
8.620 từ · 18 phút đọc
Cả lớp đều biết lớp trưởng thích tôi, chỉ có mình tôi là không biết. Chỉ vì giận tôi không cổ vũ cậu ta trên sân bóng rổ, cậu ta đã trực tiếp dùng quả bóng đập khiến tôi ngất xỉu. Đối diện với lời buộc tội của tôi, cậu ta khăng khăng phủ nhận việc mình cố ý đập ngất tôi. Ngược lại còn đổi trắng thay đen, ép tôi phải thừa nhận mình đã lỡ đem lòng yêu cậu ta sâu sắc. "Nếu không phải vì thích tôi, vậy tại sao cậu lại xuất hiện ở sân bóng rổ? Lại còn đứng ở một vị trí nổi bật như thế?" "Tôi còn chưa trách đầu cậu đập trúng bóng của tôi đâu, nếu cậu cứ nhất quyết đòi tôi bồi lỗi thì cũng không phải là không thể—" "Hay là, tôi lấy thân báo đáp nhé?" Nhìn gương mặt đáng ăn đòn kia của đối phương, tôi chợt đại ngộ. Hóa ra còn có thể làm thế này! Thế nên giây tiếp theo, tôi không chút do dự vớ ngay cuốn từ điển bên cạnh, nhắm thẳng đầu cậu ta mà nện một phát. Đối phương bị tôi đánh đến mức mặt mày ngơ ngác, tôi thì ôm miệng tỏ vẻ uất ức, rồi giơ tay lên bồi thêm phát nữa. "Tôi còn chưa trách đầu cậu đập trúng từ điển của tôi đâu, cậu dựa vào cái gì mà vu oan tôi đánh cậu!" "Nếu cậu cứ nhất quyết đòi tôi bồi lỗi thì cũng không phải là không thể—" "Hay là, tôi làm thêm phát nữa nhé?" 01 Xung quanh im phăng phắc. Những người bạn vừa rồi còn râm ran hóng hớt, lúc này tất cả đều như những con gà bị bóp nghẹt cổ. Vài giây sau, cả lớp nổ tung. "Lâm Vãn, cậu quá đáng lắm rồi đấy, vô duyên vô cớ sao cậu lại đánh người!" "Đúng thế! Chẳng qua chỉ là đùa với cậu vài câu thôi mà? Sao cậu nhỏ mọn vậy? Chu Thần đối xử với cậu đặc biệt thế nào cơ chứ!" "Phụ bạc tình cảm của người khác, cậu sẽ gặp báo ứng đấy!" Tiếng xì xào bàn tán ồn ào khiến đầu óc tôi đau nhức. Thích? Đặc biệt? Dừng lại, dừng lại ngay! Những lời vô lý đến mức này rốt cuộc là theo trạng thái tinh thần thế nào mà lọt được vào tai tôi vậy? Phải biết rằng tôi mới chuyển đến ngôi trường này vỏn vạn hai tháng. Trong hai tháng qua, tên ngốc Chu Thần kia cậy vào thân phận lớp trưởng, cố tình cầm đầu bắt nạt tôi, khiến tôi bị bạn bè trong lớp cô lập, cho đến tận bây giờ, nếu không có sự cho phép của cậu ta thì chẳng ai dám đứng lại nói chuyện riêng với tôi cả. Cũng chính vì thế, bài tập mỗi môn tôi nộp lên đều không ai dám thu, đành phải đưa cho cậu ta, rồi nhờ cậu ta chuyển cho lớp phó học tập. Đã rất nhiều lần cậu ta cố tình giấu bài của tôi đi, khiến giáo viên tưởng tôi không làm bài và lôi tôi ra phạt đứng một mình. Tôi hận không thể giết chết cậu ta! Thế mà, các người nói với tôi là Chu Thần thích tôi? Đừng có buồn nôn nữa được không! Tôi hít một hơi thật sâu, đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt khóa chặt vào Chu Thần đang nhe răng trợn mắt, vẻ mặt tỏ ra chấn động đầy khoa trương: "Trời ạ Chu Thần! Cậu thích tôi sao?!" "Nói láo! Tôi mà thích cậu á?" Chu Thảng như một con mèo bị giẫm phải đuôi, ngay lập tức xù lông lên. Gương mặt khá điển trai kia đỏ bừng lên, gần như gào thét: "Lâm Vãn, cậu đừng có nằm mơ giữa ban ngày! Sao tôi có thể thích loại người như... cái loại người như cậu được!" Loại người như tôi? Tôi là loại người nào? Tôi là mẹ cậu đấy! "Này, mọi người nghe thấy rồi đó. Cậu ta nói cậu ta không thích tôi." Tôi lập tức quay sang nhìn cô bạn tóc ngắn vừa hét to nhất, người suýt chút nữa đã phun cả nước miếng vào mặt tôi, hai tay dang ra, biểu cảm vô tội và thản nhiên: "Thật trùng hợp, tôi cũng chẳng thích cậu ta." "Không chỉ không thích, mà tôi còn thấy khá ghét cậu ta đấy." Nói đoạn tôi khựng lại một chút, trước khi mọi người kịp phản ứng, tôi nói với tốc độ cực nhanh, rõ ràng mồn một: "Dù sao thì ai mà thèm thích một kẻ ngày nào cũng như con ruồi cứ vo ve bên tai, mở miệng ra là như vừa móc từ hố phân chưa súc miệng xong, khiến người ta muốn bay lên trời vì buồn nôn cơ chứ." "Đôi khi tôi thực sự nghi ngờ, lúc bố mẹ cậu ta sinh cậu ta ra, có phải đã đem não cho chó ăn mất rồi không, nếu không thì đầu óc một người bình thường sao có thể chứa đầy thứ nước cống thối rữa như vậy được?" Một màn phản đòn mượt mà, lưu loát, chẳng cần lấy hơi. Tiếng hít khí lạnh xung quanh vang lên liên tiếp. Mặt Chu Thần chuyển từ đỏ sang xanh, rồi từ xanh sang trắng, phong phú như một bảng pha màu. Giận hả? Tôi làm cho cậu tức chết luôn! Tôi làm cho cậu nôn thốc nôn tháo luôn! Ai bảo cậu vô duyên vô cớ lấy bóng rổ đập tôi! Bà đây lớn ngần này rồi chưa từng phải chịu uất ức thế này. Trước đây là vì tôi mới chuyển từ thành phố H tới, không muốn gây chuyện, lại thêm vừa cãi nhau với bố mẹ nên bị cắt tiền tiêu vặt, thế nên mới phải nhẫn nhục chịu đựng. Cậu thì hay rồi! Cứ tưởng bà đây không đánh trả là dễ bắt nạt hả! Từ nhỏ đến lớn, ai từng tiếp xúc với tôi mà chẳng biết Lâm Vãn này thù dai nhất! Thôi thì hôm nay, thù mới nợ cũ tính luôn một thể! Lồng ngực cậu ta phập phâng dữ dội, ngón tay chỉ vào tôi run bần bật như mắc bệnh Parkinson. "Lâm Vãn, cậu... cậu..." "Cậu giỏi lắm!" Dường như bị màn mắng nhiếc này làm cho không còn sức phản kháng, cậu ta thấy mất mặt, trừng mắt nhìn tôi một cái đầy hung dữ rồi định xông ra khỏi đám đông. Nhưng lại bị tôi chặn lại. "Đứng lại!" Tôi quát lớn. Bước chân Chu Thần khựng lại, bóng lưng cứng đờ. Một lát sau, cậu ta chậm rãi quay người lại, vẻ đắc ý ghê tởm trên mặt đã trở về. Cậu ta hắng giọng, dùng cái tông giọng như đang ban ơn nói: "Sao nào? Hối hận rồi à?" "Lâm Vãn, tôi biết ngay mà, cậu thích tôi nên mới không dám nói ra." "Thôi được rồi, chỉ cần bây giờ cậu thành thật xin lỗi tôi một tiếng, tôi sẽ tha thứ cho sự lỡ lời vừa rồi của cậu, thấy thế nào?" Tôi nhìn cậu ta, như đang nhìn một đống rác không thể tái chế. "Cậu bị ngốc à?" Tôi chân thành hỏi lại. "Bảo cậu đừng đi là vì tôi muốn báo cảnh sát." Tôi rút điện thoại ra, chuẩn bị bấm số, vừa thao tác vừa không quên khinh bỉ cậu ta: "Cậu cố tình dùng bóng rổ đập ngất tôi, đây gọi là tội cố ý gây thương tích, hiểu không? Kẻ lọt lưới giáo dục chín năm, cậu mù luật à?" Thấy tôi thực sự muốn báo cảnh sát, sắc mặt Chu Thần biến đổi đột ngột. Cậu ta lao tới, nhanh chóng giật lấy điện thoại của tôi với tốc độ đáng kinh ngạc. "Báo cảnh sát cái gì! Ai cố ý gây thương tích cơ chứ?" "Rõ ràng là tự cậu cố tình đứng ở vị trí nổi bật như thế để thu hút sự chú ý của tôi. Tôi hiểu mà~ chiêu trò lạt mềm buộc chặt, mấy cái trò rẻ tiền này tôi thấy nhiều rồi!" Cậu ta nắm chặt điện thoại của tôi như cầm được một lá cờ chiến thắng, giọng điệu càng thêm ngang ngược. "Trả lại điện thoại cho tôi." Tôi sa sầm mặt mày. "Trả cậu? Được thôi!" Chu Thần nhếch mép cười đầy vẻ tự mãn, giơ cao điện thoại lên lắc lắc. "Cậu nũng nịu với tôi một câu, nói lời gì đó dễ nghe đi, rồi chuyện này coi như qua." "Tôi cũng sẽ không tính toán chuyện cậu đánh tôi nữa, thấy thế nào?" Hành động này của Chu Thần nếu nói nhẹ nhàng thì là "trêu ghẹo"... Nhẹ nhàng cái con khỉ! Cậu ta rõ ràng là đang giở trò lưu manh! Đám nam sinh trong lớp vốn lấy cậu ta làm trung tâm lại bắt đầu hùa theo xem náo nhiệt: "Hê hê hê! Anh Thần đang phát phúc lợi cho cả lớp kìa!" "Anh Thần đỉnh thật! Phải là anh mới biết cách chứ!" "Lâm Vãn, nói mau đi! Chẳng qua chỉ là nũng nịu thôi mà! Đây không phải sở trường của con gái các cậu sao?" Mấy bạn nữ có phần lý trí trong lớp không chịu nổi nữa, lên tiếng bảo họ đừng làm quá. Tôi nhìn chằm chằm cậu ta, nghiến răng ken két, rít qua kẽ răng mấy chữ: "Cậu muốn nghe lời gì dễ nghe?" Chu Thần toe toét cười, vẻ mặt dầu mỡ đến mức có thể đem đi xào rau luôn được: "Đơn giản thôi." "Cậu, dùng giọng nũng nịu, gọi tôi một tiếng 'anh ơi', rồi làm vẻ đáng thương nói là 'anh ơi em biết lỗi rồi, trả điện thoại cho em đi mà'." Cậu ta khựng lại, ánh mắt trở nên bỉ ổi và hạ lưu. "Hôm đó tôi nhìn thấy rõ mồn một nhé, ở cái cổng phụ phía sau trường, cậu đối diện với người đàn ông lái xe sang kia, chẳng phải cũng nũng nịu như vậy sao?" "Xong rồi người ta còn đưa cho cậu một chiếc thẻ nữa, đừng có mà bảo là không có chuyện này." Vừa nói cậu ta vừa rút điện thoại của mình ra, cao giọng tuyên bố trước cả lớp: "Mọi người không thấy đâu! Lúc đó dáng vẻ và giọng nói của cô ấy... lẳng lơ cực kỳ! Tôi còn có video làm bằng chứng đây này!" 02 "Oa! Thật hay giả vậy!" "Anh Thần, gửi vào nhóm đi! Gửi vào nhóm cho mọi người cùng xem!" "Lâm Vãn, không ngờ nhìn cậu có vẻ là con ngoan trò giỏi, mà thực chất bên trong lại là loại người như thế!" Những lời dơ bẩn như nước bẩn tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi sững sờ. Sau khi chuyển đến ngôi trường này, bố mẹ đã mua cho tôi một căn hộ nhỏ gần trường, vì rất gần nên phần lớn thời gian tôi đều tự đi bộ về nhà. Ngày hôm đó là vì ông bà nội ở nhà cũ lâu ngày không gặp tôi, muốn cùng tôi ăn bữa cơm tối, lại đúng lúc anh trai tôi làm việc ở công ty gần đây, sau khi tan làm đã tiện đường đón tôi. Còn về chuyện nũng nịu, đó là vì sau khi cãi nhau với bố mẹ bị cắt bớt tiền tiêu vặt, số tiền mỗi tháng hoàn toàn không đủ dùng, nên tôi mới phải cầu xin anh trai cho tôi dùng ké thẻ phụ của anh ấy. Ơ? Không đúng! Nghĩ đến đây tôi nhíu mày.