
13.513 từ · 28 phút đọc
Chúng ta có một bộ "Gia quy Lâm Phủ" đang nổi đình đám trên mạng. Điều gây tranh cãi nhất chính là câu: "Quân tử tránh xa nhà bếp, nữ nhi lo trọn việc nhà". Mọi người đều mỉa mai gia quy nhà tôi viết dài hơn cả thu nhập hằng tháng, bảo em trai tôi sẽ ế cả đời. Nhưng đáng tiếc là, mẹ tôi không những đã tìm được con dâu, mà còn là một sinh viên ưu tú từ trường danh tiếng, vừa có nhan sắc lại vừa có gia thế cực kỳ xuất sắc. Ngay ngày đầu tiên, cô ấy đã mỉm cười tươi rói, bày tỏ thái độ trước bản gia quy: "Em và Diệu Tổ là tình yêu đích thực, chỉ cần được ở bên anh, việc gì em cũng sẵn lòng làm." 01 Gần đây, để tìm vợ cho em trai, mẹ tôi đã đăng tải gia quy nhà mình lên mạng. Mới đăng hôm qua, mà hôm nay đã bỗng chốc nổi đình đám. Nào là "nam tử không xuống bếp", "con dâu phải mang theo sính lễ gấp đôi", "khẩu vị ăn uống của cha mẹ chồng"... Vô lý nhất là khi lập gia quy, mẹ tôi còn yêu cầu nghiêm ngặt đến cả thương hiệu nước tương và hàm lượng gia vị trong mỗi bữa ăn. Những cư dân mạng vốn đã quá quen với những thị phi trên đời cũng phải kinh hãi trước bộ gia quy trừu tượng này. Dưới bài đăng, các cuộc thảo luận diễn ra vô cùng gay gắt: [Đúng là trên đời cái gì cũng có, cảm ơn internet đã cho tôi thấy sự đa dạng của sinh vật.] 【Đây đâu phải tìm con dâu, đây là đang tìm nô tỳ thì có?】 【Ngay cả bảo mẫu ở giúp việc với lương ba chục triệu một tháng còn chẳng cần tuân thủ nhiều quy tắc đến thế.】 Tôi vừa nấu cơm trong bếp, vừa nhìn những bình luận này mà rơi vào trầm tư. Hóa ra chỉ có nhà mình mới như vậy sao? 02 Tôi là con gái lớn của nhà họ Lâm. Bộ "Gia quy Lâm Phủ" khiến cư dân mạng phải thốt lên sự vô lý kia chính là cuộc sống thường nhật suốt bao nhiêu năm qua của tôi. Tôi cứ ngỡ, con gái các gia đình bình thường ở nhà đều phải làm những việc này. Đúng 4 giờ 30 phút sáng phải thức dậy, vì bố mẹ tôi sẽ tập thể dục lúc 5 giờ 30, nên trước đó tôi phải chuẩn bị xong bữa sáng theo đúng sở thích của cả nhà. Mẹ thích ăn sáng kiểu Tây, phải ít béo, ít calo, giàu protein; bố lại thích món điểm tâm truyền thống Thiên Tân, sữa đậu nành nhất định phải là tự tay xay. Bữa sáng vừa chuẩn bị xong thì bố mẹ cũng dậy, nhưng tôi chẳng có thời gian ngồi xuống thong thả dùng bữa cùng họ, tôi còn phải ra chợ sớm để tranh mua rau giảm giá. Gia quy Lâm Phủ quy định: [Ngân sách cho mỗi bữa ăn phải được kiểm soát nghiêm ngặt trong khoảng 10 đến 15 tệ, phần vượt quá phải tự mình chịu trách nhiệm. Mỗi bữa đều phải có thịt bò, thịt dê, thịt lợn và thịt gà; cần thường xuyên theo dõi nhóm chat của khu dân cư để mua rau giảm giá; cứ năm ngày không được trùng lặp món ăn, tuyệt đối không được có thức ăn thừa qua đêm.] Mua rau xong về nhà, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ "Thiếu gia Lâm Phủ" – tức em trai ruột của tôi – thức dậy. Tôi lại vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho nó. "Thiếu gia Lâm Phủ" thích ăn đồ ngọt, nên tôi nướng cho nó hai lát bánh mì và trứng tart, còn pha thêm một ly nước trái cây. Nhà họ Lâm không uống đồ uống mua bên ngoài, nhất định phải là nước ép tươi mới được. Đợi đến khi mọi người ăn xong, tôi chỉ kịp dùng chút thức ăn thừa của họ để giải quyết bữa sáng của mình. Vừa định ngồi xuống nghỉ ngáng một lát thì mẹ đột nhiên gọi tôi lại. "Lát nữa con dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, rồi thay bộ quần áo khác đi. Tối nay em trai con dẫn bạn gái về ăn cơm, con chuẩn bị cho chu đáo vào." Tôi lặng người. Quả nhiên cư dân mạng quá cường điệu rồi. Dù gia quy có nổi tiếng đến mức này, thì vẫn có cô gái sẵn sàng hẹn hò với em trai tôi. "Mẹ, liệu người ta có chấp nhận được gia quy nhà mình không?" Nghe vậy, mẹ tôi cười híp cả mắt, trông y như một con gà trống vừa thắng trận: "Tất nhiên rồi! Mấy đứa trên mạng bảo sẽ ế cả đời chứ không chịu gả vào nhà ta ấy à, xì! Chúng nó muốn gả vào Lâm Phủ này còn chưa chắc ta đã nhìn trúng đâu. Nhà ta không phải hạng người tầm thường mà ai cũng có thể bước chân vào được. Lần này bạn gái của Diệu Tổ đến từ tỉnh lỵ, lại là sinh viên ưu tú tốt nghiệp trường danh tiếng đấy. Bữa tối cho thêm mười tệ ngân sách, chuẩn bị cho tốt vào." 0 chế Buổi tối, em trai tôi quả nhiên dẫn về một cô gái rất xinh đẹp. Cô ấy có vẻ ngoài rạng rỡ, thanh thoát, không hề trang điểm cầu kỳ, ăn mặc giản dị, khiến bố mẹ vừa nhìn đã vô cùng hài lòng. Cô gái vừa vào cửa đã chủ động đưa quà lên, chuẩn bị đầy đủ cho mọi người trong nhà, bao gồm cả tôi. Nhưng mặt mẹ tôi khi nhận quà chẳng hề vui vẻ, bà chỉ tay về phía tủ giày ở cửa rồi dặn dò: "Sau này việc đầu tiên khi bước vào cửa là phải cởi giày cho người đàn ông của mình trước rồi mới thay dép sạch, biết chưa? Đàn ông đi làm bên ngoài vất vả như vậy, về đến nhà thì những chi tiết nhỏ cần cúi đầu khom lưng thế này con phải đặt lên hàng đầu. Coi như đây là lần đầu nên ta không nói nhiều, con cứ nhớ kỹ là được, vào trong đi." Tôi đứng bên cạnh mà ngẩn cả người, trước đây tôi chưa từng thấy mẹ tự mình hầu hạ bố như vậy bao giờ. Cô gái ấy cũng có tính khí tốt ngoài dự đoán của tôi, nghe xong chỉ hơi sững lại một chút rồi lập tức ngoan ngoãn nói sau này nhất định sẽ chú ý. Sau khi vào nhà, mẹ tôi cũng không để cô ấy ngồi không. Vừa mới ổn định chỗ ngồi trên ghế sofa, chưa kịp uống ngụm nước nào, bà đã dẫn cô gái đến trước mặt tôi: "Nhìn con là thấy vụng về rồi, đúng lúc đang có cơ hội đây, con cứ theo ta vào bếp phụ một tay, xào vài món cho chúng ta nếm thử. Con dâu mà nấu ăn không đạt yêu cầu thì đừng hòng bước chân vào cửa Lâm gia." Cô gái và tôi nhìn nhau đầy bối rối trong gian bếp nhỏ hẹp, tôi nở nụ cười áy náy: "Bạn đừng để bụng nhé, mẹ mình tính tình là vậy đấy." Tôi nhường chỗ thái rau cho cô ấy. Ngón tay cô ấy trắng trẻo thon dài, nhưng động tác thái rau có vẻ hơi lóng ngóng. Tôi nghĩ chắc ở nhà cô ấy hiếm khi phải làm những việc này. Nhìn chằm chằm thấy cô ấy thái khoai tây sợi mà lại thành miếng dày như thế, nếu mẹ tôi nhìn thấy chắc chắn sẽ không hài lòng. Tôi vừa định cầm lấy dao giúp cô ấy thái cho nhỏ để lừa qua mắt mẹ, thì không ngờ mẹ tôi chẳng biết từ đâu nhảy ra: "Con thái rau kiểu gì thế này? Làm sao có sợi khoai tây to như vậy được? Con tưởng đang làm khoai tây chiên dạng thanh đấy à?" Cô gái bị tiếng quát ấy làm cho giật mình, suýt chút nữa thì đánh rơi dao. "Nhìn cái gì mà nhìn? Tiếp tục thái đi chứ!" "To quá." "Vẫn còn to." "Thế này thì nhỏ quá rồi." "Ta thật không hiểu nổi sao một đứa vụng về như con lại thi đậu đại học được nhỉ? Đến sợi khoai tây cũng không thái xong?" Tôi thấy cô gái bị mắng đến mức càng lúc càng căng thẳng, tay run lẩy bẩy. Tôi vội vàng đi tìm dụng cụ bào sợi để giúp cô ấy giải vây, nhưng lại bị mẹ lườm một cái cháy mặt. Cuối cùng, dưới những lời cằn nhằn không ngớt của bà, cô gái bị đứt tay thì mới thôi. Đến lúc ăn cơm, mẹ tôi nhìn đĩa khoai tây sợi không đều tăm tắp trước mặt mà cau mày: "Tiểu Cẩm à, không phải dì cố ý nhắm vào con đâu, nhưng món này con làm tệ quá." Nghe vậy, mắt Tiểu Cẩm đỏ hoe, cô ấy nhỏ giọng van nài: "Dì ơi, con và Diệu Tổ là tình yêu đích thực. Vì anh ấy, việc gì con cũng sẵn lòng làm. Xin dì cho con thêm một cơ hội nữa, con nhất định sẽ học nấu ăn thật tốt!" Em trai tôi cũng lên tiếng xin giúp: "Đúng đấy mẹ, đây mới là lần đầu thôi, mẹ đừng khắt khe với Tiểu Cẩm quá." Mẹ tôi rất hài lòng trước thái độ nhún nhường của Tiểu Cẩm, sắc mặt dịu lại đôi chút: "Nể tình Diệu Tổ thích con như vậy, ta sẽ cho con thêm một cơ hội nữa. Nhưng gia quy đã quy định rõ ràng, vì lỗi của con mà gây ra lãng phí thì con phải tự mình gánh chịu. Đĩa khoai tây này bị con làm hỏng rồi không ai ăn được nữa, nên theo đúng quy định, con phải bồi thường tổn thất kinh tế tương đương một đĩa khoai tây sợi. Bây giờ mua bên ngoài tính rẻ nhất là 18 tệ một đĩa, lát nữa con chuyển trực tiếp cho Diệu Tổ nhé, không vấn đề gì chứ?" Cô gái vẻ mặt đầy ơn nghĩa, lập tức chuyển tiền ngay tại chỗ. Lúc này mẹ tôi mới nở nụ cười hài lòng. Sau bữa ăn, mọi người cùng bóc quà. Quà của bố là một chai rượu quý, của mẹ là một bộ mỹ phẩm cao cấp, còn của tôi là một chiếc váy lụa tơ tằm. Mẹ nhìn bộ mỹ phẩm trước mặt tuy vui nhưng vẫn không quên nhắc nhở: "Đã trở thành con dâu nhà ta rồi thì không được mua mỹ phẩm đắt tiền thế này nữa. Tiền của con sau này đều là tài sản chung của Lâm gia, mọi việc phải đặt việc hiếu kính trưởng bối và chồng lên hàng đầu, không được sống thực dụng và ích kỷ như vậy." Cô gái nghe xong liền xua tay liên tục: "Không đâu ạ, bình thường con chỉ dùng loại rẻ tiền thôi, cũng chẳng thích trang điểm, con thấy những thứ đó thật lãng phí. Thà để dành tiền đó cho Diệu Tổ mua một chiếc xe tốt còn hơn." Lúc ra về, em trai tôi xuống lầu tiễn cô ấy. Ngay trước cửa, cô ấy thực sự đã ghi nhớ lời mẹ tôi dặn lúc nãy: quỳ xuống trước mặt em trai để xỏ giày cho nó. Em trai tôi đứng từ trên cao nhìn xuống, tận hưởng sự phục vụ của cô ấy một cách cực kỳ đắc ý.
Chuyện kể về một gia đình Lâm Phủ với bộ gia quy hà khắc mà mẹ chồng áp đặt lên con dâu tương lai. Cô gái tỏ ra cam chịu và chấp nhận mọi yêu cầu vì tình yêu, nhưng thực chất cô đang âm thầm thực hiện kế hoạch của riêng mình. Câu chuyện phản ánh những chuẩn mực gia đình hà khắc và sự mâu thuẫn trong quan hệ mẹ chồng nàng dâu.
Đây là truyện ngôn tình, đô thị, có yếu tố hài hước và châm biếm, tập trung vào mối quan hệ gia đình và tình yêu.
Gia quy đặt ra nhiều quy định khắt khe như 'quân tử tránh xa nhà bếp, nữ nhi lo trọn việc nhà', con dâu phải mang sính lễ gấp đôi, phân bổ ngân sách ăn uống hà khắc, và yêu cầu tỉ mỉ trong nấu nướng.
Cô ấy ban đầu tỏ ra chấp nhận hoàn toàn, nói rằng 'vì tình yêu, việc gì cũng sẵn lòng'. Tuy nhiên, diễn biến sau đó cho thấy có thể cô đang ngầm thực hiện một kế hoạch riêng.