Hãy gọi tôi là Kẻ qua đường A

Hãy gọi tôi là Kẻ qua đường A

Hành độngKinh dị

11.610 từ · 24 phút đọc

Chương: Ân tình Gần đây trên hot search Ngôn tình • Cứu rỗi | 5.7 vạn lượt thích • 2928 bình luận Tôi là một kẻ qua đường vô danh trong tiểu thuyết, và bàn tay tôi đang dần trở nên trong suốt. Khi tôi đang co rúm mình trong góc sân thượng để sưởi nắng cho đôi tay, một thiếu niên loạng choạng đẩy cánh cửa sắt ra. Cậu ấy bị vấp một cái, ngã xuống đầy chật vật, bàn tay vô tình chạm đúng vào mu bàn tay tôi. Khoảnh khắc đó, bàn tay tôi đã tìm lại được vẻ bóng bẩy vốn có. Nhưng lúc này, thiếu niên kia đã vượt qua lan can, đứng trên sân thượng. Gió thổi làm tà áo đồng phục của cậu ấy bay phần phật. Tôi dùng tốc độ nhanh nhất trong đời lao tới, túm chặt lấy ống quần cậu ấy. "Đợi đã! Đừng vội chết!" Lời vừa dứt. Trước mắt tôi hiện lên những dòng đạn mạc (comment chạy trên màn hình) màu vàng kim. Chúng nhảy múa giữa không trung. 01 【Kẻ qua đường A này là ai vậy?】 【Cười chết mất, quần nam phụ sắp bị kéo tụt xuống rồi!】 【Cậu ấy vốn định tan vỡ một cách nhẹ nhàng, muốn theo gió mà đi, kết quả lại không dám nữa, ngộ nhỡ nhảy xuống mà không mặc quần thì mất mặt quá.】 【Nam phụ: Đợi đã, mình lên đây để làm gì thế này?】 【Vốn dĩ tôi đau lòng đến mức không dám nhìn, không ngờ phong cách câu chuyện lại đột biến thành thế này.】 【Họa tiết da báo! Da báo! Các bạn mau nhìn kìa, quần lót của cậu ấy là hình da báo ha ha ha ha!】 Thiếu niên cứng đờ người, tay giữ chặt cạp quần, che đi một nửa chiếc họa tiết da báo vừa bị lộ ra. Vốn dĩ chỉ cần tiến thêm một bước nữa là được, nhưng lúc này nhìn tôi đang ôm lấy ống quần mình, cậu ấy suy nghĩ một hồi rồi nhất quyết không dám nhảy. Bởi vì nếu nhảy, cái quần sẽ bị kéo xuống mất. "Cậu có thể buông tay ra không?" Giọng thiếu niên rất lạnh, nhưng lại cực kỳ êm tai, hòa vào tiếng gió và ánh nắng. Tôi lắc đầu. "Cậu nhảy từ góc độ này xuống sẽ không chết đâu, mà sẽ bị kẹt ngay ban công nhô ra ở tầng ba, gãy chân trái, cuối cùng trở thành người thọt đấy." Gió rất nhẹ, giọng tôi cũng rất khẽ. Nhưng có lẽ cậu ấy đã nghe rõ. Cậu ấy vô thức lùi lại phía sau một chút. Chân thọt. Đòn đả kích này là thứ mà một thiếu niên kiêu ngợy như cậu ấy không thể chịu đựng nổi. Trong lúc cậu ấy còn đang ngẩn người, tôi đã thực hiện một cú quật qua vai với cậu ấy. "Rầm!" Thiếu niên bị đập xuống đất, phát ra một tiếng rên đau đớn, cơ thể co rúm lại thành một cục. Ồ. Tôi quên mất là cậu ấy đang có thương tích. 【Thật sự cười điên mất, em bé kẻ qua đường này mạnh mẽ quá nha, nam phụ to xác thế kia mà cũng bị quật qua vai được.】 【Nam phụ nghi ngờ nhân sinh luôn rồi, mình là ai và đây là đâu?】 Bàn tay tôi đang dần khôi phục lại vẻ bóng bẩy từng chút một. Thiếu niên đột ngột đẩy tôi ra, cảnh giác như một con thú bị thương. Tôi tiếc nuối thu tay về. 【Em bé này bị sao vậy?】 【Cô ấy là NPC à? Hay là nhân vật lỗi (bug)?】 【Tôi ngộ ra rồi, cô ấy là kẻ qua đường, sắp biến mất rồi, chỉ cần tiếp xúc với nhân vật chính của tiểu thuyết được thế giới công nhận thì sẽ không biến mất nữa?】 Tôi đã tận mắt chứng kiến những kẻ qua đường giống như mình, vô danh vô tính, ban đầu là bàn tay, sau đó dần đến bàn chân, cuối cùng hoàn toàn trở thành người trong suốt, bị thế giới âm thầm nuốt chửng. Vừa rồi tôi cứ ngỡ. Rằng mình cũng sẽ bị nuốt chửng. Nhưng khi tôi chạm vào cậu ấy, bàn tay tôi đã ngừng việc trở nên trong suốt. Đúng như những gì đạn mạc nói, vì cậu ấy là nam phụ, nên khi tôi tiếp xúc với cậu ấy, thế giới đã không tiếp tục nuốt chửng tôi nữa. Tôi cần cậu ấy. Cậu ấy không thể chết. "Có đau không? Nhảy lầu còn đau hơn thế này nhiều đấy, ngay cả chuyện này mà cậu cũng không chịu đựng được thì lát nữa làm sao mà nhảy tiếp đây?" Gió thổi tóc tôi bay, tôi cười một cách dịu dàng. Thiếu niên nằm trên mặt đất. Cậu ấy nhìn chằm chằm vào tôi, đáy mắt đầy vẻ u ám, nguy hiểm, nhưng lần đầu tiên lại pha lẫn sự không chắc chắn. Tôi nhìn thấy nơi vùng cổ dưới cổ áo đồng phục đang mở rộng của cậu ấy có một vết xước sâu, trông thật kinh hãi. Cậu ấy chạm phải ánh mắt của tôi, hoảng loạn kéo khóa áo đồng phục lên, che kín vết thương đó lại. Cậu ấy loạng choạng đứng dậy, định rời đi. Tôi đi theo sau cậu ấy. Như một cái đuôi nhỏ. Tiếng nói đứt quãng truyền đến từ lối cầu thang. "Tao tận mắt thấy nó lên sân thượng rồi, đi thôi đi thôi, một thằng mặt trắng, hết lần này tới lần khác làm Tư Du làm khóc, tao nhất định phải xử chết nó!" "Lên thật à? Không lẽ định nhảy lầu đấy chứ?" "Làm sao có thể? Thằng nhóc đó có gan đó sao? Nó trộm sợi dây chuy quang triệu tệ của Tư Du, nhảy lầu là xong chuyện chắc? Chết rồi thì đi tìm nó..." Sắc mặt thiếu niên trắng bệch. 02 Cậu ấy kinh hoàng bất an lùi lại phía sau, như một con mèo bị dồn vào góc, gai nhọn khắp người đều dựng đứng lên. Nhưng đám người kia đã phát hiện ra cậu ấy. "Tao biết ngay là mày không dám chết mà! Trốn đi! Thằng ranh!" Kẻ cầm đầu lao tới tung một cú đá bay. Đá ngã thiếu niên, khiến cậu ấy đập mạnh vào cửa, làm bật cánh cửa sân thượng ra. 【Thảm quá nam phụ của tôi ơi, tôi không xem nổi nữa, tôi muốn nhảy thẳng đến đoạn sau luôn, lúc nam phụ trở nên mạnh mẽ sẽ trả thù điên cuồng! Đám chó chết này đều phải chết hết.】 【Ôi, xót xa quá! Ai cứu cậu ấy với.】 【Cốt truyện thay đổi rồi, đáng lẽ nam phụ phải nhảy rồi chứ, nhưng không chết, đúng như lời kẻ qua đường kia nói, trở thành người thọt rồi.】 【Đều tại cái cô nàng kẻ qua đường kia lo chuyện bao đồng...】 Tôi nhìn chằm chằm cảnh tượng này, nụ cười dần thu lại. Tôi ngẩng đầu lên, khẽ nói: "Các người, cũng muốn nhảy lầu sao?" Không khí, chết lặng. Mấy nam sinh sững sờ, dường như không hiểu tôi đang nói gì. "Cô nói cái gì?" Kẻ cầm đầu nhướng mày, đầy vẻ khinh miệt, "Em gái nhỏ, cô nói lại lần nữa xem nào?" Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, giống như vừa hỏi thăm thời tiết lúc nãy, lặp lại một cách khẽ khàng: "Tôi hỏi, các người cũng muốn nhảy lầu sao?" Hắn nhíu mày: "Đm, đúng là đồ ngốc." Chửi tôi sao?! Tôi bắt chước điệu bộ của hắn, đá mạnh vào hắn một cái. Hắn ngã rầm xuống đất, bụi bay mù mịt. Hắn nằm trên đất, co người lại ho ra máu. Tôi hơi áy náy cúi người xin lỗi: "Xin lỗi nhé, tôi không kiểm soát được lực tay, lúc nãy cậu đá cậu ấy còn chưa chảy máu cơ mà." ??? Nam sinh đang nằm dưới đất kia co rúm lại thành một cục, nửa ngày trời không nói nên lời. Hai người còn lại nhìn tôi với vẻ kinh hãi. "Các người cũng muốn đá cậu ấy sao?" Tôi chỉ tay về phía nam phụ đang mặc quần lót da báo. Tôi hỏi một câu rất lịch sự. Cuối cùng họ không đá nữa, mà dẫn theo kẻ vừa bị tôi đá đến mức hộc máu kia rời đi. Cậu chàng mặc quần lót da báo hình như đã ngất đi rồi. "Cậu đừng chết." "Tôi cần cậu." Tôi ngồi xổm bên cạnh cậu ấy, chọc chọc vào mặt cậu ấy, nhưng cậu ấy không có phản ứng gì. Phải làm sao đây. 【Cậu ấy ngất rồi em bé ơi, cậu đưa cậu ấy đến bệnh viện đi.】 【Cho cậu ấy chút thuốc đi, bệnh viện xa quá.】 Thuốc? Tôi chạy vội xuống lầu, đến tiệm thuốc mua thuốc. Quay lại kéo khóa áo cậu ấy ra, bôi thuốc cho cậu ấy. Cậu ấy đau đến tỉnh cả người. Vết thương cũ chồng thêm vết thương mới. Trông rất đau đớn. "Sao cậu lại trở nên nông nỗi này? Họ lại đến đánh cậu à?" Cậu ấy nhìn vết thương của tôi, lo lắng hỏi. "Mấy kẻ đó chỉ là tép riu thôi, tôi có thể một đá một đứa mà. Số tiền tôi nhặt được không đủ mua thuốc, nhưng tôi cũng chẳng có tiền, nên bị ông chủ tiệm thuốc đánh đấy. Tôi đâu có đánh trả đâu, ông ấy đánh tôi một cái thì tôi trừ đi một đồng, tôi đếm kỹ lắm, đánh đủ rồi là tôi chạy ngay." Tôi nhếch môi cười, răng dường như vẫn còn dính chút máu. Ngửi thấy mùi máu tanh, nhưng tôi đã quen rồi. Tôi tiếp tục bôi thuốc cho cậu ấy. Nhưng lại thấy hốc mắt cậu ấy đỏ lên. 03 "Xin lỗi nhé, có đau lắm không?" Tôi hơi chột dạ. Đang nghĩ xem có phải cú quật qua vai vừa rồi làm cậu ấy bị thương quá nặng không? Hay là lúc bôi thuốc tôi không kiểm soát được lực tay? "Cậu là ai?" Giọng cậu ấy hơi khàn, lặng lẽ nhìn tôi, hỏi một cách yếu ớt. Tôi là ai ư? Tôi vẻ mặt khó xử: "Cậu có thể đổi câu hỏi khác không? Câu này khó quá, tôi cũng chẳng biết mình là ai nữa..." Cậu ấy nhíu mày, dường như không thể tin nổi. "Nhà cậu ở đâu?" Cậu ấy rất ngoan, đã đổi câu hỏi rồi. "..." Tôi cắn môi: "Cậu có thể đổi câu hỏi khác nữa được không? Tôi không có nhà." Cậu ấy dường như nhận ra điều gì đó. Cậu ấy im lặng. Hồi lâu sau, cậu ấy khó khăn mở lời: "Cậu... là ma sao?" Giọng nói vô thức run lên một chút. Mắt tôi sáng rực lên, cách nói này thú vị thật đấy. Tôi giơ hai tay lên, làm mặt quỷ: "Oaoooo~ 0 ~" "..." Cậu ấy im lặng. Nhân lúc cậu ấy đang im lặng, tôi lại lén chọc cậu ấy. Bàn tay giống như đang hấp thụ dinh dưỡng vậy, bỗng nhiên có một cảm giác thỏa mãn đầy nực cười. Cậu ấy nhìn thấy rồi, nhưng lần này cậu ấy không tránh nữa. Giống như đã tự bỏ mặc bản thân, mặc cho tôi giày vò. Vậy thì tôi không khách sáo đâu nhé! Tôi vui vẻ chọc vào mặt cậu ấy, rồi lại chọc vai, chọc ngón tay, chọc tai, chọc sống mũi cậu ấy. Khi đang chọc xuống vùng ngực, cậu ấy đã nắm lấy tay tôi. ??? Lại không cho chọc nữa à?

Tóm tắt

Kẻ qua đường A, một nhân vật vô danh sắp biến mất trong thế giới tiểu thuyết, vô tình cứu nam phụ đang định tự tử trên sân thượng. Khi chạm vào cậu ấy, bàn tay cô ngừng trong suốt. Cô phát hiện tiếp xúc với nhân vật chính có thể giúp cô tồn tại nên quyết định bám theo để duy trì thực tại.

  • • Cốt truyện xoay quanh nhân vật 'kẻ qua đường' vô danh đối mặt với sự biến mất, mang lại góc nhìn độc đáo về thế giới tiểu thuyết.
  • • Sự kết hợp giữa cứu rỗi và hài hước qua tình huống nam phụ sắp nhảy lầu nhưng bị lộ quần lót da báo.
  • • Tương tác giữa hai nhân vật chính mang lại cảm giác ấm áp và tò mò khi nữ chính phải bám víu vào nam phụ để sống.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Gặp Gỡ Vãn Tình Thiên

Gặp Gỡ Vãn Tình Thiên

26 phút

Trọng sinh trước khi bị cháu trai vu khống

Trọng sinh trước khi bị cháu trai vu khống

17 phút

Trọng sinh sau khi tôi từ bỏ cả gia đình

Trọng sinh sau khi tôi từ bỏ cả gia đình

20 phút

Trọng sinh vào kỳ thi đại học, tôi phá tan vận mệnh để lội ngược dòng

Trọng sinh vào kỳ thi đại học, tôi phá tan vận mệnh để lội ngược dòng

28 phút

Câu hỏi thường gặp

Tại sao bàn tay của kẻ qua đường A trở nên trong suốt?

Trong thế giới tiểu thuyết, các nhân vật phụ vô danh như cô dần bị thế giới nuốt chửng, bắt đầu từ tay và chân, cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Nam phụ đã làm gì khi bị kẻ qua đường kéo quần?

Cậu ấy giữ chặt cạp quần, lo sợ quần bị tuột nên không dám nhảy nữa, dẫn đến tình huống hài hước.

Kẻ qua đường A cần nam phụ để làm gì?

Cô cần tiếp xúc với nhân vật chính của thế giới, như nam phụ, để ngăn quá trình trở nên trong suốt và duy trì sự tồn tại của mình.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.