Hàng Xóm Trương Quỷ Của Tôi

Hàng Xóm Trương Quỷ Của Tôi

Lãng mạnHành động

8.401 từ · 17 phút đọc

Hàng xóm của tôi chuyên dùng mạng xã hội để lừa tiền các "đại gia", nhưng địa chỉ giao đồ ăn nhanh thì lại luôn điền vào số nhà của tôi. Sau đó, người vợ chính thức dẫn người đến tận cửa đòi tiền, và tôi đã bị sát hại trong cơn hỗn loạn. Giây phút cận kề cái chết, tôi nhìn thấy cánh cửa nhà hàng xóm hé mở một khe nhỏ. Tôi cứ ngỡ cô ta sẽ ra tay cứu giúp, nào ngờ cô ta vội vàng chốt chặt cửa lại, vừa vỗ ngực vừa nói: "May mà điền địa chỉ nhà cô ta, nếu không người chết là mình rồi." Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về cái ngày đầu tiên anh shipper bấm nhầm chuông cửa nhà mình. **01** "Kính coong—" Tiếng chuông cửa quen thuộc vang lên bên tai. Nhìn khung cảnh xung quanh đầy thân thuộc, tôi nhanh chóng nhận ra mình đã trọng sinh. Kiểm tra điện thoại, tính từ lúc tôi bị giết còn đúng một tháng nữa. Kiếp trước, cũng vào ngày này, đơn đồ ăn của cô hàng xóm lần đầu tiên được giao đến nhà tôi. Người đang bấm chuông bên ngoài có lẽ chính là anh shipper. Tôi trấn tĩnh lại cảm xúc, rồi thản nhiên ra mở cửa, vừa nhận lấy đồ ăn vừa cầm điện thoại giả vờ nghe cuộc gọi. "Anh ơi, cảm ơn anh đã đặt đồ ăn cho em nhé~" Nghe thấy tiếng tôi, cánh cửa nhà hàng xóm cuối cùng cũng mở ra. Một bóng hình mập mạp lao đến trước mặt tôi, giật lấy túi đồ ăn. "Cái này là của tôi!" Cô ta nhìn tôi chằm chằm đầy hung dữ, giấu món đồ ăn ra sau lưng như gà mẹ bảo vệ con. "Nhưng anh shipper bấm chuông nhà tôi mà?" Tôi lên tiếng với giọng điệu nũng nịu, giả vờ như bị vẻ ngoài bóng dầu của người phụ nữ trước mặt làm cho khiếp sợ. Thấy tình cảnh này, anh shipper cũng đứng ra nói giúp tôi: "Đây là đồ ăn của phòng 802 mà, rõ ràng cô ở phòng 803." Nghe thấy vậy, cô hàng xóm vội vàng cúi đầu đầy chột dạ, lắp bắp nói: "Tôi lỡ tay điền nhầm địa chỉ thôi." Kiếp trước cô ta cũng ngang nhiên nói rằng mình lỡ tay điền nhầm. Khi anh shipper bấm chuông nhà tôi đến lần thứ năm, cuối cùng tôi đã nổi đóa với cô ta. Nào ngờ, cô hàng xóm lại quay sang trách ngược tôi là người hẹp hòi, cố tình phá hoại hòa khí hàng xóm. Cô ta còn làm loạn lên trong nhóm chat của ban quản lý tòa nhà. Với chất giọng ngọt ngào, chỉ cần tung ra vài tin nhắn thoại vào nhóm, sẽ có cả tá người đứng ra bênh vực cô ta. Và đương nhiên, tôi trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người. Sau đó vào một buổi chiều nọ, một người phụ nữ điên cuồng đập cửa nhà tôi, theo sau là mấy gã đàn ông to con. Người phụ nữ đó vừa chửi tôi là tiểu tam, vừa bắt tôi trả tiền. Tôi ngơ ngác mở cửa ra, và ngay lập tức nhận lấy những cái tát nảy lửa từ người phụ nữ ấy. Bà ta gào thét rằng tôi dùng mạng xã hội để quyến rũ chồng bà ta, lừa tiền đàn ông. Những chuyện vô căn cứ đó đương nhiên tôi không thừa nhận. "Nói láo! Bà đây đã kiểm tra điện thoại rồi, lần nào con tiện nhân kia đặt đồ ăn cho mày địa chỉ cũng là chỗ này! Không phải mày thì là ai!" Bà ta hung tợn lao tới túm tóc tôi đập mạnh vào tường, miệng không ngừng chửi rủa "hồ ly tinh". Trong lúc hỗn loạn, có kẻ đã rút dao ra và đâm thẳng vào bụng tôi. Khoảnh khắc ngã xuống đất, tôi nhìn thấy cánh cửa nhà hàng xóm hé mở một khe nhỏ. Cô gái tên Mã Kiều Kiều ấy đã hoảng loạn đóng sầm cửa lại. Sau đó, tôi nghe thấy tiếng cô ta thở phào nhẹ nhạch đầy đắc ý: "May mà lần nào bảo anh Vương đặt đồ ăn cũng điền địa chỉ nhà cô ta, nếu không hôm nay người chết là mình rồi." "Cái con mụ thối tha đó chết đi cũng tốt, ai bảo lần trước dám đối đầu với mình!" Lúc này tôi mới biết, hóa ra Mã Kiều Kiều dựa vào giọng nói hay để lừa tiền đàn ông trên mạng, và người tìm đến tận cửa hôm nay chính là vợ của một trong số họ. Vì lần nào cô ta cũng điền địa chỉ nhà tôi, nên tôi đã không may trở thành vật thế thân cho Mã Kiều Kiều. Lần này, tôi nhất định phải khiến cô ta tự chuốc lấy hậu quả! **02** "Điền nhầm địa chỉ? Đúng là một cái cớ vụng về!" Tôi lộ rõ vẻ khinh bác, ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới thân hình mập mạp của cô ta. Thực ra tôi không phải loại người nhìn mặt mà bắt hình dong, nhưng đối diện với kẻ gián tiếp hại chết mình như Mã Kiều Kiều, đương nhiên tôi sẽ làm mọi cách để khiến cô ta cảm thấy ghê tởm. Quả nhiên, cô ta bị ánh mắt như muốn nói "Loại như cô mà cũng có người đặt đồ ăn cho à?" của tôi chọc giận. "Cô cứ đợi đấy! Tôi sẽ chứng minh cho cô thấy ngay bây giờ!" Cô ta rút điện thoại ra, điên cuồng gõ vài chữ rồi nhìn tôi với vẻ mặt đầy đắc ý. Rất nhanh sau đó, anh shipper nhận được một cuộc điện thoại. Mã Kiều Kiều không dám tiết lộ số điện thoại của mình cho đối phương, nên số điện thoại để lại trên đơn hàng là số của người đàn ông kia. "Xin chào... Đồ ăn giao đến phòng 803 cho bà Mã đúng không ạ... Vâng vâng, tôi biết rồi." Mã Kiều Kiều lườm chúng tôi một cái, mũi hừ mạnh một tiếng. "Thấy chưa, đồ ăn này là của tôi!" "Hy vọng lần sau cô đừng điền nhầm địa chỉ nữa, làm mất thời gian của anh shipper lâu như vậy." Tôi nhìn anh shipper với vẻ áy náy. "Đúng thế, cô có chút ý thức cộng đồng nào không hả? Đơn hàng tiếp theo của tôi sắp quá giờ rồi đây này, cô có biết lãng phí thời gian của người khác chính là lãng phí sinh mạng không?" "Một kẻ đi giao đồ ăn rách nát như anh thì chậm trễ một chút thì đã sao? Cái tầm của anh chỉ đáng đi giao đồ ăn thôi! Anh nên đi giao đồ ăn cả đời đi!" Tôi lặng lẽ ghi âm lại cuộc tranh cãi của hai người họ. Sau đó tôi đóng cửa lại. Chắc hẳn "anh Vương" kia của Mã Kiều Kiều đã biết địa chỉ chính xác, sẽ không gửi đồ ăn đến nhà tôi nữa đâu. Nào ngờ tối hôm sau vào lúc bảy giờ, chuông cửa nhà tôi lại vang lên. Qua mắt mèo, tôi thấy là anh shipper. Nhưng hôm nay tôi không chọn mở cửa, mà lặng lẽ đợi Mã Kiều Kiều ra lấy đồ. Rất nhanh, sau khi anh shipper đi khỏi, cửa phòng 803 mở ra. Mã Kiều Kiều dùng chất giọng ngọt đến phát ngấy nói vào điện thoại: "Cảm ơn chú đã đặt gà rán cho cháu nhé, cháu nhận được rồi ạ!" Chú? Hôm qua chẳng phải vẫn là "anh Vương" sao? Xem ra đám đàn ông mà Mã Kiều Kiều mồi chài trên mạng không chỉ có một người! May mắn là hôm qua tôi đã lắp camera ngay trước cửa nhà, vừa vặn quay lại được cảnh Mã Kiều Kiều lén lút lấy đồ ăn trước cửa nhà tôi. Căn hộ này là do bố mẹ dùng tiền mặt mua đứt cho tôi sau khi đi làm, còn Mã Kiào Kiều thì mới là người thuê nhà chuyển đến một tuần trước. Sau những chuyện ở kiếp trước, ý thức về an ninh khi sống một mình của tôi đã tăng cao, nên hôm qua tôi đã vội vàng mua camera lắp ngay. Ngày hôm sau khi tôi đi làm, camera hiển thị có thêm vài đơn đồ ăn và bưu kiện khác được giao đến cửa nhà tôi. Tôi lưu lại tất cả những video này, cùng với video cô ta cãi nhau với anh shipper lần trước, rồi ném hết vào nhóm chat chung của tòa nhà. [Người thuê phòng 803 có ý gì đây? Việc điền địa chỉ đồ ăn thành nhà tôi thì thôi đi, anh shipper tốt bụng khuyên cô ấy lần sau chú ý đừng làm mất thời gian của nhau, vậy mà cô ấy còn chửi bới om sòm, nói người khác đáng đời đi giao đồ ăn? Chẳng lẽ trong mắt cô ấy, nghề giao đồ ăn là thứ gì đó không ra gì sao?] Rất nhanh, trong nhóm có người phản hồi tôi. [Cái cô này cứ lén lút trước cửa nhà bạn, nhìn qua là biết chẳng phải hạng người tốt lành gì.] [Đúng thế, đúng thế, béo như một quả bóng vậy mà ngày nào cũng ăn đồ ăn giao tận nơi.] [Giao đồ ăn thì sao chứ? Chồng tôi chính là shipper đây, căn hộ này cũng nhờ anh ấy đi giao đồ ăn mà tích cóp được đấy. 803 giỏi giang thế sao vẫn phải đi thuê nhà ở vậy? @803 Kiều Kiều qaq] [Đúng vậy, thời đại nào rồi còn phân biệt đối xử nghề nghiệp chứ, có giỏi thì cô đừng ăn đồ ăn giao tận nơi nữa!] Trong nhóm ngày càng có nhiều người lên án Mã Kiều Kiều, rất nhanh sau đó, người của ban quản lý đã ra xin lỗi tôi. Cuối cùng, Mã Kiều Kiều cũng xuất hiện trong nhóm chat, gửi liên tiếp mấy tin nhắn thoại. "Tôi chẳng qua là quên chưa đổi địa chỉ thôi, chị gái ở 802 không cần phải nhắm vào tôi trong nhóm như vậy chứ?" "Mọi người đều là hàng xóm cả, chị làm thế không phải là đang phá hoại hòa khí láng giềng sao? Làm người thì nên rộng lượng một chút." "Nếu chị vẫn còn giận, cùng lắm lần sau tôi mời chị ăn đồ ăn nhé." Mã Kiều Kiều lại gửi thêm mấy cái sticker đáng yêu kiểu khóc lóc. Thấy vậy, tôi không khỏi hừ lạnh một tiếng, cười nhạo cô ta đúng là ngu hết chỗ nói. Mã Kiều Kiều vốn tưởng rằng những người đàn ông trong nhóm khi nghe thấy chất giọng ngọt đến tê dại của mình sẽ đứng về phía cô ta, nhưng cô ta không ngờ rằng diện mạo thật sự của mình đã bị lộ hoàn toàn qua video. Hơn nữa, giọng điệu lúc cô ta lăng mạ anh shipper hoàn toàn khác hẳn với mấy tin nhắn thoại gửi trong nhóm.

Thông tin trước khi đọc

Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyện — Miễn phí

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Chuyến du lịch lễ 1/5, chồng nhất quyết đòi đưa cả bố mẹ anh ta theo

Chuyến du lịch lễ 1/5, chồng nhất quyết đòi đưa cả bố mẹ anh ta theo

19 phút

BÍ PHƯƠNG CẦU CON

BÍ PHƯƠNG CẦU CON

27 phút

Tư Hàm Vệ Vũ

Tư Hàm Vệ Vũ

22 phút

Tại tiệc đính hôn, mẹ tôi mặc váy kính rượu của tôi

Tại tiệc đính hôn, mẹ tôi mặc váy kính rượu của tôi

16 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Website đọc truyện ngắn tiếng Việt, phân loại theo gu đọc và tối ưu cho trải nghiệm đọc rõ ràng trên di động.

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.