Đừng chọc vào tôi, tôi sẽ phát điên đấy

Đừng chọc vào tôi, tôi sẽ phát điên đấy

Lãng mạnTâm lý

11.560 từ · 24 phút đọc

Ngày sinh nhật, tôi nhắm mắt lại ước một điều. Nào ngờ, khi mở mắt ra, người mẹ đột nhiên nghiêng người sang chắn trước mặt tôi, em gái thừa cơ thổi tắt nến của tôi. Tôi trực tiếp hất thẳng bánh kem vào mặt con bé. "Thổi, thổi, thổi mãi đi, bộ mày không sống nổi đến ngày sinh nhật của chính mình à?" Chưa kịp để em gái kịp khóc lóc om sòm. Tôi lập tức nằm vật xuống đất, bắt đầu bò một cách u ám, điên cuồng vò tóc, la hét, khóc lóc, chống đẩy, đi tới đi lui, gào khóc thảm thiết, bò lết vặn vẹo, trợn ngược mắt. Bố mẹ đều sững sờ! 01 Tôi tên Khương Tiểu Tiểu, tôi đã trọng sinh vào năm mười bốn tuổi. Tôi dùng ba chữ để tóm tắt kiếp trước của mình: "Bệnh thánh mẫu". Trước năm mười tuổi, tôi là một đứa trẻ bị bỏ lại quê nhà. Bố mẹ lên thành phố lập nghiệp, còn tôi ở quê cùng sống với ông bà nội. Ông bà muốn có cháu trai nên nhìn tôi không mấy thuận mắt. Trong những ngày tháng không cha, không mẹ, chẳng ai yêu thương, tôi không ngừng tự nhủ rằng phải lương thiện thì mới được mọi người yêu quý, phải biết lấy đức báo oán thì mới nhận được sự tôn trọng từ người khác. Năm mười tuổi, khi được bố mẹ đón lên thành phố, tôi đột nhiên phát hiện mình có một đứa em gái tám tuổi. Những năm tháng hoang đường sau đó đã chứng minh cho tôi một đạo lý: Nhịn một chút thì sóng yên biển lặng, nhưng lùi một bước thì sẽ bị lấn tới. Không ai có thể yêu thương một người ngay cả bản thân họ còn không biết tự yêu chính mình. 02 Hậu quả của việc đập bánh kem đương nhiên là bố xách tôi lên và tặng cho tôi một cái tát nảy lửa, ngay sau đó lại bị đánh cho một trận ra trò. Tôi vừa chịu đòn vừa gào khóc, trút hết mọi uất ức tích tụ bấy lâu nay: "Mọi người chỉ biết thiên vị em gái! Ba người các người mới là một gia đình, nếu đã vậy, tại sao lúc sinh con ra không bóp chết con luôn đi!" "Đánh chết con đi, đánh chết con rồi con đầu thai thì ba sẽ phải ngồi tù, kiếp sau con làm bố của ba, con cũng sẽ thiên vị, con sẽ thiên vị chết ba luôn, vừa sinh ra con sẽ vứt ba vào bồn cầu xả trôi đi!" Bố tôi tức đến mức như ác quỷ, gân xanh nổi đầy mặt. Mẹ nhìn tôi với ánh mắt thất vọng: "Sao con lại trở nên thế này." Nực cười thật, ánh mắt mẹ nhìn tôi lúc nào cũng là thất vọng, tôi đã miễn dịch rồi, thậm chí còn có thể đáp lại bằng một nụ cười kiểu "lần sau vẫn thế". Ngày hôm sau, tôi cố tình mặc một chiếc áo khoác dày cộm đến trường. Hiện tại đang là mùa thu, các bạn học đều mặc áo dài tay, chỉ riêng tôi thì bọc mình trong một lớp áo bông dày, ngồi trong lớp nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại. Giáo viên chủ nhiệm đi đến trước mặt tôi, yêu cầu tôi cởi áo ra vì nhìn thấy nhiều mồ hôi như vậy bà cảm thấy khó chịu. Tôi sụt sịt nhỏ tiếng, giả vờ bộ dạng cam chịu, từ từ cởi lớp áo khoác, để lộ cánh tay đầy những vết thương. Giáo viên chủ nhiệm lập tức báo cảnh sát ngay tại chỗ. Tôi thề rằng tôi sẽ học tập thật tốt để báo đáp đại ân đại đức của cô. 03 Nói đi cũng phải nói lại, đúng là trời giúp tôi. Bố tôi là công chức, một công việc cực kỳ coi trọng hình ảnh, nên tôi chẳng lo lắng chút nào về việc ông ấy sẽ vứt bỏ mình. Có lẽ cũng không thể đánh chết được tôi. Thứ tôi cầu xin chẳng qua chỉ là sự công bằng, nếu không ai cho, tôi sẽ tự giành lấy. 04 Cuối tuần, mẹ dẫn em gái đi trung tâm thương mại, còn tôi bị cấm túc, nhốt chặt trong nhà. Trước khi đi, bà bảo tôi hãy tự kiểm điểm lại xem dạo này mình đã làm những việc gì không bằng cầm thú. "Bố con hiện là phó cục trưởng, đang là giai đoạn quan trọng để thăng tiến, con có biết con có thể trở thành vết nhơ của ông ấy không? Biết con thế này, thà rằng mẹ đừng sinh con ra còn hơn." Mẹ nhăn mặt chán ghét. Em gái nấp sau lưng bà làm mặt quỷ với tôi. Tê liệt, hoàn toàn tê liệt. Tôi ngồi trong phòng một lát, chợt nhớ đến kiếp trước, tôi từng là một cô bé được tất cả mọi người khen ngợi. Họ vây quanh lấy thân xác tôi, uống máu tôi, ăn thịt tôi, ngang nhiên làm tổn thương tôi, cướp đi mọi thứ của tôi, rồi nói với tôi rằng: "Con đúng là một đứa trẻ ngoan." Có phải chăng, đứa trẻ không biết khóc sẽ không bao giờ có được kẹo ngọt? Nếu đúng là vậy, thì tôi không chỉ khóc đâu, tôi còn phải bò lết u ám, vò tóc, móc mũi, móc mắt, leo lên cây, làm như con khỉ kêu la, rồi nhảy xuống nước hét lớn. 05 Tôi giật lớp rèm cửa phòng ra, cắt thành từng sợi dài, thắt nút lại, một đầu buộc vào bệ cửa sổ, đầu kia buộc vào người mình. Nhà tôi ở tầng ba, không cao lắm, nhưng khoảnh khắc đứng trên bệ cửa sổ, tôi vẫn thấy hơi chóng mặt. Tôi cẩn thận bước ra một chân. Ngay lập tức, bên dưới vang lên tiếng la hét. "Cô bé ơi, cháu đang làm gì thế?" "Nguy hiểm quá, quay vào đi, quay vào đi!" Đây là khu tập thể của cơ quan nhà nước, nơi tôi lớn lên, và hôm nay Khương Tiểu Tiểu tôi đây sẽ khiến danh dự cả gia đình này tiêu tan. Tôi từ từ thả sợi dây xuống. Những người đang hoảng loạn định báo cảnh sát thì tôi đã lao xuống đất xong rồi. Người tôi muốn trả thù là bố mẹ, sao có thể lãng phí lực lượng cảnh sát được? "Chú dì yên tâm, con chỉ là bị nhốt trong nhà quá lâu nên ra ngoài hóng mát thôi ạ." Tôi nở một năng cười gượng gạo đầy kiên cường. 06 Tuy nhà tôi ở khu tập thể cơ quan, nhưng thực tế bố mẹ có rất nhiều căn hộ, từ biệt thự đến căn hộ cao cấp đều có đủ. Điều này phải kể từ bối cảnh gia đình phức tạp của tôi. Bố tôi là "phượng hoàng" bay lên từ vùng nông thôn, là sinh viên đại học duy nhất của làng thời đó, tốt nghiệp xong liền vào làm việc tại đơn vị, lăn lộn mười mấy năm giờ đã trở thành phó cục trưởng. Nhưng bố tôi muốn cả tiền lẫn quyền, nên ông ấy bắt mẹ phải nghỉ việc, lấy danh nghĩa là người kinh doanh. Con đường quan lộ thăng tiến vù vù, tài chính thì dồi dào, tiếc thay lại vướng phải đứa con gái như tôi. Coi như ông ấy xui xẻo đi, hừ. 07 Mọi người trong khu tập thể nể mặt bố nên không làm lớn chuyện, nhưng sau lưng đều bàn tán xôn xao. Bố lại đánh tôi thêm một trận nữa. Lần này là đánh thật sự muốn lấy mạng tôi luôn. Đang đánh dở chừng, tôi đột nhiên buông một câu: "Bố ơi, bố chưa ăn cơm ạ?" Bố sững người một lát. Ngay sau đó mặt ông đỏ bừng lên như một con nghé giận dữ, lao về phía tôi. Tôi nhanh như cắt né sang bên cạnh cửa sổ, mở toang cửa ra: "Cứu mạng với, bạo lực gia đình! Con sắp bị đánh chết rồi!" Mẹ hốt hoảng bịt miệng tôi kéo lại, sau đó đóng sầm cửa sổ lại. "Đánh chết con đi, ngày mai bố sẽ lên trang nhất, còn con xuống địa phủ. Tiêu đề con nghĩ sẵn cho bố luôn rồi đây: 'Sốc! Phó cục trưởng một đơn vị đêm khuya hành hạ con gái! Là sự băng hoại đạo đức hay nhân tính biến chất?'" Chỉ số thông minh của bố tôi rất cao, nếu không đã chẳng thể trở thành sinh viên đại học duy nhất của làng vào thời đó. Ông ấy buộc mình phải bình tĩnh lại, ngồi phịch xuống ghế sofa. "Nói đi, con quậy phá thế này là muốn cái gì?" Bố châm một điếu thuốc. "Dập thuốc đi ạ." Tôi nói. Tay ông run lên: "Cái đồ ranh con này, con dám..." "Nghĩ cho kỹ rồi hãy nói chuyện với con." Tôi khoanh tay, nhìn xuống ông đầy bề trên. "Con có tin là ta sẽ tống con vào bệnh viện tâm thần không?" Ông nghiến răng đe dọa tôi. Tôi cười lạnh một tiếng: "Đường đường là Khương phó cục trưởng, mà nuôi được đứa con gái là kẻ điên. Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con là kẻ điên thì bố cũng chẳng khác gì đâu. Hèn chi cả đời chỉ làm được phó cục trưởng, hóa ra là vì con gái ruột là một đứa điên." Ông ấn đầu thuốc vào gạt tàn: "Con có thể không phải con ta." Tôi nhìn ông bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Không thể nào, thật sự có người vĩ đại đến mức đi nuôi con cho người khác sao?" Ông sững lại, rồi cúân đầu xuống, không nói thêm lời nào nữa. "Khương Thiếu Khôn, bố phải tin rằng con cũng chẳng vui vẻ gì khi làm con của bố đâu, hay là chúng ta thỏa thuận ba điều nhé." 08 Vào năm tôi mười lăm tuổi, cuối cùng tôi đã thành công biến mình thành "nữ ma đầu" khiến cả nhà đều khiếp sợ. Có đôi khi em gái tranh đồ của tôi, mẹ sẽ giành lại rồi ném cho tôi, sau đó nói một câu: "Con giành đồ của em làm gì! Con muốn thì để mẹ mua cho." Không có tình yêu, nhưng cũng không có tổn thương, thế là đủ rồi. Một đêm nọ, Khương Hân Hân nói với tôi: "Chị ơi, em thấy tội nghiệp chị thật đấy, chị chống đối bố mẹ thì có ích gì đâu? Sau này tài sản gia đình chị sẽ chẳng được một xu nào hết." Tôi vẫn nhìn vào sách, chọn cách phớt lượn con bé. Nào ngờ con bé còn bắt đầu lên mặt: "Khương Tiểu Tiểu, chị giả vờ cái gì chứ? Em với bố mẹ là một gia đình ba người, nhà này không bao giờ chào đón chị đâu! Nếu chị biết điều thì biến đi, đợi đến khi chị trưởng thành, có lẽ em sẽ khuyên bố mẹ cho chị vài nghìn tệ đấy." Tôi cầm cuốn sách ném thẳng qua, trúng ngay giữa trán con bé. "Em gái!" Tôi gào lên xé lòng, "Em ơi sao em lại tự lấy sách đập vào đầu mình thế này!" "Nếu tôi thực sự phạm lỗi gì thì xin ông trời hãy trừng phạt tôi đi! Đừng làm hại đứa em vô tội của tôi! Sáng nay rõ ràng tôi chỉ uống sữa đậu nành, thậm chí chưa ăn một miếng mặn nào, thật là hành thiện tích đức mà!" Tôi gầm lên!

Tóm tắt

Khương Tiểu Tiểu trọng sinh về năm 14 tuổi, quyết tâm không làm 'bệnh thánh mẫu' nữa. Cô hất bánh kem vào mặt em gái, giả điên giả khùng, dùng vết thương do bố đánh để báo cảnh sát, leo cửa sổ thoát khỏi sự nhốt, cuối cùng đàm phán với bố mẹ bằng những câu nói sắc lạnh. Từ đó cô biến thành 'nữ ma đầu' khiến cả nhà khiếp sợ.

  • • Nữ chính trọng sinh, không ngại đối đầu với bố mẹ thiên vị em út.
  • • Hành động táo bạo: hất bánh kem, giả điên, leo cửa sổ, đàm phán bằng lý lẽ sắc bén.
  • • Biến từ 'bệnh thánh mẫu' thành 'nữ ma đầu', đem lại sự công bằng và tiếng nói riêng.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

30 phút

Trở lại ngày nữ sinh nghèo quỳ xuống cầu xin nhường thanh mai trúc mã

Trở lại ngày nữ sinh nghèo quỳ xuống cầu xin nhường thanh mai trúc mã

50 phút

Trùng sinh thập niên 70

Trùng sinh thập niên 70

32 phút

Trọng sinh rồi, tôi không cần đứa con trai vô ơn kia nữa

Trọng sinh rồi, tôi không cần đứa con trai vô ơn kia nữa

26 phút

Câu hỏi thường gặp

Tại sao nữ chính quyết tâm thay đổi sau khi trọng sinh?

Sau kiếp trống đầy thiệt thòi vì quá lương thiện và nhẫn nhịn, cô nhận ra không ai yêu người không biết tự yêu mình, nên chọn cách chống trả để giành công bằng.

Nữ chính đối phó với cú tát của bố như thế nào?

Cô mặc áo bông dày kín vết thương tới trường, rồi giả vờ cam chịu cởi áo, khiến giáo viên thấy vết đánh, lập tức báo cảnh sát.

Em gái có thái độ thế nào với nữ chính?

Luôn coi nữ chính là người thừa, cho rằng cô không được chia tài sản, thường khiêu khích và nói rằng gia đình ba người không chào đón cô.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.