
8.145 từ · 17 phút đọc
Đích tỷ thân là Thái tử phi, lại tư thông với thị vệ. Nàng ta trở về nhà đẻ sinh hạ một đứa con, nhưng lại ở trước mặt vị hôn phu của ta mà khóc lóc thảm thiết: "Thực không dám giấu, muội muội không giữ nữ đức, cùng người khác lén lút vụng trộm rồi sinh hạ một đứa con..." Vị hôn phu vì thế mà từ hôn, ta cũng trở thành kẻ dâm phụ bị cả kinh thành phỉ nhổ. Cha nương để ngồi thực chuyện này, thậm chí còn canh đêm trói ta lại để đem đi dìm lồng heo. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về thời điểm đích tỷ vừa mới sinh con. 01 Theo một tiếng trẻ con khóc chào đời, đích tỷ của ta mỉm cười, nhưng cả nhà lại khóc ròng. "Con của ta ơi! Sao con phải khổ thế này?!" Đích mẫu ôm lấy đứa bé, nhìn đích tỷ đang mồ hôi nhễ nhại, yếu ớt vô cùng trên giường mà gào khóc thảm thiết. Cha ta cũng lau nước mắt: "Con đã là Thái tử phi tôn quý vô ngần rồi! Tại sao còn phải tư thông với người khác?! Con để ta biết ăn nói thế nào với Thái tử đang trấn giữ biên cương đây?!" Tô Thục Nhi cắn môi, cười rất ngọt ngào. "Con dù là Thái tử phi thì đã sao? Thái tử đi trấn thủ quan ải, một năm khó lòng gặp mặt!" "Nếu không phải Trương Xuân hết lòng chăm sóc con, nỗi khổ cực của kiếp góa bụa này, làm sao cha nương có thể hiểu được?!" "Con không quan tâm, đứa trẻ này dù sao cũng đã sinh ra rồi, cho dù đây là tai họa diệt môn, chúng ta cũng cùng nhau gánh vác!" Cha và đích mẫu đều thở dài một tiếng đầy não nề. "Thật là tạo nghiệp mà!" "Đứa bé này, ta có chết cũng không thể để các người đưa nó đi!" Đột nhiên, ánh mắt Tô Thục Nhi quét mạnh về phía ta, khóe miệng khẽ nhếch lên. "Cha, nương, hay là cứ nói đứa trẻ này là do Tô Tĩnh An sinh ra đi! Dù sao muội ấy cũng chưa thành hôn, cho dù có là sinh con trước khi cưới thì cùng lắm chỉ là danh tiếng không tốt, ít nhất gia đình chúng ta sẽ không bị xử trảm cả nhà!" Ta cười lạnh trong lòng. Diễn biến sự việc vẫn y hệt như kiếp trước. Nàng ta muốn đổ tội tư thông lên đầu ta, bản thân tận hưởng sự khoái lạc, còn để ta phải chịu cảnh dìm lồng heo. "Đây cũng là một cách." Trong mắt cha ta đột nhiên lóe lên một tia sáng, đích mẫu lại càng hận không thể trói ta ngay lập tức, khua chiêng múa trống tuyên cáo sự "dâm đãng" của ta. Mọi người đều nhìn chằm chằm vào ta, dường như đang chờ đợi câu trả lời. Nhưng bất kể ta trả lời thế nào, hay là không trả lời, xem ra cũng chẳng có gì khác biệt. Đúng lúc này, gia đinh bên ngoài vào thông báo. "Chủ quân, phu nhân! Nhị công tử của Vĩnh Ninh Hầu phủ tới rồi!" Khóe miệng Tô Thục Nhi không kìm được mà nhếch lên. "Mau! Mời người vào!" 02 Sức khỏe của Tô Thục Nhi vốn rất tốt, thân hình đầy đặn, hồng hào rạng rỡ. Dù sao nàng ta cũng là do đích mẫu và cha ta nuông chiều từ nhỏ, tuy vừa mới trải qua sinh nở nhưng chỉ nghỉ ngơi chừng một nén nhang là có thể ngồi dậy được rồi. "Trang điểm đậm lên một chút cho ta, để bổ sung khí sắc." "Đúng, bên trái tô thêm chút phấn hồng nữa." Đợi đến khi nàng ta sửa soạn xong xuôi chuẩn bị ra tiền sảnh, đích mẫu và cha ta lại khóa chặt cửa nhốt ta ở bên trong. "Nhị công tử là vị hôn phu của con, kỳ hôn lễ sắp tới rồi, không tiện gặp mặt hắn, con cứ ở yên trong này đi!" Chẳng đợi ta kịp lên tiếng, ta đã nghe thấy tiếng khóa cửa bên ngoài. "Các ngươi cứ canh giữ ở đây cho tốt, không được để nó ra ngoài!" Ba người họ bỏ đi. Ta biết, họ đã đến tiền sảnh để nói với vị hôn phu của ta rằng ta chưa cưới đã có con, thật là làm nhục môn phong, cuộc hôn nhân này coi như chấm dứt. Chỉ cần ta không xuất hiện, dựa vào việc ba người cùng nói một lời, họ cũng có thể thành công ngồi thực chuyện này. Kiếp trước, ta ở đây liều mạng đập cửa nhưng chẳng ai chịu thả ta ra, chỉ có thể trân trối nhìn họ hủy hoại tất cả mọi thứ của ta, thậm chí còn đoạt đi mạng sống của ta. Kiếp này, ta sẽ không ngồi chờ chết nữa! Những gì họ nợ ta, ta sẽ khiến họ phải trả lại toàn bộ! Ánh mắt ta hướng về đứa trẻ đang ngủ say trong tã lót, nhìn kỹ khuôn mặt đen nhẻm và nhăn nheo kia, khóe miệng ta khẽ nhếch lên. Ta đập cửa thật mạnh. "Đứa con của Tô Thục Nhi đang ở trong tay ta, các người mau thả ta ra! Nếu không chịu, ta sẽ bóp chết nó!" "Các người cũng biết Tô Thục Nhi là hạng người gì rồi đó, nếu đứa bé mà chết, các người cũng chẳng sống nổi đâu!" "Bây giờ thả ta ra, cha và đích mẫu có oán khí gì thì cứ trút lên đầu ta, sẽ không trách tội các người." "Có thả ta ra không? Thời gian để các người suy nghĩ không còn nhiều đâu!" 03 Nói đi cũng phải nói lại, ta quả thực ứng nghiệm với câu nói: Người hiền bị bắt nạt, ngựa lành bị cưỡi lên. Từ khi sinh ra, ta đã mất mẹ ruột. Lớn lên dưới tay một đích mẫu vừa đố kỵ vừa độc ác, hành trình gian nan của ta không cần phải nói cũng rõ. Ta luôn hạ thấp sự đe dọa của bản thân xuống mức tối thiểu, đối đãi với bất kỳ ai cũng giữ một trái tim lương thiện, bởi vì người mẹ quá cố đã từng dạy ta rằng: lòng phòng bị không thể không có, nhưng lòng hại người thì tuyệt đối không nên có. Vì vậy, ta chưa từng làm tổn thương bất kỳ ai. Tất nhiên, thân phận và bối cảnh của ta cũng không cho phép ta gây tổn thương cho bất kỳ ai. Thế nên, ngay cả khi họ đang thực hiện những việc muốn đẩy ta vào vạn kiếp bất phục, mà họ vẫn dám để ta ở cùng một phòng với đứa trẻ. Chẳng biết là họ đã quên, hay là cảm thấy ta quá dễ bắt nạt. Kiếp trước, tuy có nóng lòng nhưng ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ra tay với đứa trẻ vô tội này. Nhưng kiếp này, vô tội hay không vô tội, ta mới chính là người vô tội nhất! Ta không hề nói đùa, đám nha hoàn bên ngoài cũng cảm nhận được điều đó. Họ khuyên nhủ ta hồi lâu: "Nhị tiểu thư, xin người đừng làm khó nô tỳ, có được không?" Ta hừ lạnh một tiếng. "Ngày thường các ngươi dựa thế chủ nhà mà bắt nạt ta không ít, các ngươi khó xử hay không thì liên quan gì đến ta?" "Một là các ngươi chuẩn bị tinh thần để đích tiểu thư tính món thù mất con lên đầu các ngươi, hai là thả ta ra!" Nói xong, ta vỗ mạnh vào đứa bé trong lòng. Nó lập tức khóc ré lên. Nha hoàn ngoài cửa hết cách, đành mặt cắt không còn giọt máu mà mở cửa cho ta ra. Khi ta chạy tới chính đường, vừa hay nhìn thấy đích tỷ đang khóc lóc thảm thiết như hoa lê gặp mưa. "Nhị công tử, chúng ta cũng thật sự bất lực! Ai ngờ muội muội này của ta thiên tính phóng đãng, đã có hôn ước với một nam nhi đức tài vẹn toàn như ngài mà vẫn không giữ được sự trong sạch..." "Gia đình chúng ta đời đời đều mang lòng từ bi, đứa trẻ này thực không nỡ bóp chết, nhưng chúng ta nhất định sẽ đem nó đi dìm lồng heo để cho ngài một lời giải thích! Cũng là để trả lại sự thanh bạch cho Tô gia chúng ta!" Cha ta càng thở ngắn than dài. "Chuyện này cuối cùng vẫn là do chúng ta có lỗi với ngài. Nhị công tử, sau này nếu ngài có việc gì cần dùng đến chúng ta, cứ việc lên tiếng!" Đích mẫu lắc đầu: "Dù sao cũng là đứa trẻ sinh ra từ bụng tiểu thiếp, dù chúng ta có giáo dưỡng thế nào đi nữa, cũng không dạy nổi cái thói làm người của đích tiểu thư kia!" Vị hôn phu của ta nhìn mọi chuyện trước mắt với vẻ không thể tin nổi. "Ta không tin! Tĩnh An tuyệt đối không phải hạng người như vậy!" Sống mũi ta cay cay. Trước khi Tô Thục Nhi kịp mở miệng, ta đã lớn tiếng nói: "Nghiệt chướng này không phải do ta sinh ra!" "Tô Thục Nhi, lúc ngươi vụng trộm sao không nghĩ tới có ngày hôm nay? Đến khi chuyện bại lộ mới tìm ta làm vật thế thân, thì quá muộn rồi!" 04 Mấy người họ nghe tiếng liền nhìn về phía này. Ba người Tô gia đều giật mình kinh hãi. Duy chỉ có Mộ Dung Chương là như trút được gánh nặng mà chạy lại gần. "Tĩnh An, rốt cuộc là chuyện thế nào?" Ta nhìn chằm chằm Tô Thục Nhi, cười như không cười. "Chẳng phải các người nói đứa trẻ này là nghiệt chủng do ta sinh ra sao?" "Được thôi, nếu ta đã làm sai chuyện, vậy ta sẽ đập chết đứa trẻ này trước, sau đó treo cổ ngay cửa phủ để trả lại sự thanh bạch cho Tô gia các người!" Nói xong, ta lạnh lùng giơ cao đứa bé lên, làm bộ như sắp ném mạnh xuống đất. "Á!" Một tiếng hét xé lòng vang lên. "Tô Tĩnh An! Ngươi dám giết con của ta, ta sẽ băm ngươi thành vạn mảnh!" Ta biết, tình cảm của Tô Thục Nhi dành cho Trương Xuân không hề bình thường. Trương Xuân có dung mạo tuấn tú, miệng lưỡi lại khéo léo lấy lòng phụ nữ. Nếu không phải thực sự chiếm được trái tim Tô Thục Nhi, làm sao hắn có thể khiến đích nữ của đường đường là Thái phó chấp nhận mang tội giết người để sinh con chứ? Với Tô Thục Nhi, đứa trẻ này còn quan trọng hơn cả mạng sống của nàng ta. Theo tiếng hét xé trời kia, ta dừng tay, chân tướng cũng theo đó mà sáng tỏ. Ánh mắt lạnh lùng của Mộ Dung Chương quét qua người họ. "Hóa ra, hóa ra các người lại độc ác đến thế!" "Tô Thục Nhi làm sai chuyện, vậy mà dám để Tĩnh An phải gánh chịu hậu quả?" "Thật là lòng lang dạ thú, làm ta mở mang tầm mắt!"