đã lăn ra ngủ. Lại trải qua chuyện vừa rồi, quả thực là thấy đói thật. Tôi cầm điện thoại lên, chọn vài món ăn đầy "tội lỗi" mà mình yêu thích, nằm trên giường chờ đồ ăn được giao tới. Đồ ăn giao tận nơi của khách sạn đều được để tập trung vào tủ đựng đồ, không cần phải tiếp xúc với người lạ. Đây cũng là một lý do quan trọng khiến tôi chọn khách sạn này. Vì quá đói nên tôi cứ dán mắt theo dõi lộ trình của nhân viên giao hàng. Thấy anh ta sắp đến nơi, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để xuống lấy. Khi nhận được ảnh chụp từ người giao hàng, tôi đã đứng đợi ở cửa thang máy, nhìn con số tầng đang nhảy lên liên tục. Lòng đầy cảm giác vui sướng vì sắp được thưởng thức món ngon. Bấy giờ trời đã không còn sớm, cả khách sạn im phăng phắc, hành lang vẫn vương vất mùi khét nhàn nhạt. Đằng sau bỗng vang lên tiếng bước chân, quay đầu lại thì thấy một nhân viên phục vụ của khách sạn đang đi tới từ lối đi dành cho nhân viên. Thang máy cũng vừa đến tầng tôi đang đứng. Thấy cô ấy có vẻ như đang tiến về phía mình, tôi tưởng cô ấy muốn hỏi thăm về vấn đề tôi vừa phản ánh. Nên không vào thang máy ngay mà đứng chờ bên ngoài. Nhưng khi đi được một đoạn, tôi thấy cô ấy nói gì đó vào bộ đàm rồi lập tức quay đầu chạy ngược lại phía lối đi nhân viên. "Có chuyện gì vậy nhỉ, sao lại chạy nhanh thế." Tôi lầm bầm trong miệng, rồi bước tiếp về phía thang máy. Đi xuống dưới tìm vài tủ đồ nhưng chẳng thấy món ăn của mình đâu. "Cái anh giao hàng này chụp ảnh góc khó chịu quá đi!" Nhìn kỹ lại tấm ảnh, cuối cùng tôi cũng phát hiện ra phần ăn của mình nằm ở một góc khuất. Tìm thấy đồ ăn rồi, tôi lập tức đi về phía thang máy. Khi cửa thang máy mở ra, tôi thấy bên trong đã có một người. Người này trông rất gầy yếu, đeo khẩu trang và đội mũ nên không nhìn rõ mặt. Tay hắn xách một chiếc túi màu đen, đứng sát tận góc cùng của thang máy. Lúc bước vào, tôi lén liếc nhìn hắn một cái, thầm nghĩ: "Sao người này lại gầy đến thế nhỉ". Vào trong thang máy, thấy các nút bấm vẫn chưa được nhấn, lòng tôi bỗng dấy lên cảm giác bất an, nhưng rồi tự nhủ dù sao trong thang máy cũng có camera giám sát. Đang định đưa tay nhấn tầng thì phát hiện người đứng ở góc lúc nãy đã lướt qua tôi để nhấn tầng bốn, sau đó lại rút lui về góc cũ. "Hóa ra người này ở cùng tầng với mình." Tôi thầm nghĩ trong lòng. Chẳng mấy chốc thang máy đã hiển thị đến tầng bốn. Tiếng "đing" vang lên, cửa vừa mở, người đàn ông đứng ở góc kia nhanh chóng bước ra ngoài. Cánh cửa thang máy sắp đóng lại như đang nhắc nhở tôi cũng nên rời đi thôi. Xách túi đồ ăn nặng trịch, tôi cũng nhanh chóng bước ra khỏi thang máy để về phòng. Lúc này hành lang đã không còn mùi khét đó nữa. Chắc là nhân viên khách sạn đã xử lý xong rồi. 03 Ăn xong phần ăn, nhìn thời gian trên điện thoại thì đã hơn ba giờ sáng. Vừa ăn xong nên tinh thần tôi vẫn còn rất tỉnh táo, chẳng thấy buồn ngủ chút nào, thế là nằm trên giường lướt điện thoại. Một mẩu tin tức hiện lên màn hình, tôi thuận tay bấm vào xem. Video nói rằng: "Nghi phạm họ Lý hiện vẫn đang ở trong thành phố, cảnh sát đang triển khai lực lượng truy quét, nếu người dân phát hiện xin đừng hoảng loạn mà hãy lập tức gọi điện báo án." Ảnh của người đàn ông trong video được phóng lớn, lộ ra đôi gò má lõm sâu, dưới cằm có một nốt ruồi đen, ánh mắt trông khá u ám. Đó là một khuôn mặt rất dễ nhận dạng. Đang xem đến đoạn hấp dẫn thì mùi khét lại theo hướng cửa phòng bay vào. Chuyện này đã xảy ra tới lần thứ ba rồi, lần này tôi không định nhịn nữa, cơn giận đã lấn át cả lý trí. Tôi bật dậy khỏi giường, mạnh bạo mở toang cửa phòng. Vừa mở cửa, tôi đã thấy ở cuối hành lang có một người phụ nữ đang ngồi xổm, vừa đốt thứ gì đó vừa lầm bầm: "Đi thôi, đi thôi". Thấy cô ấy ở đó, tôi lập tức tiến về phía cô ấy. Nhận ra bị phát hiện, cô ấy quay người chạy biến vào lối thoát hiểm. Dù cô ấy chạy rất nhanh nhưng tôi vẫn không bỏ lỡ khoảnh khắc ánh mắt cô ấy trở nên kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy tôi. "Giờ mới biết sợ à, muộn rồi." Chạy đến vị trí cô ấy vừa đứng, tôi cúi đầu xuống nhìn. Đó là một đống tiền vàng mã chưa cháy hết, lửa vẫn đang lập lòe. Một cơn gió thoảng qua làm những mảnh giấy còn sót lại xoáy lên không trung, vây quanh lấy tôi. Mở cửa lối thoát hiểm ra, hành lang đã im lìm không một tiếng động, người cũng đã chạy mất từ lâu. Tôi thở dài, cam chịu dùng nước dập tắt đống tiền vàng đang cháy dở kia. 04 Trở về phòng, càng nghĩ tôi càng thấy tức giận. Nghĩ lại mình đã tốn bao nhiêu công sức để tìm kiếm và chuẩn bị kỹ lưỡng như thế. Rõ ràng vì ưng ý môi trường và sự an toàn của khách sạn nên mới quyết định ở đây. Không ngờ lại xảyng ra chuyện có người đốt tiền vàng mã ngay hành lang. Trong cơn giận, tôi lại gọi điện xuống lễ tân một lần nữa. Điện thoại vừa bắt máy, chưa đợi tôi kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói nghẹn ngào: "Xin lỗi, xin lỗi, làm ơn đừng tìm tôi nữa được không..." "Cô có ý gì vậy? Tôi không tìm cô thì tìm ai? Cô khóc cái gì? Tôi còn chưa nói câu nào mà cô đã khóc rồi, tôi còn chưa kịp khóc đây này!" Lời chất vấn vừa thốt ra. Thì bên tai vang lên tiếng tút tút của cuộc gọi bị ngắt ngang: "Làm cái quái gì vậy, sao lại vô lý đùng đùng thế không biết." Gọi lại lần nữa thì không ai nghe máy, tôi tức đến phát điên. Tức tới mức chỉ muốn lao ngay ra ngoài để tranh luận một trận, nhưng lý trí bảo rằng. Lúc này không phải là thời điểm thích hợp. Tôi đang cơn nóng giận, vả lại trời đã khuya, ở một mình cũng chẳng an toàn. Cuối cùng lý trí vẫn thắng được sự bốc đồng. Sau khi bình tĩnh lại, tôi từ bỏ ý định ra ngoài ngay lập tức, quyết định đợi đến sáng rồi tính tiếp. Trước khi chìm vào giấc ngủ, trong đầu tôi vẫn lẩn quẩn ý nghĩ: Nếu không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, tôi sẽ trả phòng ngay và để lại đánh giá cực xấu kèm khiếu nại. 05 Mang theo cơn giận mà ngủ suốt một đêm, chất lượng giấc ngủ có thể thấy là vô cùng tệ hại. Điều này càng làm tăng thêm sự uất ức và bất mãn trong tôi.
Một nữ du khách độc hành trong kỳ nghỉ Tết Dương lịch phát hiện mùi khét lạ thường trong khách sạn. Những sự kiện kỳ quái diễn ra liên tiếp: nhân viên lễ tân khóc lóc qua điện thoại, một người phụ nữ đốt vàng mã trên hành lang, và một người đàn ông gầy gò bí ẩn trong thang máy. Đêm cuối cùng, cả khách sạn bị cảnh sát bao vây, cô bị giữ lại.
Nhân vật chính phát hiện một người phụ nữ đốt vàng mã trên hành lang vào ban đêm, gây ra mùi khét.
Nhân viên lễ tân có hành vi kỳ lạ, khóc lóc và xin đừng tìm cô ấy nữa, gợi ý một bí mật đen tối trong khách sạn.
Người đàn ông đó xuất hiện bí ẩn, đeo khẩu trang và đội mũ, nhấn tầng bốn rồi nhanh chóng rời đi, tạo cảm giác bất an.