
9.030 từ · 19 phút đọc
Giúp anh chị chăm cháu đến tận hai giờ sáng, thế mà vừa quay đi đi vệton một lát, đã bị chị dâu đăng lên mạng nói tôi không có tâm khi trông trẻ. Không ngờ chị dâu bạo lực mạng thất bại, ngược lại còn bị cư dân mạng mắng cho xối xả. Chị ta tức quá nên bắt đầu trút giận lên đầu tôi. "Cô ở nhà tôi ăn trắng mặc trơn, đáng lẽ phải giúp tôi chăm cháu, có phải cô thuê người chửi tôi không? Người ta như Đức Hoa làm gì cũng phải xin phép chị dâu, còn cô thì tự tại thật đấy. Sau này mỗi tháng ngoài tiền thuê phòng, nộp thêm cho tôi hai triệu tiền sinh hoạt phí để cô biết thân biết phận." Nghe xong, tôi dọn đi ngay trong đêm. Mặc kệ sự chỉ trích của anh chị và bố mẹ, lao động miễn phí thì ai thích làm cứ việc. Tôi không làm nữa. 01 Anh trai tôi đi chơi Tết Dương lịch, chị dâu phải tăng ca đột xuất. Việc chăm sóc đứa cháu chín tháng tuổi rơi xuống đầu tôi. Sau khi tan làm, tôi vội về nhà trông trẻ. Mãi đến hai giờ sáng mới kịp ăn miếng cơm và đi vệ sinh. Đang ăn dở bữa thì anh trai đột nhiên gọi điện tới. "Ở nhà không biết chăm cháu à? Làm chị dâu chú tức chết rồi đây này." Đối mặt với sự chất vấn, tôi ngơ ngác vô cùng. Tôi về nhà là bắt tay vào trông cháu ngay, sao lại thành không có tâm được? Nghe tôi vặn hỏi, anh trai có vẻ thiếu kiên nhẫn, tặc lưỡi một tiếng: "Chị dâu chú còn lừa chú chắc? Trong nhà có camera cả đấy, từ nhỏ chú đã hay nói dối rồi. Không phải anh nói chú đâu, nhưng lớn tướng rồi, đừng có ham chơi quá, làm chị dâu chú cũng bị mắng lây, khiến anh chẳng còn tâm trạng gì mà đi chơi Tết nữa. Biết điều thì đi xin lỗi chị dâu đi." Sau khi mắng xong, anh trai vội vàng cúp máy, không cho tôi cơ hội hỏi tiếp. Từ lúc về đến giờ, tôi đã trông cháu tám tiếng đồng hồ, suốt thời gian đó đứa bé không hề khóc một tiếng. Chị dâu tức giận cái nỗi gì? Tôi kiềm chế tính nóng, nhắn tin hỏi chị. Thế nhưng tôi phát hiện nhóm chat gia đình đang nổ tung. Nửa đêm nửa hôm mọi người đều @ tên tôi. Lướt lên trên, tôi thấy chị dâu đã gửi một đoạn video từ camera giám sát vào nhóm. [Đứa bé mới có chín tháng tuổi, cái tuổi cần người lớn trông nom, sao cô có thể bỏ mặc nó một mình trong phòng khách thế hả?] Trong video, đứa cháu đang nằm trong cũi, mút bình sữa rỗng. Thời gian hiển phục là hơn hai giờ sáng, tức là chỉ mới mười phút trước. Nhưng mười lăm phút trước, tôi vừa dỗ cháu bú xong thì đi vệ sinh. Sau khi trông trẻ liên tục tám tiếng, tôi định đặt đồ ăn về nhà, tranh thủ lúc ăn để nghỉ ngơi một chút. Biết cháu còn nhỏ nên tôi không dám về phòng nghỉ, cứ ngồi ngay bàn trà đối diện chỗ cháu, chốc chốc lại ngẩng lên nhìn một cái. Không ngờ chị dâu lại hiểu lầm. Chị cho rằng tôi trông trẻ hời hợt, liền @ tất cả các bậc tiền bối trong nhóm gia đình, thậm chí còn mắng anh trai tôi một trận xối xả. Dì lớn: [Chăm cháu cho hẳn hoi vào, anh chị chú không dễ dàng gì đâu, đó là gốc rễ của nhà mình, có chuyện gì chú gánh không nổi đâu.] Chú hai: [Đã làm cô rồi thì đừng có sống như con nít nữa, biết điều chút đi.] Mẹ tôi: [Ăn của anh chị, ở của anh chị, bảo trông đứa cháu mà cũng không xong? Đúng là đồ vô dụng.] Họ hàng không biết chuyện chỉ trích thì thôi, không ngờ mẹ tôi cũng nói những lời như vậy. Đúng là tôi đang ở nhà anh chị, nhưng mỗi tháng tôi đều đóng một triệu tiền thuê phòng, lại còn thường xuyên mua sắm các sản phẩm cho mẹ và bé. Tôi vừa tốt nghiệp đại học năm nay, vốn định ra ngoài thuê phòng, nhưng nhà anh chị gần công ty tôi, lại có sẵn phòng trống nên họ bảo tôi thuê luôn. Sau khi bố mẹ mua nhà cho anh trai, không còn tiền nuôi tôi ăn học đại học, học phí đều là do tôi mượn anh trai. Vì chuyện đó nên tôi không nỡ từ chối, đành thuê ở lại. Theo lý mà nói, tôi không có nghĩa vụ phải giúp trông cháu, chỉ vì nghĩ anh chị đối xử tốt với mình, giúp họ giảm bớt gánh nặng thì cũng được thôi. Cảm giác lúc này thật sự giống như người câm ăn phải khổ qua, có nỗi khổ mà chẳng thể nói ra. Không còn cách nào khác, tôi đành dùng lời lẽ nhẹ nhàng giải thích với chị dâu trong nhóm gia đình. 02 Sau khi giải thích, nhóm gia đình dần yên tĩnh trở lại. Mẹ nhắn tin riêng cho tôi hai trăm nghìn, bảo đừng giận dỗi nữa. Nhận lì xì xong, tôi đi thay tã cho cháu. Thế nhưng vừa làm xong, anh trai lại @ tên tôi trong nhóm. Anh trai: [@Cô, cô giải thích thế thôi à? Ý là chê chị dâu hẹp hòi sao? Làm chị dâu khóc hết nước mắt rồi kia kìa. Em trai chị dâu cũng năm nay tốt nghiệp, vốn định để cậu ấy đến ở đây, nhưng nghĩ chú còn vất vả hơn nên mới cho chú thuê phòng. Chúng ta có lòng giúp đỡ, vậy mà cô lại dùng lời lẽ mỉa mai chúng ta.] [Làm người phải có lương tâm, cái phần bình luận chửi chị dâu có phải do cô làm không? Thấy anh chị bị mửa thì sướng lắm đúng không?] Nói đoạn, anh trai gửi một đoạn video ngắn vào nhóm. Đó là tài khoản của chị dâu. Hóa ra chị không chỉ gửi camera vào nhóm gia đình mà còn đăng lên mạng xã hội. Chị dâu viết kèm một đoạn văn rất dài, nhưng từ đầu đến cuối chẳng hề trách móc anh trai lấy một câu, mà chỉ nhắm thẳng vào việc mỉa mai tôi khi trông cháu. Mở phần bình luận ra, cư dân mạng đều đang chế giễu chị dâu: [Chồng yêu của cô chết ở xó nào rồi? Không biết lại tưởng cô và em chồng sinh con đấy.] [Em chồng giúp các người trông cháu là tình nghĩa, không giúp là bổn phận, hãy biết giữ thể diện chút đi.] [Mẹ đi làm tăng ca thì có thể hiểu được, chứ bố đi chơi Tết thì thật khó chấp nhận.] Lúc đầu chị dâu vẫn còn cứng miệng cãi lại: [Ở nhà tôi ăn ở, giúp tôi trông cháu không phải là chuyện đương nhiên sao?] [Muốn trông thì trông cho hẳn hoi, không muốn thì cứ nói, tôi đâu có ép cô.] Cư dân mạng lập tức đáp trả: [Miệng thì nói hay không ép người, thực chất em chồng chỉ nghỉ ngơi một chút đã đăng lên mạng nhằm mục đích bạo lực mạng, đúng là kiểu giả tạo.] Video càng lúc càng nóng, cư dân mạng thi nhau lên tiếng. Chị dâu cãi không lại nên không dám trả lời nữa, bắt đầu quay sang trút giận lên anh trai tôi. Anh trai tức tối thì lại quay sang mắng tôi. Vừa xem xong bình luận, anh trai lại @ tên tôi: [Anh và chị dâu bị cư dân mạng chửi thê thảm lắm rồi, mau vào phần bình luận mà giải thích đi, cứ nói là do mình không trông cháu cẩn thận, đừng trách chị dâu.] [Tất cả là tại chú, làm anh không chơi Tết được.] Dựa vào đâu chứ? Nhìn thấy dòng này, tôi không còn cam chịu như trước kia nữa. Lòng đầy uất ức và bất bình. Cư dân mạng nói đúng đấy thôi. Nếu phần bình luận đang chửi tôi, liệu chị dâu có đứng ra giải thích giúp tôi không? Tôi tức đến đau lòng, lần đầu tiên phản kháng lại anh chị: [Bị chửi thì xóa video đi là xong.] Viết xong câu đó, tôi cố tình @ cả anh lẫn chị. Ngay lập tức, nhóm gia đình vốn đang tán chuyện nhộn nhịp bỗng trở nên im phăng phắc. Một lúc lâu sau, chị dâu mới @ tên tôi: [Tôi nợ cô chắc? Video đang hot thế này, tôi không muốn xóa.] [Đừng có ngụy biện, chắc chắn cô cũng vào phần bình luận chửi tôi chứ gì, nếu không đã sớm giải thích giúp tôi rồi. Làm em chồng kiểu gì vậy, thật đáng ghét, đúng là đồ ăn cháo trả ơn.] [@Bố mẹ, hai người không định quản con gái mình à?] Đến lúc này tôi mới nhận ra tính tình chị dâu cực kỳ lớn, hễ không vừa ý là nổi giận. Rất nhanh sau đó, mẹ tôi gọi điện theo ý chị dâu. Tôi không nghe máy mà phản hồi trực tiếp vào nhóm: [Được thôi, để tôi giải thích.] Thực sự coi tôi là quả hồng mềm dễ nắn hay sao? Chị đã muốn làm loạn thì tôi sẽ cùng chị làm tới cùng. 0 thực tế là vậy. 03 Tại phần bình luận, tôi đã giải thích rõ ràng ngọn ngành sự việc, không quên đính kèm ảnh chụp màn hình chuyển khoản tiền thuê nhà và mua đồ cho cháu. Ngay lập tức, tôi nhận được hàng trăm lượt thích. Phần bình luận lại càng tranh cãi dữ dội hơn. [Trời ơi, cứ tưởng em chồng ăn chực ở nhờ, hóa ra không những phải trả tiền phòng mà còn mua bao nhiêu là đồ cho bé, tội nghiệp em ấy quá.] [Cặp đôi này thật quá đáng!] [Em chồng vẫn chưa thoát khỏi cái bóng của gia đình gốc sao? Bố mẹ cũng tính toán quá, dồn hết tiền mua nhà cho con trai, bắt con gái phải vay tiền con trai để đi học, tính toán kỹ thật đấy.] Nhóm gia đình hoàn toàn vỡ trận. Anh chị điên cuồng @ tên tôi hỏi xem tôi định làm gì. Bố mẹ thì gọi điện cho tôi không ngừng nghỉ. Tôi bận dọn hành lý nên chẳng rảnh mà tiếp họ. Dọn xong xuôi, số cuộc gọi và tin nhắn chưa trả lời đã lên tới 99+.