Đừng Ngoảnh Lại Tiền Trần

Đừng Ngoảnh Lại Tiền Trần

Hành độngKinh dị

14.149 từ · 29 phút đọc

Hồ yêu Cơ Lân vì muốn cứu người trong lòng mà hóa thành dáng vẻ của ta. Nàng ta thay thế ơn cứu mạng của ta để gả cho Thái tử. Sau này, Cơ Lân lấy được linh dược từ chỗ Thái tử rồi giả chết thoát thân. Trước khi giả chết, nàng ta cảm thấy hổ thẹn nên cầu xin Thái tử cưới ta. Nàng ta nói ta và Thái tử vốn là lương duyên, nhất định sẽ nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Thế nhưng Thái tử nhìn vào gương mặt ta, trong lòng chỉ có oán và hận. Hắn oán ta còn sống, hận vì người chết không phải là ta. Cho dù ta đã chứng minh đó chỉ là một con hồ yêu, hắn cũng cho rằng ta đang lấy oán báo đức, vu khống Cơ Lân. Ta bị giam cầm nơi u cung, hương tiêu ngọc nát. Trọng sinh trở lại. Cơ Lân cầu xin Thái tử cưới ta. Lần này, ta nghiêm giọng từ chối: "Thần nữ đã hứa hôn với người khác rồi." 01 Trọng sinh vào ba ngày trước. Ta liền biết Đông Cung này không muốn đến cũng phải đến. Đông Cung vẫn như xưa, lầu các nguy nga, mái ngói chạm trổ tinh xảo. Ta chẳng còn tâm trí thưởng ngoạn, chỉ lẳng lặng đi theo cung nữ dẫn đường tiến về điện Minh Đức. Giống như kiếp trước, sau khi cho lui người hầu hạ, Cơ Lân nói thật với ta. Nàng ta tự xưng là hồ tiên, nói rằng việc mượn ơn nghĩa và dung mạo của ta để yêu đương với Thái tử thực sự là bất đắc dĩ. Những gì nàng ta muốn đều đã đạt được, nên nàng ta sẵn lòng trả lại mối nhân duyên vốn thuộc về ta. "Ngươi và Thái tử là lương duyên, nhất định sẽ nắm tay nhau đến đầu bạc răng long!" Nàng ta dịu dàng xin lỗi, nhưng lời nói lại ẩn chứa sự đe dọa: "Thân phận của ta dù ngươi có nói ra cũng chẳng ai tin đâu. Ta sẽ khiến Tiêu Cửu Uyên cưới ngươi. Chẳng phải ngươi thích hắn sao, gả cho hắn là đủ rồi mà." Ta nhìn Cơ Lân trước mắt, nhớ lại những gì từng đọc trong cổ tịch. Vạn vật tu hành đều chú trọng nhân quả báo ứng. Sở dĩ Cơ Lân nói thật giả lẫn lộn với ta một phần sự thật, lại để Thái tử Tiêu Cửu Uyên cưới ta, là vì nàng ta sợ rằng với tư cách là kẻ chủ mưu phá hoại nhân duyên vốn có của ta và Tiêu Cửu Uyên, nàng ta sẽ phải chịu báo ứng. Chỉ cần ta gả cho Tiêu Cửu Uyên thì coi như nhân duyên vẫn còn, việc tu hành của Cơ Lân sẽ không xảy ra sai sót. Thấy ta im lặng, nàng ta lẩm bẩm: "Thật phiền phức, đã bảo ngươi gả cho hắn rồi, còn làm bộ làm tịch cái gì? Chẳng lẽ còn muốn ta nói ra chuyện ngươi từng cứu mạng hắn sao? Nếu vậy thì làm sao ta lấy được 'Tình Nhân Lệ'? Hơn nữa Tiêu Cửu Uyên cũng chẳng tin đâu." Nàng ta nói một cách hiển nhiên như thể việc để Tiêu Cửu Uyên cưới ta là một mối hôn sự tốt mà nàng ta ban tặng cho ta, bắt ta phải quỳ xuống lạy lục cảm tạ. Nhưng thực sự là như vậy sao? Kiếp trước khi Cơ Lân cầu xin Tiêu Cửu Uyên cưới ta, hắn đã rơi lệ mà đồng ý. Sau đó Cơ Lân "bệnh qua đời", ta gả cho Tiêu Cửu Uyên. Đêm tân hôn, cuối cùng hắn cũng nhìn thẳng vào ta, nhưng chỉ một ánh mắt đã khiến hắn hận ta thấu xương. Gương mặt gần như đúc cùng một khuôn với Cơ Lân của ta luôn nhắc nhở hắn rằng người yêu của hắn đã chết, còn kẻ thế thân thì lại sống sờ sờ ra đó. "Rốt cuộc cũng chỉ là kẻ thế thân. Ngươi đã muốn thay thế A Lân đến vậy, tại sao không chết thay nàng ấy đi!" Những lời độc địa ấy như xé nát tâm can ta. Ta cứ ngỡ mình sẽ có cơ hội hóa giải mọi hiểu lầm, nhưng không ngờ ta lại chết thảm khốc đến thế. Bụng dưới chợt đau nhói, ta lắc đầu để tạm thời thoát khỏi những cơn ác mộng đó. Nếu ông trời đã thương xót cho ta sống lại một đời, ta sẽ không đi vào vết xe đổ nữa. Ta biết Tiêu Cửu Uyên đang ở ngay ngoài cửa, chỉ là tiếng chúng ta nói quá nhỏ nên hắn không nghe thấy. Vì vậy, ta lớn tiếng và kiên quyết nói: "Trắc phi nói đùa rồi, thần nữ đã hứa hôn với người khác." 02 "Cái gì? Không được, không được, ngươi nhất định phải gả cho Tiêu Cửu Uyên!" Cơ Lân trong lúc kích động đã gạt đổ chén trà. Đồ sứ vỡ tan tành, cửa bị đẩy mạnh ra, Tiêu Cửu Uyên với vẻ mặt lo lắng xông vào. "A Lân, nàng sao rồi!" Nghe thấy giọng nói của hắn, cơ thể ta run rẩy theo bản năng. Tiêu Cửu Uyên trong ký ức không còn là chàng thiếu niên tuấn tú đã cứu mạng ta năm xưa nữa. Sau khi kết hôn, ánh mắt hắn nhìn ta lạnh lẽo vô cùng, lời nói cũng độc địa vô cùng. Hắn là ác quỷ, là ác ma, là sự tồn tại mà cả đời này ta chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thấy sợ hãi và bài xích. Trên giường không chút ôn nhu, khi tình nồng ý đượm, hắn lại gọi ta là "A Lân", rồi lại chán ghét bịt miệng ta không cho ta phát ra tiếng động. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, sự căm hận hòa quyện cùng nỗi đau xác thịt, từng tấc một xâm chiếm và hủy hoại ta. Hồi tưởng đến đây, ta không kìm được mà cúi đầu, lùi lại phía sau. Phải tránh xa hắn ra, càng xa càng tốt! "Ngươi không biết Trắc phi đang không khỏe sao? Còn chọc nàng ấy tức giận! Cút!" Tiêu Cửu Uyên chẳng cần phân biệt trắng đen đã mở miệng quát mắng. Cơ Lân âm thầm nháy mắt với ta, bảo ta đừng manh động. Sau đó nàng ta tỏ vẻ yếu ớt ôm lấy cổ Tiêu Cửu Uyên: "A Uyên, đừng như vậy. Khương cô nương là người thiếp chọn cho chàng, sau khi thiếp chết, có nàng ấy chăm sóc chàng, thiếp cũng có thể yên lòng." Nghe vậy, Tiêu Cửu Uyên vô cùng đau đớn: "Ta không cần, A Lân, ta chỉ cần nàng thôi. Ta chỉ yêu mình nàng, từ lần đầu gặp gỡ đã trao trọn trái tim, sống chết không đổi." Một kẻ tàn bạo lạnh lùng như vậy mà cũng biết rơi lệ sao? Cái miệng vốn chỉ thốt ra những lời cay nghiệt kia cũng biết cầu xin sự thương xót ư? Hắn đỏ mắt, nước mắt giàn giụa. Cơ Lân vuốt tóc hắn, ánh mắt đầy vẻ bất lực: "Ngoan nào A Uyên. Chàng rồi sẽ thích Khương tiểu thư thôi, chúng ta có dung mạo giống nhau, vả lại nàng ấy cũng thích—" "Trắc phi, Thái tử!" Ta vội vàng ngắt lời Cơ Lân, "Thần nữ đối với Điện hạ không hề có ý đồ bất chính, hơn nữa thần nữ đã hứa hôn với người khác rồi." Việc xen vào giữa các quý nhân được coi là thất lễ, nhưng ta buộc phải làm vậy. Quả nhiên, Tiêu Cửu Uyên cau mày, hừ lạnh: "Nơi này đến lượt ngươi lên tiếng từ bao giờ?" Ta chỉ đành cúi đầu thấp hơn nữa. Nhưng dù sao, Tiêu Cửu Uyên cũng thuận theo lời ta mà nói tiếp: "A Lân, nàng ấy đã có hôn ước, ta làm sao cưới được. Chuyện này đừng nhắc lại nữa, nàng hãy tịnh dưỡng cho tốt, chúng ta đã hẹn sẽ cùng nhau bạc đầu giai lão." Nghe Tiêu Cửu Uyên nói xong, tâm trạng căng thẳng của ta mới hơi dịu xuống. Tảng đá trong lòng như được trút bỏ, ta hít một hơi thật sâu. Tốt quá rồi, không cần phải gả cho Tiêu Cửu Uyên nữa. Ta sẽ không bị nhốt vào địa cung u tối, cũng không bị chết đói. Tốt quá rồi, tốt quá rồi! Ta suýt chút nữa đã bật khóc vì vui sướng. Tuy nhiên, Cơ Lân lại quay đầu đi, thút thít khóc nhỏ. Vai nàng ta run lên bần bật như thể đang đau lòng lắm. "Nàng đừng khóc, đừng khóc!" Tiêu Cửu Uyên vội vàng dỗ dành. "Nàng muốn ta chết không nhắm mắt sao? Nàng đi đi, ta không bao giờ muốn gặp lại nàng nữa!" Trái tim Tiêu Cửu Uyên như tan nát, hắn ôm lấy nàng ta nói: "Ta cưới nàng ấy, cưới nàng ấy là được chứ gì!" Lời này như tiếng sét đánh ngang tai, khiến ta trời đất quay cuồng. Toàn thân ta lạnh toát như rơi vào hầm băng. Dường như ta lại trở về những ngày tháng trong địa cung. Sau khi kết hôn, vì không chịu nổi sự nhục nhã, ta đã nói với Tiêu Cửu Uyên rằng Cơ Lân thực chất là một con hồ yêu, đồng thời nhắc lại chính ta mới là người cứu hắn. Hắn lập tức nổi trận lôi đình, cho rằng ta đang bôi nhọ người hắn yêu nhất. "Ngươi muốn thay thế ơn cứu mạng của nàng ấy chưa đủ, còn muốn vu khống nàng ấy không phải con người sao? Thật là độc ác đến cực điểm!" Hắn sai người lôi ta vào địa cung để hối lỗi. Trong lúc bị kéo đi, y phục của ta bị rách nát, ta hoàn toàn không thể chống chọi với cái lạnh lẽo nơi đó. Ta đập cửa cầu cứu đến mức hai bàn tay máu chảy đầm đìa nhưng chẳng có ai đáp lại. Ta chỉ biết co rúm trong góc tối, ôm lấy chính mình để tìm hơi ấm. Ba ngày ba đêm không một giọt nước vào bụng. Ta đói vô cùng, đói đến mức phải cắn xé y phục để nhai lấy nhai để. Ký ức cuối cùng trước khi chết là bóng tối mịt mù và cái lạnh, cái đói không thể chống đỡ nổi. Dường như có ai đó đang chạy về phía ta, vội vã gọi tên ta. Nhưng tất cả đều không còn quan trọng nữa. Ta nghĩ, nếu vẫn phải gả cho Tiêu Cửu Uyên, ta thà chết ngay tại Đông Cung này còn hơn. 03 Tiêu Cửu Uyên dỗ dành Cơ Lân ngủ say. Hắn và ta người trước người sau bước ra khỏi điện Minh Đức. Đầu óc ta rối bời. Không phải ta chưa từng nghĩ đến việc vạch trần thân phận của Cơ Lân ngay lúc này, nhưng Tiêu Cửu Uyên sẽ không tin. Với tính cách của hắn, nếu ta làm vậy, hắn sẽ gán cho ta cái danh "dùng lời yêu ma mê hoặc lòng người" hoặc "đại bất kính". Không chỉ ta khó thoát tội chết mà phụ thân cũng sẽ bị liên lụy. Kiếp trước khi ta chết, phụ thân vẫn chưa hề hay biết. Cũng không biết sau đó ông ấy ra sao. Sau khi trọng sinh, ta âm thầm tìm kiếm những cao nhân dị sĩ để muốn hàng phục Cơ Lân. Nhưng những người đó đa phần là thuật sĩ giang hồ, chỉ giỏi làm giả. Ta mải suy nghĩ đến mức Tiêu Cửu Uyên đi phía trước dừng bước cũng không nhận ra, khiến ta đâm sầm vào lưng hắn. Mùi hương trầm quen thuộc xộc thẳng vào mũi.

Tóm tắt

Nữ chính trọng sinh về quá khứ, quyết tâm thoát khỏi kiếp nạn bị hồ yêu Cơ Lân mạo danh và cướp đoạt tình cảm của Thái tử. Kiếp trước, cô bị giam cầm chết đói. Lần này, cô dũng cảm từ chối hôn sự, tìm cách vạch trần âm mưu của hồ yêu, bảo vệ bản thân và gia đình.

  • • Trọng sinh thay đổi vận mệnh: nữ chính quyết tâm không lặp lại sai lầm kiếp trước.
  • • Mâu thuẫn căng thẳng giữa nữ chính, hồ yêu và Thái tử.
  • • Yếu tố huyền huyễn: hồ yêu tu hành, nhân quả báo ứng.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Gặp Gỡ Vãn Tình Thiên

Gặp Gỡ Vãn Tình Thiên

26 phút

Trọng sinh trước khi bị cháu trai vu khống

Trọng sinh trước khi bị cháu trai vu khống

17 phút

Trọng sinh sau khi tôi từ bỏ cả gia đình

Trọng sinh sau khi tôi từ bỏ cả gia đình

20 phút

Trọng sinh vào kỳ thi đại học, tôi phá tan vận mệnh để lội ngược dòng

Trọng sinh vào kỳ thi đại học, tôi phá tan vận mệnh để lội ngược dòng

28 phút

Câu hỏi thường gặp

Truyện có thuộc thể loại ngôn tình không?

Đây là truyện ngôn tình cổ đại xen yếu tố huyền huyễn, trọng sinh, với nhân vật nữ chính mạnh mẽ.

Nội dung chính của truyện là gì?

Nữ chính trọng sinh sau cái chết thảm khốc, cố gắng thay đổi số phận, từ chối hôn sự với Thái tử để tránh bị hồ yêu hãm hại.

Hồ yêu Cơ Lân có mục đích gì?

Cơ Lân mượn nhân duyên của nữ chính để lấy linh dược, sau đó muốn trả lại để tránh nhân quả, nhưng gây ra nhiều đau khổ.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.