
14.041 từ · 29 phút đọc
Ba năm sau khi cha mẹ tôi bị sát hại ngay tại nhà, hung thủ vẫn chưa bị bắt. Trong suốt thời gian này, đồ đạc trong nhà cứ vô cớ mất mát. Lúc thì là thức ăn, lúc lại là quần áo. Dân làng đều nói vì cha mẹ tôi chết quá thảm khốc, nên oan hồn của họ mới về quấy phá. Nhưng ngay vừa rồi, có người đã lén nói với tôi: "Không phải ma quỷ đâu, là tên sát nhân vẫn chưa đi đấy." "Hắn vẫn luôn trốn trong nhà cô." 01 Người cho tôi biết tin này là lão mù Vương trong làng. Lão Vương biết chút thuật bói toán. Vì hung thủ giết cha mẹ tôi mãi không bị bắt nên lão nhiệt tình giúp đỡ, gieảng giải một hồi. "Tiểu Ninh, người đó tuyệt đối chưa chạy xa đâu, ta tính ra hắn cách cô không quá mười mét." "Căn nhà lầu hai tầng này của cô có không ít chỗ có thể trốn người, hung thủ hiện đang ở ngay trong nhà cô đấy, cô mau báo cảnh sát, gọi họ đến lục soát đi." Lão Vương cũng là vì lòng tốt. Nhưng tôi lại không hề tin lời lão nói. Thứ nhất, lão Vương suốt ngày thần thần bí bí, dân làng đều bảo lão chẳng biết bói toán gì cả, chỉ giỏi lừa đảo. Thứ hai, sau khi vụ án xảy ra năm đó, cảnh sát đã ra vào mấy chục lần, về cơ bản mọi căn phòng đều đã được kiểm tra, hung thủ làm sao có chỗ mà trốn. Hơn nữa, người bình thường làm việc xấu đều sẽ chạy thật xa, ai lại ở lại nhà nạn nhân sau khi giết người chứ. Quả nhiên, lão Vương lại bồi thêm một câu: "Tiểu Ninh à, ta nói cho cô tin tức quan trọng thế này, cô đưa cho ta hai nghìn tệ tiền thù lao chắc không quá đáng đâu nhỉ." Tôi nghe xong càng tin chắc lão đang lừa đảo. Liền vội tìm đại một lý do để đuổi lão ra ngoài. Sau khi tiễn lão Vương ra cửa, tôi không vào nhà ngay. Mà đứng bên ngoài, ngước đầu lên, tỉ mỉ quan sát ngôi nhà của mình. Đây là một căn nhà tự xây cao hai tầng, tuổi đời chưa đầy mười năm. Trời vừa tạnh mưa, lớp gạch ốp tường sạch sẽ và trắng tinh. Tôi vẫn còn nhớ khi nhà mới xây xong, trên mặt mẹ luôn lộ ra vẻ tán thưởng đối với công trình này. Nhưng không lâu sau đó, bà và cha đã chết trong chính ngôi nhà này. Tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó của ba năm trước. Một người họ hàng rõ ràng đã hẹn trước với cha mẹ tôi sang ăn cơm, nhưng gõ cửa mãi mà không có ai mở. Sau khi nhận thấy có điều bất ổn, người họ hàng ấy đã trèo cửa sổ vào, và phát hiện ra thi thể của cha mẹ tôi. Lúc đó, họ đã qua đời được cả một đêm dài. Hai người bị sát hại trong đêm khuỵu, phòng ngủ chính là hiện trường vụ án đầu tiên. Giết người đột nhập, cắt cổ kết liễu, thủ pháp của hung thủ vô cùng gọn lẹ. Khi tôi từ trường chạy về đến nơi, hiện trường đã được giăng dây phong tỏa. Cửa chính nhà vẫn khóa chặt nguyên vẹn, chỉ có cửa sổ mở toang, nên phía cảnh sát suy đoán hung thủ sau khi giết người xong đã trốn thoát qua đường cửa sổ. Không chỉ vậy, phòng ngủ chính trở nên hỗn loạn, những món đồ quý giá của cha mẹ bị vét sạch, mọi người đều cho rằng đây là một vụ án giết người cướp của. Nhưng hỏi khắp cả làng, cũng chẳng có ai thấy bóng dáng kẻ khả nghi nào vào đêm đó. Cha mẹ tôi đều là giáo viên nông thôn, lại nổi tiếng là những người hiền lành, chẳng có bất kỳ kẻ thù nào. Năm đó phía cảnh sát đã khoanh vùng được vài nghi phạm, nhưng sau khi điều tra đều đã loại trừ hết khả năng liên quan đến họ. Vụ án rơi vào bế tắc kéo dài. Lúc này, nhìn căn nhà lầu hai tầng dưới ánh hoàng hôn, tôi không khỏi nảy sinh sự hoài nghi. Nếu tên sát nhân thực sự trốn trong nhà tôi suốt ba năm qua, hắn sẽ trốn ở đâu? Ngôi nhà này lớn nhỏ tổng cộng có hơn mười căn phòng, cứ cách một khoảng thời gian là tôi lại tổng vệ sinh, mỗi căn phòng tôi đều đã đi qua, hoàn toàn không có dấu vết của việc giấu người. Vì vậy, khả năng duy nhất là lão Vương đang nói dối. 02 Đêm đã về khuya. Tôi nằm trên giường trằn trạch mãi, không kìm được mà nghĩ lại chuyện ban ngày. Dù lão Vương không đáng tin, nhưng tại sao lão lại đột nhiên lấy vụ án của cha mẹ tôi ra để tung tin đồn nhảm? Tôi suy đi tính lại, cảm thấy chỉ có một khả năng. Kể từ khi cha mẹ qua đời, tôi và hàng xóm đều gặp phải những chuyện kỳ lạ — đồ đạc cứ tự dưng biến mất. Rõ ràng là tôi sống một mình, vậy mà thức ăn trong nhà cứ hay bị mất. Màn thầu, táo, thậm chí cả mì ăn liền đóng gói cũng từng biến mất không dấu vết. Chú hàng xóm cũng từng than phiền rằng quần lót và áo sơ mi phơi của chú đã bị trộm mấy lần. Dân làng nghe xong đều cho rằng là do oan hồn cha mẹ tôi đang quấy rối, nên tối nào cũng đóng cửa sớm. Cũng có người giữ lý trí hơn, nói sau làng chúng tôi là núi, chồn xuống núi trộm đồ cũng không có gì lạ. Lý do hôm nay lão Vương nói như vậy, chắc là muốn mượn việc này để lừa tiền thôi. Nghĩ đến đây, tôi trở mình định đi ngủ. Nhưng đột nhiên. "Cạch" một tiếng —— Dưới lầu truyền đến một tiếng động kỳ lạ. Một tiếng động trầm ngắn ngủi, nghe rất giống tiếng cửa bếp dưới lầu bị mở ra. Chuyện gì vậy? Tôi thấy lạ, ngồi dậy bước xuống giường. Đi tới tầng một, sau khi bật đèn phòng khách lên. Thấy cửa lùa của nhà bếp quả nhiên đã mở hé một nửa. Và khoảng trống đó vừa đủ để một người đi qua. 03 Có một khoảnh khắc, tôi ngỡ mình nhìn nhầm. Trước khi ngủ rõ ràng tôi đã đóng chặt cửa bếp, sao nó lại có thể tự dưng bị mở ra được? Có ai đột nhập vào không? Nhà bếp không bật đèn, ánh sáng từ phòng khách hắt vào chỉ soi sáng được một nửa không gian. Nhìn vào sâu trong góc tối của nhà bếp, tôi bỗng nhận ra, không lẽ là do tên sát nhân gây ra tiếng động đó sao? Hắn thực sự đang trốn trong nhà tôi ư? Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh lập tức thấm đẫm khắp người tôi. Đã mười hai giờ đêm rồi, màn đêm ở vùng nông thôn tĩnh lặng như tờ. Căng thẳng nuốt nước bọt, phản ứng đầu tiên của tôi là chạy thoát ra ngoài, sau đó gọi điện báo cảnh sát. Nhanh chân bước đến gần cửa, tay vừa chạm vào nắm cửa thì lại nghe thấy một tiếng "Rầm" truyền tới. Có thứ gì đó từ bếp lao ra, nhắm thẳng về phía chỗ tôi đang đứng! Tôi sợ đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên. Phản ứng đầu tiên là phải mở cửa chạy ngay lập tức. "Meo." Đột nhiên, một tiếng kêu sắc nhọn lọt vào màng nhĩ. "Meo, meo..." Là tiếng mèo kêu? Tôi run rẩy quay đầu lại. Lúc này mới phát hiện phía sau có một chú mèo mướp màu đen trắng đang đứng. Trán nó đầy bụi đất, lông cũng bết lại. Thấy tôi đã phát hiện ra mình, chú mèo nhỏ tiến lên phía trước, không ngừng dùng đầu cọ vào chân tôi. Tôi hơi ngẩn người, không dám lơ là, vội vàng bước vào bếp, bật đèn kiểm tra kỹ lưỡng. Không thấy người trong bếp, thức ăn trong tủ lạnh cũng không hề giảm đi. Xem ra đúng là tiếng động do con mèo gây ra. Tôi thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống. Mèo hoang ở làng tính tình rất bướng bỉnh, sức lớn, việc chúng tùy tiện lẻn vào nhà người khác cũng chẳng có gì lạ. Bế chú mèo lên, tôi đi vào bếp lấy cho nó một chút đồ ăn. Nghĩ đến cô bạn thân Hiểu Hiểu rất thích mèo, tôi đã chụp rất nhiều ảnh và quay video gửi cho cậu ấy. Hiểu Hiểu là một đứa nói nhiều, sau khi nhận được tin nhắn, cậu ấy liền gọi thẳng video cho tôi. Sau một hồi náo loạn như vậy, tôi chẳng còn thấy buồn ngủ nữa, đành bế mèo ngồi trên ghế sofa trò chuyện với bạn thân. Trong lúc đó, chúng tôi có nhắc đến chuyện của cha mẹ tôi. Hiểu Hiểu thở dài: "Ninh Ninh, cậu nói xem đã ba năm rồi, tên hung thủ đó rốt cuộc trốn ở đâu chứ, liệu có khi nào hắn chết ở bên ngoài từ lâu rồi không?" Tôi lắc đầu: "Không biết nữa, nếu thực sự bắt được hắn, mình cũng muốn hỏi xem mấy năm qua hắn trấu ở đâu mà có thể không để lại chút dấu vết nào như vậy." "Đúng thế, giấu kỹ quá đi mất, cứ như là độn thổ luôn ấy." "Haizz, đành phải tiếp tục chờ thôi, biết đâu một ngày nào đó sẽ bắt được..." Nghe bạn thân an ủi thêm một lát, tôi cũng bắt đầu thấy buồn ngủ. Cúp điện thoại, tôi trở về phòng ngủ ở tầng hai. 04 Đêm hôm ấy, tôi ngủ rất không ngon. Tôi đã mơ một giấc mơ cực kỳ đáng sợ. Trong mơ, tôi bị tên sát nhân đâm chết bằng vô số nhát dao trong lúc đang ngủ say, y hệt như cha mẹ tôi năm đó. Hắn quen đường thuộc lối đẩy cửa phòng tôi ra, cứ như thể đã sống trong nhà tôi rất nhiều năm rồi vậy. Ngôi nhà của tôi trong giấc mơ có một căn hầm cực kỳ bí mật mà ngay cả tôi cũng không hề biết tới. Những năm qua, hung thủ vẫn luôn trốn trong căn hầm đó. Trước khi giết tôi, hắn còn đưa tay ra, chậm rãi vuốt ve khuôn mặt tôi... Giấc mơ chân thực đến mức tôi thậm chí có thể cảm nhận được lớp chai sần nơi đầu ngón tay đối phương. Khi tỉnh dậy, người tôi đã ướt đẫm mồ hôi. Thật là quá kinh khủng. Chắc chắn là do bị lời nói của lão Vương hôm qua ảnh hưởng rồi. Không dám ngủ tiếp nữa, tôi bật mạng điện thoại lên, lê thân thể mệt mỏi bước xuống giường. Chân vừa tìm thấy đôi dép đi trong nhà, bỗng nhiên, tôi nhận ra có điều gì đó không ổn. Bên cạnh đôi dép của tôi có hai vết dấu. Đó là một đôi dấu chân, kiểu đi chân trần. Nghi ngờ mình chưa tỉnh ngủ, tôi dụi mắt, nhưng lần này dấu chân hiện lên vô cùng rõ nét. Bên cạnh giường thực sự có một đôi dấu chân! Đôi chân đó rất lớn, ước chừng là của đàn ông để lại. Trong vết bẩn còn kèm theo bụi đất, lòng bàn chân đối phương dường như rất bẩn.
Ba năm sau vụ sát hại cha mẹ, Tiểu Ninh sống một mình trong căn nhà hai tầng. Đồ đạc thường xuyên mất tích, dân làng đồn oan hồn quấy phá. Lão mù Vương nói hung thủ vẫn trốn trong nhà, nhưng cô không tin. Một đêm, tiếng động lạ vọng từ bếp, hóa ra chỉ là mèo hoang. Sáng hôm sau, cô phát hiện dấu chân đàn ông cạnh giường, gợi lại nỗi sợ hãi và giấc mơ kinh hoàng về kẻ sát nhân.
Truyện thuộc thể loại trinh thám kết hợp kinh dị, xoay quanh vụ án mạng bí ẩn và những hiện tượng kỳ lạ trong ngôi nhà của nạn nhân.
Nhân vật chính là Tiểu Ninh, cô gái trẻ mất cha mẹ trong vụ sát hại ba năm trước và hiện sống một mình trong căn nhà cũ.
Dân làng đồn rằng do oan hồn của cha mẹ cô quấy phá, nhưng lão mù Vương lại cho rằng hung thủ vẫn trốn trong nhà và lấy đồ. Sự thật vẫn chưa được làm rõ.