
10.058 từ · 21 phút đọc
Một ngày trước kỳ thi đại học, thanh mai trúc mã của tôi đã cố tình tìm người đánh gãy tay phải của tôi. Sau đó, hắn bưng một chiếc bánh kem xoài đặt trước mặt tôi: "Hứa Nặc cá cược với tôi, nói rằng nếu cô ấy thi đỗ thủ khoa tỉnh thì sẽ đồng ý làm bạn gái tôi." "Cậu luôn thi tốt hơn cô ấy, nhưng tính cậu quật cường, tôi biết chắc chắn không thể thuyết phục cậu khống chế điểm số, nên mới phải dùng hạ sách này." "Cậu đừng giận nữa, tôi chỉ chơi cùng cô ấy ba tháng thôi, ba tháng sau tôi sẽ đá cô ấy để cùng cậu học lại, được không?" "Tôi thậm chí đã vì cậu mà nộp giấy trắng rồi đấy." Nhìn chiếc bánh kem, tôi đột nhiên cảm thấy, có những tình cảm, đúng là tôi có thể buông bỏ được rồi. Hắn quên mất một điều. Tôi bị dị ứng xoài. Và hắn càng quên mất rằng, tôi bẩm sinh là người thuận tay trái, hồi nhỏ vì muốn luyện chữ cùng hắn, tôi mới tập đổi sang dùng tay phải. 01 Tôi kéo lê cánh tay đang bó bột ngồi trong đồn cảnh sát, đến tận bây giờ mồ hôi lạnh trên người vẫn chưa tan hết. Đánh gãy tay phải của tôi ngay trước ngày thi đại học, rốt cuộc là ai có thâm thù đại hận với tôi đến thế? "Em Trình Thanh Dục, đã tra ra rồi, mấy tên du côn kia đều nói chuyện này có liên quan đến một người tên Lục Minh, chúng tôi đang cho đồng nghiệp đi liên lạc với cậu ta." Khi nghe thấy hai chữ Lục Minh, con ngươi tôi run lên, trái tim như lỡ mất một nhịp. Tôi cố gắng kiềm chế giọng nói đang run rẩy: "Ai cơ?" "Lục Minh, giữa hai em có hiềm khích gì sao?" Đầu óc tôi ong lên một tiếng, phản ứng đầu tiên là cảnh sát đã nhầm. Nhưng khi định hỏi lại lần nữa, nhìn thấy sự khẳng định trong mắt viên cảnh sát, tôi đành nuốt lời định nói vào trong. Lục Minh là thanh mai trúc mã lớn lên cùng tôi từ nhỏ. Lịch sử trò chuyện của hai chúng tôi vẫn còn dừng lại ở dòng tin nhắn hắn đột ngột gửi cho tôi vào rạng sáng hôm qua: "Thanh Dục, năm sau dù ở đâu, tớ cũng sẽ ở bên cậu." Tôi cứ ngỡ là đêm khuya hắn lên cơn sến súa, nhưng tại sao đến hôm nay mọi chuyện lại thành ra thế này? Tôi chết lặng lắc đầu, rút đơn kiện. Có những lời, tôi phải đích thân đi hỏi hắn. Tay đau, mà lòng còn đau hơn. Lục Minh là hàng xóm của tôi, cùng nhau lớn lên, và là thanh mai trúc mã của tôi. Vốn dĩ hai đứa cực kỳ thân thiết, ngày ngày quấn lấy tôi đòi cùng lên một thành phố học đại học, vậy mà vào cái tháng sát kỳ thi đại học này, hắn bỗng nhiên lại thích cô nàng chuyển trường xếp thứ hai toàn khối - Hứa Nặc. Lần có kết quả thi thử lần ba, tôi vẫn giữ vững vị trí đứng đầu như thường lệ. Hứa Nặc nhìn chằm chằm vào bài thi của tôi đến ngẩn người, một lúc sau bỗng dưng buông ra một câu lạnh lẽo: "Cậu học giỏi thật đấy, giá mà ngày thi đại học tay cậu bị gãy một cách khó hiểu thì tốt biết mấy." Lúc đó tôi nghe xong mà nổi hết cả da gà, cảnh giác hỏi lại: "Ý cậu là gì?" "Hì hì, đùa chút thôi mà." Nhưng vào đúng ngày trước kỳ thi đại học, trò đùa ấy đã hiện thực hóa một cách đầy trớ trêu. Tôi không tin Lục Minh vì Hứa Nặc mà lại có thể làm ra loại chuyện phạm pháp như thế này. Nhưng nhìn cánh tay phải đang bó bột kia, lý trí lại bảo tôi rằng, tất cả rất có thể chính là sự thật. Mọi tình nghĩa đều kết thúc đột ngột ngay tại khoảnh khắc này. Tôi về nhà, đi thẳng đến bàn học, dùng tay trái cầm bút lên. Đã quá lâu không dùng tay trái viết chữ, dẫn đến việc Lục Minh hoàn toàn quên mất tôi thuận tay trái. Cũng thật may là hắn đã quên tôi thuận tay trái. Tương lai của tôi, không thể bị hủy hoại trên người bọn họ. Sáng hôm sau, tôi có mặt tại phòng thi đúng giờ. Tôi lặng lẽ đứng đợi bên ngoài phòng thi, nhưng tai lại nghe thấy tiếng của Hứa Nặc. Cô ta kinh ngạc thốt lên: "Thanh Dục! Trời ơi sao tay cậu lại bó bột thế kia, thế này mà cũng thi được sao?" Liếc mắt nhìn sang, vẻ mặt Hứa Nặc đầy sự tiếc nuối, nhưng tôi không hề bỏ lỡ sự đắc ý ẩn giấu trong đáy mắt cô ta: "Trình Thanh Dục, cậu đến cầm bút còn không nổi chắc... Chẳng lẽ định nộp giấy trắng để làm mất mặt trường sao?" "Hay là cậu đợi thêm một năm nữa thi đi? Không nỡ từ bỏ vị trí đứng nhất khối một lần đâu nhỉ?" Dù phải chấp nhận sự thật tay phải đã gãy, nhưng lúc này một ngọn lửa giận vẫn xộc thẳng lên đỉnh đầu tôi. "Tay tôi bị thương thì đã sao?" "Yên tâm đi, thi đứng nhất bao nhiêu năm nay rồi, kỳ thi đại học này tôi cũng không làm hỏng chuyện đâu, cậu cứ ngồi yên vị trí hạng nhì vạn năm của cậu đi là được." Nụ cười của Hứa Nặc cứng đờ trong chốc lát. "Trình Thanh Dục, tôi có lòng tốt quan tâm cậu, sao cậu có thể mỉa mai tôi như thế?" "Nghe nói các thầy cô đều gửi gắm hy vọng vào kỳ thi Thanh Bắc của trường mình lên người cậu, tôi chỉ sợ cậu làm mọi người thất vọng thôi mà." Chưa đợi tôi kịp nói gì, Hứa Nặc bỗng nhiên như bị ai đó tông trúng. Cô ta kêu "Á" một tiếng rồi lao về phía tay phải của tôi. Theo bản năng, tôi né tránh vì ghét bỏ, nhưng thứ trong bình giữ nhiệt của cô ta lại đổ hết lên tay trái của tôi. "A!" 02 Tôi đau đến mức hét lên thành tiếng, tay trái như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Phản ứng đầu tiên là muốn hất văng thứ nóng rẫy kia đi, nhưng ngặt nỗi trong bình giữ nhiệt lại chứa một thứ chất lỏng dính dấp. Vừa buồn nôn vừa nóng bỏng, cứ như đang bám chặt lấy tay tôi. "Ôi chao, xin lỗi xin lỗi, đều tại lúc nãy tôi bị người ta tông trúng." Đầu óc tôi đau nhức vì tức giận, nhưng cũng biết việc cấp bách là phải đi xối nước lạnh ngay lập tức. Nhưng phòng thi vốn đã đông đúc chật chội, Hứa Nặc còn cố tình chặn đường tôi. "Phải làm sao đây, trong bình của tôi là bột kiều mạch, vốn dĩ tôi mang theo vì sợ mình sẽ đói đến đau dạ dày." "Xin lỗi nhé Trình Thanh Dục, tôi... tôi... tôi lau sạch cho cậu ngay đây." Lớp da thịt vừa bị bỏng vốn đã rất mỏng manh, vậy mà cô ta lại nắm lấy tay tôi, dùng ống tay áo thô ráp chà xát mạnh bạo lên vết thương. "Cút đi cho tôi!!!" Vừa giận vừa đau, tôi vung tay trái định tát thẳng vào mặt cô ta. "Hứa Nặc, cậu rõ ràng là cố ý!" Nhưng cái tát đang giơ cao lại không thể hạ xuống được. Có người đã giữ chặt lấy tay tôi. Quay đầu nhìn lại, là Lục Minh. Chân mày hắn nhíu chặt, trong mắt tràn đầy vẻ chấn kinh và không thể tin nổi. "Trình Thanh Dục, hôm nay là ngày trọng đại của kỳ thi đại học, cậu dám đánh người, cậu điên rồi sao?" "Vạn nhất ảnh hưởng đến việc thi cử của Nặc Nặc, cậu có chịu trách nhiệm được không?" Chỗ vừa bị Hứa Nặc chà xát đã bắt đầu trầy da, cả mu bàn tay đều sưng đỏ lên. Vết thương nhói đau theo từng nhịp tim, mỗi một nhịp đều khiến tôi run rẩy. Từ một người vốn tràn đầy tự tin vào kỳ thi đại học, giờ đây tôi hoàn toàn hoảng loạn. Tay phải bó bột, tay trái bị bỏng thế này, thi cử phải làm sao đây? "Lục Minh, buông ra!" Hắn hất mạnh tay tôi ra, giây tiếp theo liền đứng chắn trước mặt Hứa Nặc. "Bình thường cậu bắt nạt Nặc Nặc thì thôi đi, hôm nay ngày quan trọng thế này mà cậu cũng không phân biệt được đúng sai à? Cùng là thí sinh dự thi, cậu phải biết mọi người đã nỗ lực bao nhiêu năm cho ngày hôm nay rồi chứ." Không biết vì đau hay vì giận, một giọt nước mắt lăn dài trên mặt tôi. Những lời này thốt ra từ miệng Lục Minh thật sự quá mỉa mai. Nhìn dáng vẻ lý lẽ hùng hồn của hắn, những lời chất vấn định nói lại bị nuốt ngược vào trong. Tôi mới nhận ra, Lục Minh đã thay đổi rồi. Thế là tôi giơ cánh tay phải đang bó bột lên: "Vậy còn sự nỗ lực của tôi thì sao?" Ánh mắt Lục Minh thoáng hiện vẻ chột dạ và né tránh, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thản. "Chuyện cậu bị gãy xương tôi có nghe nói rồi, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến Nặc Nặc?" "Cậu đừng có thấy mình đen đủi rồi đổ lỗi lên đầu người khác!" "Tay thương thế này, hôm nay cậu đến đây đúng là thừa thãi." Không liên quan sao? Tôi tức đến mức toàn thân run rẩy, nén cơn đau của cả hai tay, nhìn chằm chằm Lục Minh nói từng chữ một: "Vậy còn cái này! Bột kiều mạch của cô ta đổ không lệch một li vào tay tôi, không chỉ chặn đường tôi đi xối nước mà còn cố tình chà xát làm trầy cả vết bỏng!" "Lục Minh, thế mà cậu cũng dám bảo cô ta không cố ý?" Hứa Nặc kéo vạt áo Lục Minh, nép sau lưng hắn. "Lục Minh, mình thật sự không cố ý đâu, vừa rồi mình chỉ vì đói quá đau dạ dày muốn ăn chút gì đó, không ngờ đằng sau bỗng có người tông trúng mình." "Thanh Dục, cậu mau đi bệnh viện đi được không, tay cậu bị bỏng thế này không viết chữ được nữa đâu, vạn nhất bị nhiễm trùng thì sao? Mình sẵn sàng chịu mọi chi phí y tế, nhưng mình thật sự không gánh nổi trách nhiệm này đâu, hu hu..." "Hu hu, không phải cậu vì bản thân không thi được nên cũng muốn ngăn cản người khác, định lát nữa vào trong sẽ đi mách giáo viên đấy chứ?" Lục Minh cau mày, quay đầu nhìn Hứa Nặc một cái, cuối cùng vẫn gật đầu: "Đây là tai nạn!" "Nặc Nặc nói đúng, bây giờ không xử lý vết thương thì chỉ càng thêm nghiêm trọng thôi. Cậu đừng có mà nghĩ đến chuyện sau này lại tới đây ăn vạ, càng đừng mong dùng chiêu trò để đi mách lẻo." "Tôi đưa cậu về nhà, kỳ thi đại học lần này cậu đừng tham gia nữa." 03 Không thể nào. Tôi đã nỗ lực suốt 12 năm qua, không có chuyện gì có thể ngăn cản tôi tham gia kỳ thi đại học này.